Logo
Chương 5494: Chí bảo Thiên Nguyên Tinh Bàn (1)

Khắp người Chiêu Mệnh, vết thương lớn nhỏ phải đến hơn trăm chỗ, có thể nói là không có một nơi nào lành lặn.

Thế cũng thôi đi, quan trọng là đạo cốt của nàng cũng đứt gãy mấy chỗ, thuộc bảo đạo binh bị đoạt, hiện giờ thực lực suy yếu trầm trọng!

Trong tình cảnh này, nàng ngoài việc nhận mệnh chịu trói thì không còn cách nào khác.

Trường ra nih ax gàyn na tm u,sa onrgt mt. xa Mãi Đo nếđ hnơ mi Vnâ
coi ihk đt gi Chiêu tiêu nên uâđ là haki hiện ãđ v ns,g cnhiế il hMn bắt của ãđ ,h b đâu? ghnưn mc tm đi trước bn cưđ
ihêuC tc có iđ tognr ánh hnn cảm tsá theo lp tm được hn .sua ontrg tâm iếph l,i ,hn v hnkgô phía tD Lc Đảo, Vnâ útch ongan dù nMh, đầu mi chỉ cam yab ìn,hh nguyện, ưhgn n iưgn nnhâ pDi gninhgê eh.ot gic thể ũcng uđ nogãn ìhnt Trường nìhn s dẫn nâht ynà ònlg yu
như nvgà qgnau diệu chỗ năng ndưg yb o.àn ếibt t uy nkhôg quan Tr rT rt hỏi, các không sĩ yn,à lc hìnn hào cL cs g,ì lại hin có Diệp ob gn tu áhpt êln ca ưgnnh Diệp vật cL ob àyn sát hânn cL k hu,hyn gũcn sát ccu vi ,chák nuyh ìg? ưhn kia dgưn ch k phản ntigế tr tộc vt tưgnơh nêikg
lên phi giờ ngiết Có người yâb đạo hu, ih. “Lục bn so?a àlm ta
Trữ cL đầu. gt “Vậy ođ! về htì
nguyên ý kết đ khi s ct, nhân agnm tâm uđ hc thcú mi àv đồng của c nih ny tc gnôhk il iđ nhcếi nv ahnrt sihn nâc yđâ nhắc gi phi nich,ế a.uhn rồi tính lực, khcá ĩs ginư tất Vừa sự àl tu àl iph hc,p kiến
hci at pnogh hTnêi nlê nhiên Tốc kể, cL Nguyên tđ đ ta yếu tnr ac giọng bo năng Tr óc ct ab mt àm ut ió:n thc tgnă !ĩs ra Bàn hnT Quang trong lmà ysu uynNgê uy êhinT lc ac mrt ũV của đnág tộc, Tinh
xin loạt nió iM đã ta hngt Tr nnhì lên rồi nb đng nhau, hlnĩ v,y ếNu l.hn gtin:ế gưni nutâ
âu,Ch lần phong hitò tí nugêNy chu của Tnh cát dgn màl huT ,unQag óc lc yếu T và này .sĩ òcn ìv Cửu cưrt gxnô đã th hap tu không tiht cth khi nh ysu at
Hằng ln ra. nyà Trường li tv nmag Vân ht ynà nghôK bảo páh ng côgn cả vì hPi Đo gnr,
kinh tyh ut rụt kìm nơgiư ngạc nco vẻ các sĩ co hTni ưđc cũgn đu nnhâ hkôgn vy, Lực “Thiên àn!B tộc hpaí yNênug l Tr nh lại, uas tột cùng.
vung cL khgôn iĐ! n:ió Trữ od dự na, ònc ayt
Những óc ngay agmn hơn Lòng mht gnàn không ithô, hnm igưn nhc hiện tc tại sch nìht ngnà hcho óc m,y ếđn, b giết rĩt,u kế nv cũng nổi aos ĩs chỉ th lại àm àgnn ơđ,n cô đến cgn ht bn lc nnhâ tb vào hiu õr một t.i gsn. iơr gnàr mười tu nhnâ c th gnn âtnh il sao ntào tch này cũng như chí ntg
tb ânV ,úhtc chiến v Mệnh, nhìn đảo. hc Vân sau, uđ hnhì bọn ht có Cnò không c yv nH còn ti, vào ođ hn khi ggnn và hni nìhT ênn Lực ,sgn kết sẽ h.ákc đu nếu ý nyà. nào nyà thấy v giá hcư ta thể ,kai Tr gnàoi ũcgn chỉ nb sao?” uCiêh hc có quyết gii rt v hPi at tnr Trường “Nàng :inó n,Hg nơi hc aT Trường oĐ,
T ra ,ita nTh nói: như túch “Nguyên nghĩ Dip hgen nQaug húc,t àl usy gọi ynà thy unag?Q chợt Tênhi óc uhi gNyuên áci ơih gdnư Lc một euqn hTn
Lc huynh, cL Lục ơiưng Tr ý hìnn i:Dp ca thế nào?”
so?a nói nmu “Chẳng ođ v là phải
bo bảo! íhk gì nghi không xa, còn ngn t kin nhận đã Từ một ct mc chí Ngyunê na, hcí Thin gn hn nyà đcư đậm êihTn ó,đ Bàn là
ngđ ý ùncg nòlg gnư?t đảo lúc s uiC ra nữa, giờ bn ìg ta lưới dù hiện trên tchí uy uđ tự gnhaĩ ,soa tni nũgc uêinh hcng chui ihp được người nâV làm htì boa t Vic đã óc ión có vào tht nhơ c?h này lâu, dao gin.ư gnưTr phải không
rT hct Lực ànn:g uđ gì? “Ý ayuq hnnì
nưgi hgkôn ri l,nê vẫn ,tb unm li lnê kp thả lặng ưgTrn t Vnâ Mnh, rằng này v inươg pih s hik an unế Chiêu áCc e thong oĐ :gếint b htì num nanhh mi lúc
ca ra, í,tch vy ai ngoài đ id đi mâ num Trường aus những cnò va Vân thm quay ơ,thnưg ngưhn ônghk nếcih chuyn pih hhàn tư,rc Lục thương khôi hca rT ntr Diệp ,Đo l,m nhanh nũcg cL va lại nnóg magn lgòn hcp nên người clú ct về nl.ưg lực
đám ànB đông, Tinh sáng Lc ánh cuối nìhn Diệp r.c k,ia mắt êhnTi êugNyn
htì i.r ưnh nVâ Tưngr ãđ Đo nguy y,v uếN
rtn !hn nnhâ pih bộ nh, ưĐơng ac mặt têrn rõ ct của chân nhiên vhc ưtgn yht đảo xu đ íx
inm tâm sc !Đo tiế,b gnb gnũc Diệp máu tới thế inó: c ,gếnit hc tb Lục vừa nào còn rồi, tc k không êgnki gtn Lục nl Dip ìhnh ngàn nà.o tái đã ihP oĐ vn tnrê àgcn nt rõ pl ngôc nphu hkông nyà gHn uknhô uđ san thm hếytu ươit tm đyâ, gđn, ikh mặt người Mệnh ãđ Thnì ta nhìn gnTưr ngươi chút ht nh âVn tc bt nhợt gTrưn ort,à Ngnà ihp kêu ta lắm, thì tmhê nVâ các iCêuh lnu
uhếic qnuag umá gùnv xuống, àotn bao mt ttrú li nl hào vn sắc lnih hnư gnyut trên hnil vùng Đập vào by nưnhg đ,o rmtù o.đ sc áum hípa óđ cs aoh tm ir rộng bộ
Diệp sao? huynh cL n:ió đo! “Về rT gĩhn
tm cười Mệnh gnit,ế êCuhi khẽ pđá nhôkg lời.
màl ngkôh óni ođ ìg? nưrTg bán còn Vnâ at, Cẩu uqya gĩ,hna nb v gđn oLã