Logo
Chương 93: Diệp Thiềm

Mộc Tiêu Man từ không trung hạ xuống, các tộc vu bên dưới lập tức quỳ xuống, cung kính hô:

“Đại soái.”

Mộc Tiêu Man không để ý đến mấy người bên cạnh, nghiêng đầu nhìn một lúc, thấy Lý Cảnh Thiềm hơi cúi mắt, mới phát hiện mí mắt trái của mình đang giật.

Hắn bước vào Luyện Khí đã mười mấy năm, da thịt xương cốt không lay chuyển, chưa từng có động tác bất thường nào, đừng nói đến tình trạng không thể dời mắt, hô hấp không tự nhiên như lúc này.

M nói nnhâ uđ nó, n t hsin soa đẹp!” bảo intê nnhâ xnhi
àl tnê gì?” “Ngươi
Thiềm.” Dpi
Tuyên iul ingg tm yuHn đầu ihnTê Nhìn xuống, nV nói: ht ra tg ơhi, rtm Cu Lý
rt pb mới ra hnnâ ưgni hiTm khỏi Cảnh oyax ct trướng, kai Thấy i:l lp ýL
vi hty hpnâ lê,n êhTni óh:p gneh vàng Vn ntiế nghe Tyêun uyHn Cừu
gni iv b đcư đy ìmhn, ct tuổi gđn nêb vnàg hnC lại uv vu ìNhn ió:n do d năm ln,ê nnhì tra iêTu tnhì himT bảy himT tâm Mc ôhk,gn bồn đầu có xug,n kuiếh ngẩng khi ,àov yha ýL gơn naM nưh ngn mki Cnh giàno hnc nhìn
htm chuyến.” hmt cùng uhK Xuyên đã ht,ế quen Niơgư ig tình igơnư tm ógđn thuộc đi nă,m hniu
Nơigư
nhc ni:ó Lý hTmi hgne Cảnh nhíu đã av cgá,i mày thấy
bitế ,ri ngúCh osá!i ta đại
àNng
đầu, hnC đi, áĐm anM ùlng hânt đưa yab vi idư Tiêu hhnì Mộc mThi lnh ýL êbn gniư êl.n vàng quya
tytu ìhnn Nê đ n gnôkh đối Già nôhgK hty nânh Hy t,h .nyà th
at u.hK nêuXy Đ iđ
tiên rtn đến cưTr Khẩu mik .tth phái người Knhí kê an ,i Lê Lê gvno hgơưnt uXnyê và nt
tâ,nh ànng gln gađn dao ocn onrtg hnC ghne tgưnr àv,o ogtánh t,ur hná ph hai rửa uth găm iđ, li của goáln Thiềm n,iưg lẽ hai il óin mt uđ ugi trong người gniư lòng ãđ árnht b ts khiến hki hnôkg ginư nữa. ahi mắt ưrct mặt, ct nình bị tin li yđ ànogi tịch
pn,h nh himT Cảnh Li vài lòng này đi t,d ĩgh:n thm nhõm Lý lại av trong
ngùng Mộc unxg cười gật htt nói: quanh ra mt nMa vu Tuêi nịnh chữ, ct ,uđ t,n tc inêl đám ưngng
một tni ta iĐ hơn…” rồi, bận ếđn ĩnLh tmâ trốn mình pih chết nuyH hyc nc cũng t,a ôkngh
ếhc yma sướng đp đi đi, Mộc ưbc trong không mắn đột yàn ,đcư .nưtrg nhy nhàng âchn nh lần kiềm vui muốn hkôgn àov ngừng nhiên Nhẹ mà Man êuTi maú,
rồi! ưĐc Cút nigà!o ar
đưa thô nCh rèm ckh cđư ng nggi ,ln tối Tmhi đến dn, hgen thấy đã mna Trời óni: trướng Lý vào mi một
tếK nào?” tếh uq
là ra ghen óni Thiềm iàd nơS Vit siáo iđ gnn Lý àn,hk hôm Gngi nkàh này tcó cđư abn à.ygn hCn nề
êTiu nh nmu chy. ri, hyt tu vi một ob lan kia người b íKh lạnh còn ra tc,ú không không hắn cM tiếng, dọa trướng cũng ntg nh luyến ulư tràn, anM h Luyện pht ikh nbi bn gi,i tya negh
t nữ aqu ahưc đều bnù núi, ir Vti tú quanh tóc nhân glnô đt, người nSơ hưn tai hahnt h orntg tgn đẹp ngơ xhin như ĩ:hgn nmă thấy c nưh sói, tiV đy b,ù đu n nng ,vy aih Sơn
ýL thể hànth vốn có tgrno ba il kihn nhìn Thiềm mày, ásu bình lóe nĩgh uts Tiêu tạp thy ,ugcn Man mươi âtm điên mt Mc Cảnh đu hãi, hpc li khó mnă àv ý hắn grntu êN tĩnh. knhiế lên ínuh Hy Gài tận iv
“Thiên .Cu
tm ra aki uêy knôgh ărtm ocn ếnđ úghnc yêu vật, ý ncò đ theo cư,đ giNư úghnc đó ôcng kia, hc người ta uđ hn đặt nhgn giúp, an thn at nrhtá tn ym hnư hơn bẫy cái rt dn noc vt
v sức áct nahog Lại atyh Việt, nxhi ngn gnc cđư lấp trang c ghnàn nòc iol pch h c,mhi nh của lông đ Snơ thmê htú, dã, phối bộ nghiêm, tăng yht lio ih.un động tm hnơ thạch b mấy ra, yđ cm tm giác thêm uy ăngr huôkn nânh oãl nah rgnat đều mặt ìnhn đ kíh h hu l,nhá cũng hu li đính đẹp,
tm cn dưới một ing nhnâ mới ărng nói hná tc ac úh,ct tnĩh cM n:aM Tiuê tức Bình kia
.c
ĩhnt s cắn nhC Thiềm nhá anM nrăg lớn nhìn không ,hiã ,coa trên óin: ot tm cM li Tiêu nìbh ýL
va đinh đang ngẩng m vội yth chht d ngàv êtrn ra qu Tmih người mt Tc đnga ,ngim oàv đã rg,ưnt nơS êntr ncg .negh tháp túh Việt đẩy gơxưn ,mch tđ ýL àv hnđ âm bị hthna u,đ rongt hânn gànn hnC
phía đi h d nuâq l qut ngàn ôn ar iak phương, một soái v để ép để là lệnh, về ãm bị theo sinh u,âhC iĐ đình nhân hinb đã dẫn ghpnò iđ đội tiến tuch uiđ iđ uh vnươg muốn đn sinh aS t,ưcr iđ truy nđg chỉnh hnng hnân ,âyt này ontrg nói
đmâ tếhc ta s ngay voà ,at trong iưngơ đu chm “Nếu này.” trướng
của vàng ayn, m uih ý Chn vi ct igi cgnh ngẩng âul lộn ngưi in,g l li êTiu imgn nh trở mhTi Man tngor Mộc đu áđm boa đến ìhNn nhưng ênb à.vo thích, này? il tộc lnă mngi ôkghn unt
agđn tộc bnê mng, giọng nh, ưid my hìnn hcn, thấy rùng ngl đều ct hìnn Kh,ní ct lo nh nuyH binh hì.nm ìnhn aíph ngẩng uvi v nêb hnge uđ ión, núi ýL coa yunTê lp người c tt
đ Cảnh oké bùn lấy qu b hcs c trong Lý oàv ra tm, đương lên n.vă ngôg loại một v rntê iVt tm gtưhn Timh ùngd tí oah và itr, b iênhn gnxi, của iđ nưc ơSn
Ta nH
địa quân năm nb nH cbư cực Nhu gnưđ ,t đấm, li òcn hin Hng nắm rnogt tr Thu ươgDn teoh nlê ngt phát g.nPoh Bình hnà Tnr nhuyếN otgrn mi thai uynH ym ym ut Việt, gncù ýL cth k tiến gàion nay, mn thẩm ônĐg nhưng ýL ct Liễu Hà hmt hình ocn ch đứa àv ìnth oàv nSơ lãnh đu hành
n yngâ tnêr Tiêu đầu nch nMa nhưng vi nnhì di. il ìh,nn cM cao gưNi quay cgiá cùng
đều agi rtú tVi “Thiếu ơSn rồi!” h!c lui
cth bóp rnotg nhíu ,ymà Man Mộc nché ơxưng nhẹ :inó Tiuê ohc hgnàn cái gnih yt,a
yv itnê tg lắng tây, nhìn negh ol vn âyb ba nơh ơhn đạo, ut íhpa cũng như gi ynếuNh nói: iah uđ Nuh đnga iut, mươi nình ìv v bi miơ,ư Liu
tìm cấp, iđ nàh ig hp hc phía úcth là phụ, ht Huyền đi chít khc người hti tung aqu!n không ca được đã rontg Tuyệt ađng có Tuyên! âyb chủ hnìn rTng tây gynu ta, về
àđnh người Sn,ơ âus uhtc đuổi đến thấy động h inkh nhưng theo, hbni úin in,ú h bhni otnrg trong auyq s v iđ ohet yêu vào ãm hTcu kai dn dẫn Lê iđ
iggn aux i:h cM t,ay Tiêu vi nhẹ aMn gnvà
ba Lý nghĩ: Mc Thim ch nhìn th nit Đơưgn tnê ùndg một rưct ongtr tên, ra thật, glòn naM t,m tùy ônghk mht uêiT ht có hCn iác nhiên
nmu Thiềm lui htn cnư bên nh gntr nhìn l,i gưni tm ghnnư g,tiến tm li ct ýL đgna iưd ik,a êiuT li Tộc tqáu khan ,mgếin ing oh nMa àml hCn đt nuốt ếnđ nhân Mộc à:htnh cs nx,ug ùngd nmig
âtnh Knhí nr,t Còn đích ta .đi sẽ Lê
ra i.đ liu ơiưgN
như Sơn nh đu sao ntê này hn iT ht vậy…” Vit s il
đi tu vi hpi as?o âthn ui,đ nd Tức đ ginư ruty hc yhc nói àm iôht đó đích Không vậy nv iaTh ingư ơưNgi gnưi đó átot?h