Logo
Chương 5503: Ngôi nhà cũ kỹ tuy đổ nát, vẫn có thể che gió chắn mưa (2)

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Trữ Lực cứ nhìn chằm chằm Lục Diệp, hiển nhiên là có chút nghi ngờ.

Trước đó, Lục Diệp cố chấp muốn quay về Trường Vân Đảo, lý do hắn dùng là có thể mượn Chiêu Mệnh và Phi Hằng để đàm phán, trên Lung Hải ngoài Trường Vân Đảo, đã không còn nơi nào cho bọn họ dung thân.

Nhưng khi bọn hắn quay về, phòng ngự của Trường Vân Đảo đã bị phá vỡ, lúc đó quay lại chắc chắn không phải là hành động sáng suốt.

Nhưng Lục Diệp vẫn xông tới.

ưgTnr Vân mtr uđ?â giọng hỏi. Lục Dip
gnim mi ta tht một Diệp câu. “Vậy ơn t đáp iph đc.ư cao htun tt cL vị ncghú kia nnhâ
hMn nb ith uhCiê nghĩ giưn h dn va cnă ignư gknhô bản có nhi uhncy ưmiơ để khác. hai lại, b hC đó yvâ inga đã là ếnđ lúc tnâh
“Nhưng…”
chiến thi yên ikh ac b v ,khcá ,ctúh chúng tht gcó qu t sua đứng ,g cc qua hnư nheg này, s Nnưgh ti kết đ ngnh nagon gonnã il. đại nhìn ch đc nv rt igàon một
óc, là đầu Lc suy hàpm Tr s htúc k đều á.nođ có
Dip t,iôh cL ơnngư s pg thì yutt ôgkhn rưgnT tay phải, tth Vân. nuế gp đi sẽ vi Không
aik o?as đc cao nnhâ àl ìth vị ,at ng nuế nKhôg pih
nói: nình ta nên Trữ ai, nnghư hnân gi mc hn ókh tt, l cgnũ không tm Lc núĐg phc lc,ú bây x điu tbếi h coa id.n v là không thật iưng hcm t ia àl này mt mch
ghnpò mượn hkgôn nogv ,ođ ht b đưc s đâu tội người xét ngùc bổn xem đến áhp bỏ bn cnôg iv lại ht il lớn pháp trận gian i,l cho Tgnrư ngay ohc đây lần óc tnr ,v ưnh alo nâV khi cũng ,yv dù uyếth ng tcưr chiến ,ùncg đến bù à.yn có y tồn uếN không đo thật gưhnn
một tại nV đ:u cnò Lc ngnh ,đ an mât ào?n đc rT yhhun thế nháogk ítr hiện nưhgn này ith nch đạt, hpi vấn Lục gt
im hơn yhnuh ôgkhn hhuyn ođ Tr thực cd nmêihg tr nhậm cL ủng ết,bi chuyện m .đ at ,inhu cL ưhnng v nòc h,c cL ođ ògln gknhô hnt cákh khcá rT tm nhm hĩln tngh hộ, rênt nhđ đi s chức ý unnyg hip các at và ếnđ, lực vấn nếu tibế của nói: iNưg ttyu
hủy ir! pháp tbếi cL Diệp tnr đó tc “Sớm ếth nó:i đã ngi ênb phá
Vân mt cúht địch hưn ngược đnế bị my áhntr nh công tộc bởi .hik ôkhng h ckh iPh tnrê gnr tn nhgn nhân trăm kẻ gndư ia àon tếib lại gnhkô hưởng Trường vạn Đảo đ,c
trí cL cn óni: pDi v s hnôgk đảo rT hứng gnhkô nh,hyu nkyêhu htt ta thú, hc na.
ghne ý sp htàhn ngoan ếun này k sát đu ynhuh iph Tr này ếp,x đây, cnhgú rt mở ngbó .đo đ mgin trong sau nình nói: đến it trở v li “Ta c,húgn cho mâx ãđ mp,h đến lời, nnê oãngn hti th hẳn piD lếci ncò cao hco Lc kia có khnôg nb hcđ nc cl rất nhân gnux nnhg aqnh,u đc nuaq
mượn d sức ếyutH hcy ipD bo Chiêu có là gưin vào chắc theo s Sia nếđ, nhm háck tộc ih nhiều. Châm, dị lầm Tr mấy ơc Vũ thật ct, hgnn sự của pH của da toh,tá Lc chC có gànn mtăr l hMn ênt nếu cL nch của đã nưngh ít oĐ àlnh quỷ hnTiê mang thuộc
hnhtà mt nd, đó yàgn tp iđ t dày càng nhiều, ânqu đ.c thi uycnh rồi nơi đc nD
ly vì aos ưđc ,k áqu piD mc Trường dám ôknhg Lục àlm làm ưach an, Hn .àny mi đến yv hắn hơn hc nâV knhg nuyhc cđư boa thủ ht hnư oĐ ,đnh đno ul,â
huynh…” yhã Trữ có như sao óc gcnũ ceh ũncg hội… cái Vân Lc ođ tc ếhni năm, ùD khoái.” tngh ch uas coi ,úng cho gnc ghônk coh mt ,an V y bn nếu ym chết t,a Trường ìnghn p ít đã mt àyn Lc đi
ãđ Dpi tc ,ih lại mang này tuhyế Lục cho ih uđi itr hptá gNnà đ nđế cơ rộng utHyế c yuh.
đều bổn l nguy nb nCò đã ,đo ,hgn ogln nhân.” hắn, tm nữa.” phòng tđ hynhu một hcp ta Hni coh giưn at nhhà unq uchyn nnê Sc ngự an Lc b tc cho mời innêh nghiêm rt ođ nên aty thủ, unm ti Lc vi rT ch rtn h,pá vô cúi che
Lục piD nói!” “Dễ uđ. gt
a?so Lc thực l:i óni cl mnu đủ đã Diệp hâtn th,êm bản rT tay ingư ủng mc h ?aos òcn Vy có nngă huhyn rT không igơ htì ếun hty ca Lục
độc vi Đảo, ,or túch ,óđ dnùg Vn để đnế, nrgTư cL ìnhm ngnh Mhn Trận âVn Ciêhu ht cúl óc vẫn mnh iDp sc thoe không dính đ.hc nhciế nên khác chỉ điều đaư muốn ,nào Đc ri nđg mang cũng t tộc ra iơn cs Quả có không ùd knhôg phải giết và t,h đu àm cho ct đcư t thực từ nàng của vào hn Huyết útch dựa
cnă ếnu mt Đảo Bi Trường đội đỡ ngch tn lúc hit yàn, th nb nổi. lno vi nhiên l nổi yv, cđ nâV ưhn cg,nô quân tđ hngôk htnì hình ca
hộ “Ta sẽ hunhy ta.” cL ng .hk ưci đngơư nhiên Lc Trữ biết
hkc đ,ó sau p.h này quả iht cđ thi bùng iếbn aygN nli thực trùng tpáh, mđi quá
ànhht đám Tgrnư hnư đã nđế độc ânV inó, ut uđ Đo tc hthàn thi ngoại â.đy gn lần ĩs tám đứng óha thể khcí công tại yn,à
nhiên .noá này ãđ thù áci ktế n,h trước không oán như kể ânV óc ngđ đó thù đại bất ýl yan Trường có mex ,ùht y báo áob do t kt,ế àm không no,á Hắn ùth chtú, bán ìg ihncế
Lc khi egnh vậy img.n git gônhk khóe giật Trữ
đã ct ìth Mc tương grtno đảo, rt bổn k óin: àl ta.” ắt ai, cL Diệp nưgi
sau xôn vn hti động, độc húct, như gnđ hênni it àon Đảo hiu mt ganhn, cuyhn tp tu bỗng otl khi ch o,ax đi nhng Vân t l.i auS kết ưrgnT nưhg mt hnn đưc nêy énn đồng ó,đ ch s rntê tộc iơn ânnh v lhn nhiếc ôv
iknh ếibt ưgin y ,oab an. ĩv nhưng khiến tb hùng ưgtn hiã ũcgn ta Cảnh
ghcn iuh, ý cđ gn là nghĩ àny iL ?Hm knhôg ngươi cL tmh ika oac ânhn ?oas v ihp ì?g rT
câu nhưng hôkgn hn, ybâ ngay Tr coh ht hành exm nình tình Tưngr gi, cầu tưởng đầu nehg ra cũng bội pDi cL nmu nh cL pnh tah nghiêng an Vân, th rT đầu, Lục c cho còn ưnh vậy. iv
at im lúc kghôn đ chủ phục huynh in. oda gánh có yàn, đủ người ig v đến, “Không ca lc hc ìht rng ágnh yu cL bn vậy àl tt gnn úg,hcn vào đo nghe i:nó vcá s Diệp ítr mới Tr mo ngươi ngòl e oc,a hmiếc ,ođ động, hc đầu mui
không hư y àid phá đo Trữ quay bn gn Lực đã agni hẳn Sau ca v, y hyt là sử tiếng: pháp vẫn thở úlc tm âu,đ không hònpg ndg b th khi ca b đã tnr không bị về đcư. trận ih,
náđg cb trọn tợn thnâ vn, mày còn cđ oas ,s hc d th không nxha ngNh bao óc có màu eghn ngoãn bi ?ch h th nnoga àny toàn lại đến nêil ,nđe k thân hai mặt thi ưcđ đcư il