Logo
Chương 88: Hắn Đến Rồi

Lý Hạng Bình vừa ngẩng đầu nhìn về ngọn núi xa xa, thì trên đỉnh núi vang lên tiếng ngựa hí. Một con ngựa đen tuyền, không tìm thấy một sợi lông màu khác, đang vui vẻ chạy trên núi, bốn chân không chạm đất, cứ thế tiến về phía trước trên con đường gập ghềnh. Đó là một con yêu thú có tu vi Luyện Khí.

Chiếc móng ngựa đen chỉ khẽ đạp vào bùn nước đã bay lên không trung. Người cưỡi trên lưng ngựa mặc áo giáp da, trên người không có trang sức bằng xương thú hay ngọc thạch nào, trông giống như một người phàm.

Già Nê Hi khẽ vỗ vào đầu đồng đội cũ, kẹp chặt bụng ngựa, xoay người nhìn về ngôi làng dưới núi.

Người dân ở Bắc Lộc Sơn Việt đều nói rằng Già Nê Hi có bốn mắt, tám cánh tay, nhưng thực ra vẻ ngoài của Già Nê Hi trông rất bình thường, thậm chí đôi mắt còn hơi nhỏ, lông mày thưa thớt. Nếu hắn nhắm mắt, chống nạnh đứng ở bìa ruộng, không ai nghĩ rằng hắn là nhân vật gì.

at iA hắn.” mun đhán óin
Tam em áitr pk ngvă hnkgô hunp ra be ãdi Trần nhhan ađu tngr Thủy hắn. Nê nữa. miệng, nưc Tyh Hi éx àv Tam aty nhấn nrT gân suy tùy ó.te ìcmh ca áum suy gnhĩ từ gunt ánch cgónh tht Già ý ncơ nghĩ ,bté mắt, toạc ca mi ,nh ntr
vgnà nh c óc êXnyu Lê kch đôi kh - iđ thc nm yat Tam muà lên. năng kỳ knhgá cbu chỉ iv gim nhìn Thy nyà gônkh uhK nà.o phải bt uân ngNg b hắn tm mt khi nháđ nNưgh mà vào đu bị ànt rnT ,y một chiếm đã tế rgtno n,gux khốc
hPế tv.
gn đgna íkh nhẹ nh uiđ âm hưn nht nhàng, ìhnb rt Giọng oc,a cđ.
óni: đi ngập ang ngừng tcúh uđi vương khgnô trong Ch ihhnk ênT yàn tùng tếib nhân íbm qunâ đch. bao nhiêu phàm aM xo nđg ,uv người r,tá he,to tóc tùy ônM đội
làm ếuN đy,â Ngưu phụ ấy sẽ hN ânth Trn ?gì ôgn
ơnS nơS khc ir phaí chu.yn tVi tiếng ưđc đi những xnug Lê nquah .ơSn iếnt iđ khỏi .đng sau aiH itV di âcnh gyâ ac ác giản, ar iH ,uhK h đnơ nôkgh h etoh hùp âqnu v quân khiến àiG Mắt iĐ văn Khánh uênyX lại
bản miơư không id như đã tay tiu hn.ơ bắt tỉnh da ab iNưg la t mà Hn kôhgn êN nrT đã àny hn, ibết ogntr Hi ti,u àiG v uáq hắn b nhẹ rng ol.n hi. s uás Tnr hN ar nhưng người m,t gi ãđ là nh ànnhg căn khnôg Tam nh ngộ ìhnn nòc guNư iggn Thủy ưgni kh mươi
oSa hnư !?yv hnanh il
tiếng u?âđ ngH Lý óđgn không àm td, dn Tc àm ?gđn quân đánh bnhi sgnô lại mt nêb aoS b ib hìnB kia
nàb íhhnc ôM.n ca ưctr “Đại aM gơnvư, àl hípa địa
hnâp dưới thoáng gnhôk không ,nìBh một nh boa. ni gnH uqa hơn àv ýL nh nhgù ihp hin chn b anh đu nhbì grn: cch ìnht hắn, mt àl cũgn đau, tiểu phụ nBhì hc không ãđ Hạng àl nh hnùg hpi cưn nh, ch Ý hn àl ht hpi ákh lên h Lý aưhc gưni này làm hânt thân óc oàv huống nghĩ trgon nha cnh th,ưgn
Đu..a. đua áu.q
hik iưng ,kcáh nâu mch nìhn ưn.lg mắt vào sng người im at mở đôi lạnh r,a Chỉ ếhnki y chằm umà vàng
bihn lc liên đám boa àv l?n đó mt “Ngươi uâl
đến nữa, Tyh hỏi. vô maT cơn uđ ngkhô tonrg xuất ònc tgron để ý orTgn s lòng ucâ t,h ihn ađu nTr ming ntgh
aob n,h miư hận éx lắng ac nưh iH Hắn tnâh ,ănm trở sgná tỏ. iàG ênn hắn ncò sao hp ayt lo trái như íhc ncáh xé của it .yv htn, mnă crưt hắn tm nh nđế bừng ơnh th ikh cánh trái suốt oná htm hiênu Già Cho toc tay Hi sm ếinhk im không
gì!” Ta ìht “Vậy ta còn ?oa!s
“Bụp!”
nil hapí người đang ngĩh lòng: đau Hn ácn àl Già ihu mt trong yhT mt cũng chỉ tc ginư, về Hi thầm hàmp thấy nhgn iknếh sua dối êN amT tth rTn đn óđ Việt rngto xách Niưg óni .uqyt ếyntu nnìh rằng .ơnh mình tnogr xảo tên làng, đường nSơ
Sơn.” ..Khhá.n “Lê... Lê
to tch nh mc khiến màng tay yTh gađn ,da của itV ágpi mt túm htn àl nrT gthn nêt ,hn oá Sơn nl rcưt bàn yl tm th. aTm tv dậy,
ưid thân nóbg thấy icá Trần phụ Mc gNuư, Nhị nH nH nêl Điền. hp đ áci lớn ac như của ión hắn, huynh negh htnâ rằng: cnũg bóng sống ưid nluô gai,
đen torng aođ máy. k,htu cười kh, che yâm Hi b nhìn ,yat uđ ngẩng Già hk mấp vầng iôđ môi trăng vgnu nhaht
trước àv ôgnhk hìnn hnháK cười nhmu ưgơxn mTa ra vật!” lạnh ,đt uđ ươit be mt Lê t từ đ umá Hi đã ga,n nv Pếh đầu, mắt. hiện int th nSơ lgnù bét, me iht uám Trần ơncgư htt i:ón yh,T Già hmgì yta
ýL đâu?” àSo thuy agi ca
,năm chc suốt gnc sinh xung ac những tVi đã nhìn hct Nh Nưug nt chết, yth .iđ tỉnh nl uih gnưc Phụ hắn. ơưim Tam tên Thủy gi nh mTa gnrot ch.ynu aih Thủy nhcâ cô quanh àlm Trần trong tnrgo gnr khi y gnhn Sơn hpi nđga cvi đơn lên, hcn di ănng hânt suốt gun png bị đyâ il đôi nhớ rnT nTr nh mhìn dy ac hơn uđ bn cuộc im tràn d ògln ìnhm cxhá
chm nh ni ,hn ràng och Hi tỉnh ,àny mất àov tb táo cảm đầu bị trở õr nhn pih đau ế.cht ,li đớn ámu Già hn trni nôhgk đồng páph thi tay gi hắn hikến thuật iht gùdn
hyT hào thân. Trn Tam ch phụ ngh nnhì gonm
âhnc Gài trên binh nãogn nêrt ưhn nl, iln tc hng uđ đi ngoan gna, dưới Hi nưgđ Nhìn thú pk nhgh núi con núi. đi tr tm Hắn vài chặt noc v, bn.g nga bng đất Nê quay vi gp
tm tĩnh s ông li lông hỏi. àmy êTn ànđ bình chỉ uđ iđô ưhta ấy, cnò câu hnìn lên một h.i aTm img nh tay trong vào Trần thớt, Thủy đôi gđán
nđế của Trần hn uqya được lắm, như lên này àml ntrg .đne câu: ô,ith mêđ ucg,n Hgn cnơ iig hn đầy trời Bình, hànng hc nnhì mắt ýL uđ !ri Trong pg Tam đu đây ngđ,ư hiện rTngo t nn tht ch Thủy ơgưni rnt ơgnưi olã cũng xem nl bu tm đôi xuống v mây rơi
v cùng tmâ ig .ămn hctú đã ch hnìm ogTnr bhnì i,l phú nyê gòln nrT òngl không hoa tm yTh tnrgo hoc hàn glòn nivh tus cnư, ph amT như hưgn óc gũnc ơưim ĩhnt hai ry ýqu tr run ciu
ìBhn ibnh tm gưln Tìr tùng một chác gNưi khẽ tm thấy đầu, nHg Già n,ôTg Nê tiến nđà yv icú có hegn míb lẽ oàv Bắc gman v Sua onà. thống ãm qunâ itV, nàb nht tưr.gn ch hc hn ămrt .óin uva gnô cL tùy hnTah mà hgnôk ba Sơn tcó ơnh ac ađ theo onhda Hi Lý ac lng
người bu đg?n bay Những tiên tm lại mki kcáh vút được otás nuyXê trên âđ?u ganđ ghnôT gnhn ca hiNa agi không nâhn tiếng này đuâ? rit oSa Lý hKu
ícXh iós iahN như htn như hồ tú Bình H bốn Trường nnh .rtng đ cẩn quyt ágnđ tmr ưhn giao gHn ýL ,đói h,in onnag tàn gia, hnim long, hnáKh thương ưnh tĩnh tgnhô utn nia Lý ýL yl Tnôhg ngnoã hhnyu xảo rgTno
thành êul rt s hơic tht ơm tín vật, vào ,con àv lấy isnh phụ lc ếht ànmg nlg. v àgmn óđ Thy đ yu da Tnr t ca cht phế bi tnhâ vọng, maT
hoa rn,ăg gnđ tắp. ếđn tên máu mọi cuồng, lên, những mt omđ tnrê răng cm ht hai là tìm n nH trcư ,óđm líhn ual m,t ơSn .mhìn hia yTh ngã b Trần aTm ca nâ,s tm bên mò nhnì tm ra qyua aih itV énm ếhcic ts mm yht iàgno nthg
nuqâ :óni nâu tùng gvàn àmu háĐn núi, nnìh bọn sau êN nhướng kh.c cliế tm óc êln thấy tùy tnr tóc chân Nhge diư mt ôđi phía míb cần hg,cnú iH đu bi tên Già gật niếg,t ,mày
úhncg nD at đi.
aB giờ.” ahcn
còn gian ac cgúnh ôgnhk hTi cn ta an. đi hniu, hkôgn