Logo
Chương 5284: Long Thành Đại Điển (1)

“Phải rồi, Long Thành Đại Điển sắp bắt đầu!” Tô Yên bừng tỉnh, theo lý mà nói, chuyện lớn như vậy nàng không nên quên, nhưng những năm gần đây nàng vẫn luôn bận rộn tấn thăng Hợp Đạo, không rảnh phân tâm, Lục Diệp đến đây gần đây càng khiến nàng xem nhẹ mọi chuyện bên ngoài.

Chúc Nhân mím môi cười nói: “Tuy vẫn chưa bắt đầu, nhưng bên Long Thành bây giờ náo nhiệt lắm rồi, Yên tỷ tỷ có muốn theo muội đến đó ở một thời gian không?”

Tô Yên không vội trả lời mà nhìn về phía Lục Diệp.

Tính tình nàng vốn điềm tĩnh, không thích môi trường quá náo nhiệt, hầu hết Phượng tộc đều như vậy, bởi vì nơi họ sinh sống vốn đã yên tĩnh, hơn nữa mỗi Phượng tộc đều có Phượng Sào của riêng mình, có thể nói phần lớn thời gian họ đều chỉ có một mình.

hâNn ìhnn gọi Chúc rti, tâm Yên cẩn iĐ vi nbóg dáng vtú theo. bay quan nlê nth.
rtcư lần hôm Không yv. hc cũng nay,
Điển mt óc tên liên nqau gLon nghe iTh Đi “có hápT Lục đến cái yàn ipD vẻ ,myà thường, ug!Qan sao?” nThhà nghnư kghôn
cũng hắn thật xúc iiG óni it,ếb ngnh dià, nb il, s hắn nghe .õr gian ìg là cũng đng lc tgn àv Lc hắn hit ưhca đi ônhgt hpi vic un,ih người Lý ia đầu, nnhg qua, tin đều pếti cũng nói ếđn Dpi về hnôkg kgônh
lgn va thần Ynê lại. nb nât,h ehgn chút ar ânhp tâm mt ngộ cL k cảm va Dpi
Lục mc: đi đưa Đi giã xem hnhàT tay goLn Đni thử.” thì yv ,à iDp
đến nhnêi hn hng Diệp Nàng biết hỏi phải gưnơđ úht Lục .pDi gànn đã náo đích hnti m,i là phải không, hcc s nĩgh v kgnôh iđ, nch vi ânNh Cchú Lục nyà của âhtn nếik ý ìhnn li
aso ihu óc hgónc umn .yđâ t Vn hucny ôgkhn amu như óc ìg, àlm mình vi êYn li lại hc ,t đã ũgcn cht nucyh ir dạ, th khỏi útch chẳng hc
ig ncò óc yuqết t úChc rể ưđ.c gật thì anh ,t ihk Nâhn hđn thế vi iv nào t ivc, Vy óđ đầu: nhé, ium là miu ênY vàng qua
iv uenq ơnđ s mS ãđ .này
Diệp vội nn.àg Lc vy? àhnhT ac mlà gì Yên yhcun iĐ àl nogL s Điển ý ,hni vàng úhc đ
ta Lgno v ct tm ghcún hct ct k “Phượng và t tiên…” có chung
Yên Sư qua cgn inhn.ê ôT cưah oas? huynh tgn engh
niêhn ogtrn ôT nhìn nh:à gn,àn ncg Sư gniơư thnâ ênY iđ hắn làm vào th cL gì ipD yv? ,yhunh hteo yat nắm
tm nn,gà h?gônk ri lên mt ếtgi:n tál sư huhyn hcCú nhnì đưa cL suy hnâN mnu theo ùngc nĩhg đi
không an,uh Điu mht l một khác khi ihn cơ và rTgon tc rồng hai ynà Long quái ànoh náhc cunhg thể ng,r vật ckhá phn,gư tm ngPhư uđ tưn,hg vuốt kghôn t ngạc, tc đầu .ibt toàn li tm có aso nhki Lc iên?t đôi hai tạo cu nhtâ chủng ảnh phượng, nhìh ênl hp tc hắn Diệp óc ràng õr tc
ĩhng ?ir nêY nuQag gũcn ưs rồi pTáh tm átl huynh cch ón:i chắn gôknh yV Thi syu Tô biết
người còn id phi nL hưn ,muá mi khác.” nàng nâNh đỏ mặt trước iv ntiê ãv: cúCh ht.hc “Muội ar óin mt đi pđ thình vẻ đu ,nêY tim
tự .r tm, vẻ chớp nôkhg mặt nhiên: “Anh úhcC óc phc chtú Nânh
ehgn tht Long Đi nàhhT Điển qu nói. chaư gnt
hơi yhcnu iht Ynê mmí .ir dài ht ứng p,k dgòn nhất im ôT nói: Pi,h môi ưci nph mt sau không
gnnà nió Chúc .átl gnc hég muội oa?s chuyện nayg “Đi num hiếm iv yâ,đ hnâN qau mt hninê, còn thêm Yên khi ôT y
cL tmó ipD thn dài uhcny sc đng: ògn?d ióN khẽ là ,li
.sau Mt lát
mt “Vừa ta ngộ, cm tm ri cL sp púgi mt il rất cần :nói trận ưgnơi ta mgnhiê xếp có nếich, chút.” uihn Diệp
cL lờ. hcmă chú ag,sn nhât nlư vung lc Nnhì trên Diệp aođ, đang đao, nôkhg ưlng gnia
hai .iđ id ct đều mắt C lập
yâđ ghi V aòt tràn li tc Tháp iang cho bên hit niêt Thời thời ,png nòc tộc píah nhiên, mt t hgnư ai không chảy lại, ãđ gnơưĐ ơS như Đồng, th cth t n,la kia li lượng aQgu,n tngor mặt iv Yên cuộc dgòn v cúgnh Thái điển đ hìt Lục đ Pnưgh ta bnê yah biết.” Ngô tr óđ lực ch coh kôngh Diệp, thật ơih kcáh gLno ápht ontrg gi.àno
àym: l. uhín k kih lại “Nha Đợi im đầu nay đến nêY Chúc cthú ôT àyn Nhnâ oas mt ômh ngd,
vốn áhn n.àmg tr mt ênn ngb ũngc lên, Sắc gbn mt mơ hcc Tô thường đ Yên ìhbn
đột il đầu otrng iDp ka.i khi mc Chúc tế iđ ũgnc hc em của thú mt Lục iôđ gonL inhên vợ ,ct ,v t nhgưn h,Nnâ nh xúc thin ,v il ind mt káh vui êhmt li hn với mà ôgnkh
êYn t nơgưi hPnưg thế li. oSà ,ión n,ih cứ Vy góđn hãy rtcư t
áhpT thành…” là im ln óc niđ uhcyn gnr liên vũ hct Đại àyn vì àyn hiT tr ghi Yên Thành Điển, e Tô Quang, nói: hit chính ngược “Đương hnhì Lgon hck ihp dĩ quan, l,i thoe nhêni s v
hnơ il hắn ôT cếihn na và t trận hnniê cúl đắm hắn chuyện, kghôn nNhâ hoàn ,gn đang Ynê gn này hai ih n,Vâ gnđa hồn, một tỷ nên óc mc ri à,vo ìhnm kịch êthm óni av il đến không tngor cmhì nex Diệp không Lục ?Hm mui óđ, ít Chúc hnìm. thấy đt iv
,cđư như Nhnâ sp C nith là umi ênY i,r hnàTh Chúc ogLn umn ynhhu v đi hỏi mt ng là óc vậy.” gi ig hn iơh cs ahn xa Ri yl hônkg đu hắn nbà Đại yta v, bắt :óni ca engh :gnh ôT nàng exm cn sư cách koé ơưing Điển muội áon không.” hâNn r nìhn