Logo
Chương 228: Người Tới Là Khách!

Đúng lúc này, một luồng linh lực dao động cường đại xuất hiện, một lão giả sáu mươi tuổi chống trượng gỗ từ cầu thang chậm rãi đi xuống, thỉnh thoảng lại ho nhẹ một tiếng.

Lão giả này lưng còng, dáng vẻ tựa như có thể qua đời tại chỗ bất cứ lúc nào, nhưng linh quang bên ngoài cơ thể lão còn cường đại hơn Đổng Thúc Dạ ở thời kỳ toàn thịnh.

Ít nhất cũng là tu sĩ Linh Khê bát tầng!

Lục Diệp nhìn thấy lão giả này, trong lòng đã ổn định trở lại.

chiêu Mt quả yu rõ ấy ãđ nếđ ngam hiệu ht cc rệt. k
ch an tm ơnH đ.p phòng rt óc trong ar òcn nyà
kih rãi ưtcr một àbn hmc ac nhàng ngồi iôhk ri ihơ D gnàh nM,ih ly phục. ti rtm auS hnơưTg trngo khỏi Đgn chậm àyn, chỗ Tchú âmng, n,Mih gùcn ơni khi uci đối uas óđ mn hinl gnơThư iha ca nlgò ìhnn hn chằm at,y hcht ra diện óđ
D giknê Thúc gnĐ có gi đi gã gnt t,i cbư nhìn cũng kỵ. tchú ãol
Đổng hhct hnil D tm i.h Mưi" đ"mê? Thúc khi
Dpi Đúng hóa hgn rêTn gnnh áig nhưng đời có trong vậy? uch nyà chắc lớn huitế không là cảm trấn, cnh ahó ít àl có aco, họ nyà Lc .liu at m,t được vn ếun trách íb Tnhgơư bo hy,t sao như ákhc với áđng chưa hyt giả n to v yàn Thương ưngi ưgin quá nhất nhiều knghô oc,a cường imnh goai không ưgin tíchh nàgh ônlu bọn thị Minh iv hnnì ut ht quá dịch tu vi trogn màl hMin nga hắn
có nìhn tm ênb nmg cL Diệp .thm hútc
óc htế ir, lồ c điu oàv gcnũ nào. phải thủ ht?ế Diệp cL uqiá tên êhniT nói, âuđ động sĩ hiu mt thì ưnh Diệp nghk lỗ Mihn hc hnư nhá tếbi àl Thương mi inh,u mãng ếuN ibtế hnơ ãđ vt tu Lại Lc lúc gã dnùg õr gã Cơ gôkhn tv ntgr ,k nưh
chuyện hòa iv Lão mảnh "Hai v ,hu cười kh.í m tm mọi t,i tm ry q.ý"u tm nig,m tủm ig itu run òah nnê ĩd trên iđ
trữ gi mc túi sự oãl hỏi kia Quản ý. nhìn ,tv
tcá âm gì hgpn cho mht thứ nh b T ũgcn hưn gdn tír có này tni tu là nt,r nơi il đoán thuận pháp cgnư hắn nH đó óc Lhin nà.hh
cảm một oil tchú. ngn nêb gtorn vui phgòn orntg linh nPhgò trí Lục rt địa tm ithên Diệp ngm nogài ohc từng c khí ti phòng tyh gniư lớn, icág p,á bố hkinế mđ gian nũgc ,li at càng lớn tb Dpi hơn nòhpg nào m là, hơn mang mc àyn chính cL
Cơ tih s buôn an vy oàv áthp mlà này, Thương mới hơnTưg cần nh ơni h.nsi niơ àl thể nkếih àl chuyện phép nihM hniTê nhMi nânh tv tm mục hắn đánh ,ànto Thưgnơ ghônk htì hco Minh ,bná anuh têui. hnc hc yĐâ nguyên
nyà tr gnưc cường nc Minh Tghnơư ơin giả. li rtn s im càng ngơtư hưn ônm cần gi h,t ntôg tự nhà nũCg đu
gi nH hpú ca hcu l,n gnũc óc óghcn tài hao onrtg hiện hlin chút tiêu tay ngđ hcth mun mưi mau gnkôh ikh vi lên, êđm ni. ìnmh ăntg mt tu áuq hắn
này." ngsa n"gâV!" đi ra tay đáp khách s nnhâ ika uQn uhi: ênb đưa iM" ứng,
hn người Kóhe pc bậc mt nhảy cL hmìn ipD gnũc ,nyà inh xem gi êln, s Vũ. gùnc loã đã này hc Tgnha với tphá hntgư gnd
vt sẽ bình rnt này hiển .tm ra đui không ngưht ngĐ đã Dạ nhiên unq giết Thúc nưgc ,voà cL được, niơ gi Dip th s áp
ném là ra cho mki tm cái " thứ tu iút Lc os rctư n quan mt gntr óc đo chn mt tv s ,hnt "Hiu ưim honà ếđm k:ia yl nhgn Diệp mt nh tr ngày." trước tên an ynà, uqn nhàh phen, rồi." ôkhng
kpihế D ngĐ uth vi mgon th khí, quấy sát chTú nhanh "ãĐ àvng :gi ,ri yr ôm vi .s tội." chóng lão cđư nyuq
này đầu htn H il uđ ra đưng Phách kih ăn àv và tm auS mới cL ,ba tinh Mt ab pDi th on, bôn mi. bt tu tm .ànhh cúl sẽ, sch hắn ơcm cáx mt
chgn ngotr là ghưnt S hc Thương d dàng ig Mhin hni hn sai, uq minh sẽ trn, bình nkhôg tnhâ. tht không tht ưcng áđon at lúc óc
lão niH nbê gknhá Lc nđg c iưgn t khó iđ cho ,lp ngôhk ri. tay d nuế đánh ca inogà lunô uy Đổng hmìn oãl nôgkh thời pih hai Thúc iđ Diệp nưhơgT ,dnhao s tm ar ig phi D, ch ra tmah lui, ar ếtib trận mun ihnM cũng vẫn trung hai hếip
Lục đêm uníh pDi mày: hnli h"C h"?htc "Mỗi cú"h!t mười khối mt
nd "Nói nhưng nơi N unbô hiểu tr dụng ia dần oãL dmá ,ábn thu Mn,ih óc chỉ ưnTghơ không uti phải người là lạnh ihMn Lc tất uh hTgơưn áig hnư liễm, dn tư v,y ãlo ,ákhhc phải nếu nd mt :nlê niơ nạn, là it trên đã "Tuy mtâ lùng Diệp: nhìn tị t"!đ cgũn âm nathh haư"?c il ciư đều aoc ig
Thương tyh này. hcd chữ dahn cũng này ơC Mhni giao êniTh ágnđ này nB ưngơTh tình ưnhTgơ huncy cc ac ly lưu cnùg ui,h cm ý n,l ahi k nH nhất rất là xa. h Nhưng Thiên Minh đui ml. hinu ícnhh ni m làm hiMn nhm hn khinế gêh v sâu óc ý tên thể ac áic biết óc
"Ta hc têhu ở!" đến
lòng đầu óc nói, òhg.pn đi Dạ ohc mười ,bhn htì lại cúhT tm ta iang "Vậy thm thhc kih có Đgn không ôhkng đêm aho linh Tgron ai uêti "đư!c nũgc một
v Diệp. ig ìht ?a"so uh tui "V ípah ìnnh Lc này Lão
đêm phòng, v àny s tục đang têhu tm hu giả phí nưgi linh nói: mi nhìn quản th lmà n"aMg khối đi chỗ quya th"!ch iưm nbê tui Lão đứng
eoht lầu. heot s qun H háhcP iak lên Lc ipD mang
àl ikh Lục mt tm nôhkg cíhhn t ika hnil ra tng. c,thh sĩ ging tay ac tu ht Diệp rtmă túb h
htnâ Lc icá nyà àig euqn gnhôk iNó i,sa s không úpgi ônkhg gì. hn vi đ knhgô tt lão Diệp, nhiên
tay tâm, đã làm Đổng rnưgt lấy kuếhch xgun tcưr Lão đứng xuống hn rơi ầm Diệp g tnugr hía.p Lc điểm Thúc mt, rngưt hôgkn và bn áhcc ra hànng aik tán đt, úcht quải tm a,x ontrg ilhn av đất nquga m D
của tt mi:ô lớn ig nhi hcáhk một xuất v hoc lại căn oãl nyà rtnê nhất hn".t m"Tì Nụ phòng cười
inhk Lão kinh Thúc Dạ nc,g ũngc ig c.ng Đng
a.si nH này già gnhe nìmh oãl inó lầm hay hôgkn btếi àl
êmđ itếp Lục ũngc tục lnhi mt lại ihk Dpi óc it,n nêik không thể mưi hht!c trì ãG
k tb ươnghT nMhi x khách iđ vi "Đó nhiên, nhnâ àl bình nào." đương nđg
il thì Dạ: "? nc v nhìn V" sao? àny ãoL Nơưgi cũng tui phía giả Tchú chỗ gĐn hữu
ý àl rênT gi tm cười, mt cs chTú gĐn ókh coi. D ra lộ it ãlo khchá!" li iNg"ư rt nnê
vẫn i"Mư giả Lão c:ũ tỉm nưh mt cười ihnl thạch." khối
hinM mđ"ê! ,àov có phiên khối thầm thạch iácg nĐg âm Thương mt kiáh.o chỉ b Thúc pDi một nhil Lục mnh ln Dạ uđ bên sgn cn cảm mình úthc một áhck yàn ếđn h"nNg
chạy nữa, nay n.rt nc Lc hc đưc Thêm n,yà lắng ol hôm il chặn đã Diệp gã ônkhg nh ngược