Logo
Chương 66: Cấp viện

Lý Hạng Bình lớn hơn Lý Diệp Sinh một tuổi, nhưng đã tu tiên, dung mạo nhìn còn trẻ hơn một chút. Lúc này đang cầm một cuốn pháp quyết, tựa vào ghế đá đọc cẩn thận.

Phụ tử Lý Diệp Sinh đang đứng ở một bên, cúi đầu nhìn mặt đất.

“Muốn sắp xếp cho đám người Tuyên Nhi theo hắn như thế nào, lão hán Từ gia kia cũng được xem như ân nhân của Lý gia ta, cho dù giày vò như thế nào cũng không quá đáng.”

Lý Hạng Bình ôm mộc giản đọc vài dòng, chậm rãi mở miệng nói: “Còn chuyện gì không?”

mày, Lý Bình vẻ gnH nghi cho .hi mặt íhun
hn?gkô ,gnoài i:h th s tiếng, có Vnă ch ũr ưgchn ps xếp hpi muốn ar at T aGi đáp tm iàogn ta làm ra coh
uil Hạng Sihn phất vội x.ngu gànv htoe ýL yht Văn Dip gmna yt,a T il, Bình nnh
gưni ápih c nyà rTt gyuNt yhnh,u cđư Bình tới H mph cáig li gngi osa óiN notrg il àl thông năm nơi? ca này ,ymà mph Thnươg uiđ nghkô ib Hng ynuhc Phgno cống iếbt óđ nói: ănm nêTih nCgh ôgtn ìg rao uTêi T báo, uíhn il trầm k unha, Phong? Hoa xong, àygn êru môn do li !l gnc được ýL hátp l nhất năĐg gytNu ổn, ac nit hpk uđ Hồ àgyN khác đnh có cynhu
như b tm ý kẹt Hhnà gtn :hi ìnth ba ulâ mày, mêht ýL Thu Lý uCh uLân hTia ?ir cười, nhngư Bình Dương vô có oab nHg cT rtên
.tr óc cu sợ ch ti àl ct mặc ra cách lại Hin đã hsc nvi cho gia nV phát tid tin in,v
lúc này mày ưgTnơh im,u nhĩg b cũng nói. tin mc hôkng đầu nhíu tĩhn êm màl hnbì hTniê hnà nV cũng có ni,g lại cho notrg tc mrt
hC mun cần uáq nghkô ìg tìh phận, hco nấy đi.
áh,p Dương êln ch đã Lý úni đt hng.p hếuiT huT bái gia
miệng gật ưđa và nhTgá cht cầu rt lại uc ,vin gưlnơ Sinh nV ynà nó:i dcư phái v ncò ra gai liu đến hmt ưign hun thn.ơưg đ,u chí Lý il piD m
“Vào đ.i
ũgcn hpn Ngynuê Ngọc Hng ìhnB nògl nb ihpn Kinh níuh nluy T,c hcm năm hưac uânL vẫn có hắn vià nrtog ãn,o aTnhh ếđn nmă Thai tầng mày, qua Lu.nâ rnè
num ý tm đã là Ch run rt, a!khi yr sắc tr nghĩ igmn hti s nTêih đây cub, nV bc gì, i:ón hiện, yâđ, ,tnh gcôn niv vni lúc biết hnt m ntg Ttr rTong chút tibế Vn Đăgn iát kế ếnđ gia ghưnTơ pé nhgôk cố ta mt T điều tux
anggn nhẹ ca Đăng ht ty nng ngiư T àl àyn Trật như th ihp emx óc àbi nkihế n,ào vy. “Chỉ ếth mới ngược
“Cũng ýL óc iưc là òcn huhny ch được.”
cn nữa, năm đầu, iàd điều ynuH nTyêu chấp thnâ hca gôknh đợi bảy in hãy khi gai hìt lc Diệp Lý “Ngắn năm, làm gôknh och ylnu ngươi thì đnế i:l nrè iSnh ưnơgi tr nb năm, ýL s về, c,t gấp, hncgư .tt
m nêihT kch,í ht niưg tếin ehto Vạn nói: .hđn đúng hhàn cph ta mnu tm n,ếitg ohkm htt nộp ignm ơThưgn mọi iưc hk ưc “Nhà âus, giao
T agi biết hưn nyà im diệt óc mex Đăng hay àl cđư hmp bao ,knhôg àl vây ưt .ôncg gyàn ngày gnc óc my đã âtm giao cống tn nV ituê hpi thử mph im đnế rtT np nV gia Hoa ơS,n np giao thì “Nếu chính nt Thiên ưcđ áchc ôgnkh
Bhìn cnò chỉ chủ ưTơ,hng Thiên aoH Tiêu ếk mt chửi khai công nhà nhìn ón, ci,o âyđ ếk àl àl :ib ac nùlg khia Hng nkhôg gônc ngươi!” khó M gai nlh Đăng T, ca Trật cS nV nV
mêđ tr ynàg oĐ aim êL ìg Khu ũcng trong th c đến nlă iph nthô nVă Hứa làm nl tốt.” nl cho S,nơ hnkôg ánSg ncuhy
cio nghc nLih Trật vậy? Đngă phá Ttế hip ưnh ãđ ôkngh ovà cT aoS ncò lại cưb tht Thai gngi Lý đột Bình Hgn khó này Vn ir uq nig. iuTê mày, đnơ nhíu đỉnh nphgo óni Luân, T sao? “Trước nó:i Hoa nh
ba ir. tđ caưh phá Đã năm
tt, phân đu tr ciư tốt, về ngng Lý ob nghe nHg ut vậy och nió: yuaq Bnìh nluy uTh đgn ln,ê “Làm ưnơDg .mât
ưntrg tôghn ưgNiơ Sơn Hai gây Ha s mở Vnă nói: ginư Mi ignm ,mđ hcuyn đường aH Văn ingư ta, cm nSơ dưi cũng ntêr ingư mi htt ,tt là Sinh làm dùng ngươi.” nugyn úlc óhk ,ơSn àv minh, mi ign.ươ uyHn Dpi iv sâu đi Trì ý hip nhtì lặng hgknô ,úni này xgnu học gia ca ngđ Đến hỏi yunêT hc
óin Diệp Sni.h nHg cười, nBhì ưci vi ýL
“Được.”
hìnN nyà, cười hài khiếu g?ì mười nhi yna nCyuh mới ng ìhBn măn tử hỏi: linh Hgn ar áhpt
.nâVg
cho T, gĐnă ìBnh chết Trật agi được.” cn u,đ Hng giết óni: ýL trầm yâv gii hc cl cu Vn giọng ôgKhn
h!c iaG
Lý nyu!hh
uđ nnhì Lý đầu đt niSh dám cúi ugnx phía Tạ nhẵn, usa nhgkô đu, il, nnhì ntơr kính àcgn Văn rt gnng cúi ugnc ipD tm q.huan
“Không tệ.”
oãl mt nkôgh tu tm n,i êmđ tấn ab tht tp đã ct nyuL ehng nuq rút hcu c ca Lão Trì t êiTnh nhân giờ, lập ũcgn àygn H phu hkcí oghnP nhgôk coh kia tc nliê tiên àl cần iu,l hc máđ thu ngay mấy canh thất màl Hoa b t t,a Nguyệt nhà ô,ncg ếcth mp,h giả biết tbếi b togrn pmàh này ếđn ngc ct,hế mi gn.iư yàgn Thnha ưcđ Trt đ Tề aih ăgĐn íKh trăm qua tu my gpnòh âđu sẽ cưđ trong gTnô nSơ aik phu ãlo
Trì gnĐ ph iM Snơ.
nhất không nV inó nước, môi iag nhưng at Hoa có dẫm, ũgnc Vn cũng ngàv gia như ngửi đó cn ongh diệt và h dựa óc n, Thiên tc usy rTt thấy ta úlc uêiT thấy im đgan Hạng rng,ă gni đã gia có ynà ìg ýL gia, hácc gì, Vn ưcđ Thương ĩh:gn s, ôlun nV soa aig hnđ Bnìh ghknô iag ngxu chỉ thận, Vn ýL nìhn ch tuiê ýL gnl ht vi koé diệt âm thầm iv s
aR chủ.” ăVn nlê nàvg n:tgiế vội người agi T mắt mkoh
Vạn gia, Thương nV nhiêT cu iế.nk
nếđ đã Diệp bị nc il. khi nghĩ âđy gnkhô ns ngi chuẩn rt àny às,gn Sinh Tưrc lúc
tm iưc at s at mà quy gôtnh hip suy những orntg gno,ià hk n,iú êTuny rối đu li agi như đầu không đy ghnôk ih, agi tTr âu, gia ũgcn c,u iga đo áp ac uến iv gnăn bên hácc ht b hcu hc đc lắc onc qun nđơ gia.” im ếđn Huyền s bc lo :inó “Vậy ýL đường ucyhn này, Vạn di,t gkôhn một nghĩ b nòc ýL
iưng nV pch noPhg iag nộp Sao ưhn sao? ir gpá nyàg ,pmh iphá hn clú àov Vân lại gcnh vy? đó gnc li ta ihp ac pg goai Soa trcư đã íkhc nếđ ãđ Qanu đến n?ày Bảy
uc. “Phải
đang Bình cũgn tm H ,icá nehg tph nh ging h,tn lớn nó:i nVă cn ciếl Hạng tai T ir. dgn ýL năV
m T, rTt phải trận ngeh không, n,lê ccá oaH đạo k Hạng giọng cnôg Đăgn cl, ếnđ thành aiog Mi trận hùp thcú cũgn cư t !at och ax ươgin nt Snơ truyền ac khi chuyện r,ngă hnTêi ahy gia iếhngn trầm Lý theo đh,n ta hìnB bất hta ũcng vy iđ gci iđ s yàn thứ nói:
có nàgio Tnr ra à,ov ig,n li của hai hnhà theo nđga itu bẩm ctưr iàh Lý rTì mnă nrT đng nlhi rnuyt đang ấu Lý một ôgĐn Hà, iưm ìhBn tar S.nơ bây phủ báo, tu t chính Hng kim khiếu, Nh gHn Mi hĩng một đi giờ imư nếđ tử àl nđg Bình gniết ,Nguư gnhc my t,m
thân ơn Vâ,ng hc mc hp mđi.
Hgn tự ìnhn ymà nhuhy ,ar lấy c uhnyc àH ión: ýL vào nihêT ưci uli đi hnuí b động trà ìv nếđ ?gì p,h xuống, ngTơhư Tnr Vn gnĐô “Vạn Bình igác
uđ viên ihnM ihln th tb cho gái nói Thông nV tm nhT Thần ,chth nôkhg êtnr im pl bị không cđ num nl trị ca á sạch, ukh, nh vêni đcư, mươi gnhe inhM ưnhng ir Tán một dĩ mua êivn đi. trường hia uxt cướp á,nT ươThgn inh êhTin tức tìm ýL Naih
r.i Sinh hn Dip unghc Là hiuc qáu
th hmc hnươ.gT ôgnhk khổ ýL trong ca sâu, ra lòng đgn voà ô,thi một uc thấy pnhi giọng đi, Vạn ihơ đau xin lon phủ, Bhìn Vạn inó gHn uyHn irã tht nhTưgơ li li Tnêih htp Tni nêiTh Tuyên iđ
ônkgh gônhk hip .na igoa nuế đ tếh mười căn mc gai gnc hao tổn thích: đã ưgnhơT đ liều mph đã mt uđ này tM hao ,pn ta trnog ta s ,bgn hgnôk it ch trận, nhà, c Vạn inếhgn rnăg inThê s iig sau ành gnũc inh một nòc hnngiế cs óc rnt, ,any il ếđn Vn ngay chết ơc nhơ cnhiế liều mnă
?