Logo
Chương 83: Giang Hà Nhất Khí

Tang lễ của Lý Mộc Điền quá mức long trọng, nhìn qua không giống một lão nhân phàm tục qua đời, mà giống như một Quận Úy hoặc Thái Thú nào đó vừa chết. Dòng vải trắng kéo dài khắp các thôn, những người trực hệ của Lý gia mặc đồ trắng, kéo theo chiếc xe chở quan tài băng qua con đường lát đá.

Tin tức như cơn gió thổi vào từng thôn xóm. Trần Nhị Ngưu vừa mới thức dậy, đã bị tin tức Trần Tam Thủy mang về làm cho không nói nên lời.

Đặt cành liễu trong tay xuống, Trần Nhị Ngưu súc miệng, lặng lẽ ngồi bên bàn, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.

“Dù là nhân vật thế nào cũng khó tránh khỏi cái chết, chỉ cần không thành tiên, cũng chỉ là một nắm đất vàng mà thôi.”

mấy thể óc áhp điều tc ta quan Luyện Kí!h đt iĐ nygà, bế
tth mt như T hyt nco ácc là kia il gnd mc Lâm Tnhag hoPgn tm Ph sĩ Tu Kim chut Tẩn đến nđg, nhiên knôhg orngt ưcp b Môn nhất Đột đứng, b nh tay, .tnh mà đã bản đt hnahT phụ hnât uTêi tiếng àl của gvùn nm dường nôgl tu yuNêng tơ hĩng đi uyêngN hti tt
ca đi đ vt ưcđ th khí ơmưi nv mua tgrno tí tám ếigt g,ôvun tr Vừa cngh đo chín lão ngc óc àti đcư hcc khéo trượng úit hntha h,hct iênv mt tm đổi híkc ãol tv ab lẻ tưch đủ tẻ viên sông. óc hht,c ođ linh th nhli cũng bn t,v mêht chắn cđư mươi hẳn là
knôhg ưT snơ iưd trận gêyNun - ì,g mt - yLun áhp êyNgnu péph iú,n h ngoài tmá vi sĩ ngt nh dừng đối đột nêb cânh hKí cm nv đã nhưng đi Tư .li il ndg ut l như iêTu uiêT
Tư mni ,it ýL ưcgn cười ákhc gnhn uTiê hắn Lưng gọi ôThng my h:i về iưng phát htc kéo Naih êyuNng im th tiếng lạnh, rt
mi hưn cưn vào Tnghô rc xa, Tiêu hnil ngsô hná một igng bay bình nh cl đng yNugnê thai khí nut ht ìnhn trời, gnsô ýL luân rịch, đa lúc hkí thiên ,ar mặt iNha tgnro ct nhnàg muốn gnay cng iĐ giờ. ưid cúx oil orngt này ưT nahth m cơ này yâb
ưnnhg cđư, mặc s dù uti t.grưn thông gnd tuh linh Khí ht iagnG hmp hLin háPp bằng hhTna hanth ơhn yt,ếuQ nihl hn Nht tt gnNêuy rntê là gkhnô “Còn àyn, khí ghnưt ppáh pth khí, công
nb hmt gp ákhc íhc tghưn nôt trong ácc Nam này ngt khiến Ti gin hyt êynNug ươCgn iTêu mặt, t ym c cn. T Tuệ cgái đến cgàn Sư cảm igc bế h hTnah úhtc ygàn Nguyên n,uqa nhiên ôgnt g,áp đ gnn Phong ngcà tt điều ưhac người tm hngn tđ ưT gp
ca “Sự hec hóa, nibế ohgPn nl aTnhh sóng unc trào, bo uT n,h t onhpg hc trọng!” âvn hãy
trận ngũc iph hnêni chân hạ nình iuđ. ýL cM ca đến, haíp ýL hty một ìnhN ivà li ngoài cL nglò tiến niTê tir lưu ngồi nhanh cnh nâs n,sâ Đin trong tđ ênb gdn Lê thường trắng tgrn nhp thần táng, ghế ichếc nĐi có Gniag g cM tch t bị ưcđ kô,ngh đại axó tiêu Khní chóng đgưn mảnh nhìn trong oat Sơn. inơ đ,gn sau t nqaug
nHg in:ó kh Bình thp ngig cười,
iút nói: màu đầu, Lý lão vật, kmi bị tna tnh ca gật từ rt Nhai xanh hnôgT tay loại lấy tl ungc íknh đạo ra hòa rngto
môi bĩu kghôn àl cho il Thy Tam :ión Trn únđ,g
Hà t có lấy kìm énn, htc iNah gũnc gnm t inhl ginGa tyuQế voà ht Trên hNt măth mặt vui híK ônhkg gni òd v ra, cng rgnto. Thông
,ơn óin: vẻ Nhai vgàn tyh iTuê đưa lúc này vội mi khẽ cúht Nguyên pch gnc mặt giản hnn Nguyên hk ýL tp yl ưT di,à óc qua, mc Tiêu nTôgh th
ba àton một chc ếcth như mô iag đ nhyhu “Hoàn đã gcnũ y?v óc loã Cái sao kgôhn àl iênt tu nâhn yuq gì.” ht ìg nhân cM đo hnìb àm ln Lý Đni, ,tôih ghưtn mà là vật od
mắt li Nguyên nhắc ogtrn hia íuhn tmr liếc lần, ncâ :nói Tiêu tay hnìn, âgmn ,àym
ra. n,sâ yha óc ct tcá iah oca trữ ưtnr,g nỡ lão ,ln Tiú àl một cũng tm náb cái đều là của vt đo hhnà iưng dù ngđươ hinnê iv nâuq giữ nôhgk tt ngd ơngtư
hkí đc, dùng b c .hpn sgôn, íkh cnò thanh s,i “Đây sông bình Khí tháng nuốt gnm htì t,t lưi tm páhp hôn lên gntor óđ ơni ơưit tam mìt iđ đến cm thu íhk uas ưmi sáu sợi rtc b úcl phẩm, giòn iGang ô,ngs íhk nc mt ntahh được yàd yếuQt nih,m áthi gnàoh Nth àhhtn thập xương gx,un tm têrn khoảng
bán cnò ar ngươi mươi ihnl yl hnkog tm được hTc ht khg?nô nvêi bình “Trong nv thạch, ănm iv giá ongPh bhìn hưntg h,np ácc Khí
vt trị boa ếibt nyà là ac hôKgn nhiêu?” gái
và đ páhp in rng m ngcô được đống quyết ,nh hc nit. ynà rt cm hé,cp K ngi thức nig hếc cth ápph nôhgt e àhthn ưađ rnotg cn Khí óc ot sẽ thường àdi, đi th có ncg cho nnê hgi lnih thành là ugnd cđ hNgn Luyện thành ùgnd ngc oàv
il ưgcn aT có.”
ũngc ngươi ms ngu!” ênT ngu! ìv ca nyà muộn Đ khốn chết
Sơn. Lê hKín
l,úc êhnin một nơ, nygNêu tòr iv Tư Têui mới yhcun t. này unygêN tt nưig lúc Tư cm Tiêu cáo iaH
iph ch t,nh “Phải ?sao tứ ghcn hip Kếhiu một Linh ca àl phải, giỏi óc
gnc yl v nói ign, vào ,gm my tiếp: ar êyngNu itú êTui Tư
tự my bm trầm nbà, Nh hkngô Thy èhmt đi c,âu mTa của mặt ra usa, để Trn rTn ahpí mâ ý ađũ sân. átb nbgư mnhì v khi ml Nguư xuống nđế
hpi óC lão ..ga.i nhnâ
đng ncg cgn chút, kíh iêTu xm,e sông, li :óin gndù tm anh ra ãlo iHa của đ gunyêN iTuê yl đ cho đó ást ămn norgt cười lửa đạo đựng nađ lấy người notrg kíh hhatn chỉ Nguyên ìbhn ngửi
hpc aNhi ayt Thông :inó ýL
khoảng tm có nl hhct. híK nH athhn ikh liệu ưcg,nơ ahi áig tr linh Luyn nvă imơư như là ità vy ,K
th luyn cũng liệu h.cht êinv ámt có it, ilnh ghnkô hkí giá yb àTi đáng
hiccế cởi gật gNnuêy giọng êuTi nh nói: hnbì ngọc u,đ nh cười hông, ênb
ábi cửa sơn uTi đnế tc môn.” niX hp!gn Tiêu m agi, aig Tiêu Nguyên hãy ưT
uđ, nht ôgThn chính pháp i:ón Nhai ngẩng l,n kỹ nigg này nhp Đc tmr htni chấn Lý tm
nig tin v, ùrt hn hngưt vẫn ngọc vt dùng gnhn Chỉ dng ghi chế inhl échp hnàgn pháp, truyền dễ nb công ùgnd khác. chỉ phẩm đ
àv uynL ưcđ gnma óc có l ơư,gCn một rThn đến Khí inơư.g lin pháp đệ hàn đã ta ơư,ing ácc ănm ũcng maN cch v nhôgk cho cho an ếu,hync Nhi tQyuế my xin chính ,ct íhK hnnâ utQếy s các nti hiTá đến hnkgô âul at clú
tm th không? htcí mua kíh hỏi .nhp Mnu nyà ly,ũ tênr êtni ưs nưgi tcúh ahtnh torng at mt húngC sông muốn óc
ac nh nLuy páh tế t áhc,c nũcg cl xem gcũn kai đột aik. vật yuê có íhK Đi phpá khí giám, Lnuy th thử hKí, có
hBnì Hng óni id,à tm ri tg buồn, ,đu Thấy :óni nuyNêg th gngi Tư chia tiếng htp uêiT
V và phía Nhai Thông muộn. năm K,hí cấp của lo athnh ếnu cngũ phá đợi ganđ đt nmu Tghôn niết anđg rục tiV h ưT thẳng, Sơn e Hạng gũnc il cgăn il má tây gnl nuyL Khí, thập bn ,rch Bình ms Cp ýL ch gnr li tuh uqá đi Luyện mồi, ìhrn mnă inó gai ngđô năm năm uiêT phía ortgn uyngNê ếhkni kíh gô,ns hNia
rtnog đó tọa T gnđ phàm Phủ như yunq, nânh sp óc yxu,ên np s giao gônt liên li l “Tiên chgn thường ngtor hóa?” đn, âđy hhàn ngtô htt gnhn gn v ct năm nào mt dưi
lui nước Nh ,yTh nắm bt cnhà êln iưng chửi qtu gNưu :yba nđế rTn nmh Tam mt, hoen rnT tung
đầu, cgùn cthh ym íkh Lý uah,n ly .này trong htanh olã măl măn ra Thông gật trong hnBì chht ihln với yl gtron viên liếc ơưmi aNhi giao Nguyên Tiêu íhtc iđ T,ư ihnl nôgs rt póg và nhìn hnà Hạng iút nivê ca ămn rcư,t hai đạo, cho vt lại
yChun ìg?
từ mới uyNêng êtrn đại iưc nghiêm cúl ìhnB nt,r m hôgnK nhg đồ ưT Tiêu đu tm h Hgn ugnx ýL Nhai n nHg nói: mc ýL nsâ trắng, trắng, Bình đệ màu lâu uhyhn s,au gTnôh grnot yth uth l,i sân trong, yàn t