Logo
Chương 91: Đào Tẩu

“Đại tỷ, chúng ta đi!”

Lý Huyền Lĩnh vội vã xông vào tiểu viện, bước qua bậc cửa, kéo Lý Cảnh Điềm đi theo ra tiền viện. Lý Cảnh Điềm kinh ngạc, hỏi liên tục:

“Có chuyện gì vậy?”

“Không kịp giải thích rồi! Quân của Già Nê Hy chỉ một khắc nữa là đến Lê Giao Sơn, hãy nghe ta!”

nhix àny dung htú pđ, nnhâ N mo .v cnũg gns
hpáP khí chc hôgnk công tnr tại tn gv,nà chc ta hin Môn!” núhgc này hnc trúng uânq hcn mà aM đã kế nuế đó, iv của may gkhôn trong
àiG Việt nếđ thpá chy inú hpáp ưgin được gưnơD từ âcnh Giao b coh Lĩnh trốn hntĩ ýL một hote ănng ihn ct khng nêl mấy không ãđ trấn, núi. đi onát mt phía xme bên nôth ú,lc một kíhn ,ar dùng uHyn iog gn ca kia li ìth bnê Giao hto cếh ưnh ,yH tnáo vào Lê kia, động iún kách nem cưđ hapí Sơn ênrt
(Chương tkế úthc) yàn
nbê ìnBh, iha vén mộ. phụ nuHy như nrtog i,gó ai,t nhhna ýL v v lóe tóc gnng nCh đu vt lng đu ýL lùi uas ýL lo mắt hnnì Hạng lên gngưn đy trong hcn miĐ nhìn ar htnâ ĩLhn, mia
Đim hk hi nìbh ra Sau ýL ôtngr nigư ió:n grnot uic ngig trấn. gũnc lộn bên hnnì một nâd Cảnh hnư thường hia ngoài, ncùg chân xộn, kiễng
v lgnư iuv iv Man iến,tg chậm yht Hy Mc êN sau mừng: ar Tiêu ãri óin bưc iàG ưci khỏi hai viện,
khí hpi nào oli cM Tiêu t?ế cn Mna, cúng pháp
pihá lại vni bihn ãđ mấy h .t gxnu trở nũgc asu tc nit còn li tc aT tiu hoc iđ vin im gnt đi đó núi, h tc mìt i,r ig ta pl nhl binh h
Đã ábo coh thân haư?c mu
nói: Mna cM t êTui tc ếipt
đấy.” này bé ynh aĐ ngcũ bné
h ,g cngú óc d nT vô tộc, nói chỉ Tuch đi l bức mt gntư cùn.g negh vô hnt một cn,ùg k tế b âmL nygunê
Đi thời ,ơvnưg không ncò uhi.n gian
.
thần Đi quá in .tb t, t của itáh
qy,u tên iv yâT tm đi ơihc đó c.úht
ggni Lý khuôn ,lúc tm :onc hcm hCn gngn Nehg mhc đi âhcn x,a ãv Lĩnh đầu bng ưcb mi onl ca nhìn vội kíh nh nyHu tignế nóngg vào rt mặt lên, anh ,imĐ nói
âcnh rồi rgn rnt mô tiếng ,yl Hắn lên từ hnìn ahi hgnĩ như :ión nl từ phía yta clú Goai xuống ưcb suy ndag tưrc, iú,n mt Lê dưi num
giọng đầu, Nê Già Hy gt :ión hn
nhoe cư,i yH nở hỏi trên h il: báo n cáo, thuộc ngeh àiG mặt mắt
.
yth bĩu íx nph khí gi iph cũng đgn hCn yếu gnưi han Điềm hikn nòc c,đư ếkhni khác Lý clú v khngô Huyền nòlg, nkôgh nLhĩ vẻ xu àny xinh môi, hnnì thêm gn.c tuy đui il Huyền vn ýL Lnhĩ ,pđ gnưnh
trong ấm nuih. ,uđ gt nh nhĩL khiến nlg ngực, voà cảm hkín tâm ápph Huyền yên s l cgiá ơhn ngón
“Lý óc bo gia bối…”
Lý Hắn oátn giọng unyH mồ cch rnát, mđâ sẽ lau thể nâuq ch knôgh chửi: pth dgùn nch ms rntê ,kính hôi vào hppá ó.đ nLhĩ uNế
tg nngâ nghe hôgnk đao yH ,yat sgn:u Già êN rntgư notrg il b óni Mộc chỉ đầu, Man gì, Tiêu cao
nưgh, vi.n tăng tìm tgonr àgnv úni ikh ntưg Hắn nàh cânh vội èrto cũ nxug iưd boa v,ây trước nú,i bị iGao ămc kp ntr vào hận tm t,c gnôi đi
ôhngk nô v óc cnũg mlà “Đưa l, ht t.
rngôt henò pl nhơ. có hiểu Lý nartg nhỏ v gật đ,mi cúm ,àym hníu chiếc hpt u,đ giếng nhC gàhn úic mi, vni trong imĐ ,ra uđi htc ra yếu àlm nưc,
yH ,lo Già án nến bay chn, đgan bệ hyác đá bên nng đá m.t lạnh nưhgn hnnì quanh lciế nhìn ết mà,y nngh rtcư
ngang iĐm ncóhg ôm vội gi, Tuth .inú phải ýL nTh êln iHa nhnha v ut nHàh Huyền ra xuống ych rt iđ viện. âchn, mc,h uit nàn,g bèn hnC đạo nitê eo Lý ưing ãv ôknhg ihk Lĩnh một
soát hctu hạ như nĩ.gh àiG uys áo lc ivn níhhc đc,ư il Hy qnhua òcn chăn tg m, nvi voà s có vòng, đm mt quần uđ uit nv ìnnh đi iđu
kếuih ếNu cnũg nlih ta
àl hpaí ra o,b li, nưlg yH t,n điu uyqa dữ v áts lóe u,đ chỉ tàn cúi iGà ai gì. kôhng ngiư hiện ongrt Vừa ý lnê tm dứt v mi ênn phát mặt
ếtt ,đu uanq lưng n,qauh chn tóc mấy ghen iVt hgnĩ chừ Tên i:nó idà giác nhc giây, xung suy bím cl aus Snơ vậy sát
nĐúg yv.
gnd ưc,b rời khỏi hnnêi lưng i:ón l,nh iưc gia. êN ưgni Man Mc Gài đột viện tmr vâng ahi uiêT sua đi ggin Lý Hy
àiong nCò đã đồ nát dồn lnê hn ra unyH xén pih Lý atyh những tc đó cưb sau Đim tm, áo hnhì mg mặc hắn chnâ êBn vang ntéh Cảnh nuq nâht ýL coh dao tginế b idà d.p ly niưgg. áo gnux cắt Lhnĩ av gm nđàh éb,
đến tui lc bộ người c ưcđ tós ngs trong t yb ălm mười tt àny ai.” mt ưaĐ b đ,i gkôhn
v àvo nhC ãđ mt ca phủ Lhnĩ vin nh,ògp hnân yHnu chủ .onrgt tung áhk lp óc miĐ đi ncùg đá ir lâu. mng, ib ýL Trong
lẽ nhìn cú,l gln iúc đu nói: êiuT cM một naM
ũncg h, có ni Đi ngĩh cB ir v thống hơn.” óc kẻ rt Lộc, núi cũgn trong như sm tâm d,õi sói vương óc con suy thn ãd ênn con ãđ unhi yên ni dõi tâm
ngnh chừng ngiư mc đp, ut người Đc pl mo a.t nach ăn nb để hco ngma óc cẩn thận, cho cnhúg có ra rn,tg là biệt bắt khi dung sng đến tay, tức nags sống vi xinh mt
ch định nth ngày s thế Già Hy àiG mà n,úi êN ta một may hncg “Sương yđâ uqa hc àl tv, iv tm ntr êN đối Hy rtú xuống ùm đã uli. ê,đm trò chúng rút ntr cn
yH v yt,â Nê mt đi thúc :ión àiG phía h gtin,ế kh uđ gật gna
nh othe, Nói gưni đi âcnh nlê lưng v n,ogx Mc hỏi: thấp nggi Snơ. nitế iTuê núi phaí naM oayx aioG ang, sau iv àngv
êN tức nh,mi ânuQ óhck Hy al hin hignmê nnêi nSơ nêl dn tất iga iàG othe uxng kèm tul nl, của khóc tiếng ch, đấu cả ãđ htếiu lại .i tVi. k iú,n chnếi ngiết ãđ igtến iđ ôtnh tm vang lp trong tr trn vnag người nlê em đinh aiH rngot ôhnt
Lê Giao Sơn.
ìth người nárht tmêh ưcp óđ, trợ tB đ vong.” ig niv rtú ônM ưnthơg đó đ yâg il xong aM t,m nếđ úcl tm lui,
“Choang…”
vưt sagn nbê nquâ kia núi i?r “Dẫn
keóh ngr, cnhhế nhẹ đ, bnà noc tơrn Bàn pkh utv âcy nưiơg miệng ivã đaư hnn n nrtg ev rơi sp hgnnư mt uâ,n àngv tm lên Nê ếhc Hy nđg ciư gúnc nơi, uàm rtái ht giễu. dgn àGi nànhg aty
Cảnh n.v nhC ưim vừa n,uhqa uxgn qnu mưi bằng hco bình ba oàv t con áo a,r áo iah Hnyu ,này itu từ ca t,ui otngr hai, ly ành cm quần ytah ági Điềm ĩn.hL hnnì miĐ thgưn bộ
bao àon ct Sau cđư Hy sch ơc tượng ngt ct hn ac vu yt gì, nthàh thể na. nnh bất Gài vân từ trơn v giết b tđ iàG c ncgũ buộc nô Nê hắn, kỳ kch Nê sau, ngưtr Hy ac đã năv ũngc lệ. nlê chicế hgôkn vnâ ngang đi aggnn v đó ynà, hao mua tu êTrn cho hắn, giờ ép
tgrnư tg uđ ubc ađo sua gnl,ư nHuy Lĩnh nói:
lin lấy mt Cnh đen ámi nó iàd itg vy ngưgi đao trong ếchic iĐm đoản vào giu ar dưới tay hn óct dài, lên, đi va vấn òm hi: vội cúi áo, đu av nhánh egnh mình,
êN iàG oig tho! này tth Hy