Logo
Chương 5575: (1)

Phản ứng của Long Tôn khiến Phượng Chủ mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Cảm giác này, tựa như Long Tôn cố ý muốn trì hoãn nàng tại đây.

Sắc mặt nàng chợt biến, quay đầu nhìn về phương hướng vừa tới, mơ hồ cảm thấy, từ phía đó, có dao động giao tranh kịch liệt truyền ra, từng đợt từng đợt, liên miên không dứt, tựa như thủy triều ập đến.

Vốn dĩ Cô Minh Nguyệt dưới sự liên thủ giáp công của hai vị đã nguy ngập, nếu không phải nàng thực lực đủ mạnh, Long Tôn lại cố ý buông lỏng, e rằng đã trọng thương. Giờ khắc này, Phượng Chủ vừa phân tâm, lập tức để nàng chớp được thời cơ, thân hình chợt tan rã, hóa thành mấy chục đạo thủy lưu bắn ra bốn phía.

oán àml at ra, óđ rth,na khnôg “Nói thế! ết,ngi ìg cừu, ìg aHi árnht chi e!xm ànc t một áqut Chủ ưPngh người hgônk đi có hsni
tr đ gi cơ ôC tah th, nơi phần ôC Va cn b s .đây ir chỉ dit lại mtá miư íchn tt êiln vị, là nhm tgyNu hai ca tâm đi ih cs bằng hànht uN,tyg nhiM ơc hMni utyt
nuc đ nàng àl niếhc nhokg xa t tuyệt ghnôk uC xa, quá óđ, giưn r.àgn ab kia, it nhn oàn Bá cách vi iđ là ưD chỉ đi nagđ mc
tìr u:ng mắt trở iĐô nên gưnPh ob ?ta àL hC hoãn đ hắn ngươi
c này “Nếu àl tyù ovà cũng ôTn đi, đã muốn ươgin muốn ơin.gư knôhg ra: hong yv hnưng pg nh hốt, áB úlc uC úlc cph Long tránh ươig,n roTgn
ehc ,mêht Diệp.” nogL Là Tôn chỉ ht nbè không ếitb có ãđ iug cL h:tt nói ht
angv thẳm ũv ngv trụ. gnTếi sâu nt thương, phượng ib it minh
Lc ac cm cxá chuyển. Phượng h aki Lc ngc, íhk nbê Cừu ulư li nnh và nđh nht nhiên ipD phen, ch óđ tức pDi? quả ngađ cn uas hC mơ mt inkh
Ph n mưa, lưng, ,hn tm ưci Hạ ,H áB n hnư qu ôgNi v ivu ưcrt ókch nTgor nhẹ pr trên thành, vẻ. homk uđ nàgnh
àmy nên íhcth ibtế dài, àngh không h,c th àn.o iag tếh chần Tnô vẻ gnLo igi đy
Minh ta nưgi nươig nòC g,ì hyc để li rgnt Nguyệt ngăn Hai Phượng còn c,iá đó Ch ưignơ làm Lgon Tnô gioa thoát!” tm !na đ,u
ngga gn .gbn hai thôi, ,ct Cả giưn ngb gcun íhk ođ lực mỗi nrogt
nur đoa ngập khẽ cL auđ .yr ayt mặt aih cầm li thương, V ànrt iDp
ta nhợt, với tnhár nnê gbn:ă n,a ơ!ưgin nhPg “Dương lần đã gnnà li giao nigg miô Sắc tr nhôkg tm áti th óni ,ar cn Tiên, ta tch đ, nió hln mun hC Phượng
đạp vẹo rnàt nch n,gàn ôv thường. ,kch một honhk ,ar hit ahpí chảy, t bnìh iht Tôn ayt vung nv tận tôri gian thời pch trcư hkiô mt n,pg ,cái hic il bước orgtn lc Long ôkhng
gnàn Mãi luâ há uđ sau, rt mới ngi.m ngẩng
a?os á?tn tin ìnnh y,v t của áB rtơ từ ac cuối là, yv, sinh ,li Hay kíh dạng ngay ùgnc rmt t b nũgc hn dũng ta n đon giọng tuh ió:n ta ôkngh oaS uC óc mt c t ưci mt hyT tiêu muốn ưgơin như
n,hn đao, thì iha imũ của tay Lục kia, lại cngh oađ mà ngang cgn Bá mặt cự .uC cự rtên iDp ahtnh nm trcư cầm hnn gngan
ìhnn hcm ri, Nưgiơ Tôn hgôkn đã Long mắt ch chằm gknôh tới C:h tránh, hgĩn hc thừa mád Phượng oàv nhận .itôh
hnTrá vi đây. đã nàng nkiê đu ign, hPnưg Ch !ra iđ Long không còn Tôn nổi nnh
nmu đnế nh ưhPng pk .ir hC hoàn khi kôghn gnăn ãđ cản, an Đi
av chạm an hgáonT lại đại mt ln kch il hn ođ ahi đnag trước. nyà cáht hưn h,cc thân ưnhng không hnếic lần ,til ra
hpá thn hTế a,t gươNi ali tầng ưhn s ,vy xa ơc nió: ngươi aik. i!r l hội định ni Cừu hơn óc ưic xngi đ nìht ơgnưt gông đi v
,uđ iha hôgkn Cu cùng im mlà kế mt Kph hc tộc, ac icu này đạo ac giươn hui! àm s hn,ib có nhưng th,n chỉ ch gt àn,y ý thừa h Lục cũng n,h óc đến cíh ùncg phải ,inó nyrtu nh “Phải!” Logn Tnô tí igưn “Bá pDi ,htiô th này nh nhân thể àov hti tm là đời nòc tah ếht khc ac gnũc đệm. có điều thiên
dư htN nh như dạt vy. ab uPh àhThn triô kích sm xa đã torgn đi xung
hôkng Thân một cái uic nl nngà il gỡ ng, nhưPg th Chủ ir, va kh ttyu đối lay cùng. ng,đ gặp nhnì
nhưng tch nhìn ưnig chém mhc, vung va gùnb hâtn đao cc nđò gnc uy ngnă gnng lớn igoNà ảnh Nhất ẩn v mi tm êucih nv uđ Phu hcn, đo óc loạn, ach iha hnàTh, không n. mi
ihn ct tm o,as ày,n phải nchg b thể nhđ uC kih iut cb àyn ưdgn hôgnk nlu l nùgc ntĩh aik “Bá :nói t cúl không gi hti gian Ngnà bàn?” vào gnd iht c hnt
nhis tranh!” tử Long lnu mt bà,n Tôn m chút, iuc máy Môi àm cùng cih gimn i:nó “Không nv ihp mấp
chm nàng gnch lògn mch đang Cừu Pgnưh mc cúl ìnnh gncà D goai a?i ếchin càng vi rgàn, ntogr hC onLg “Bá Tôn: ànlh
chặt ãiyg nắm hC àhng hai v ưhngP đ,m đầy iga giụa. isết mày
ngt mdi trải ngn ưhn đã nếđ bao nào t,t iđ óc trên htúp ph tếh qua đèn ưhn lịm. ux th không íkh nh ud bất hnma c nrêt ms tngú đã ưign ếtuyh thế gotrn này, ióg, cũng lcú mt rti có nrt ps mng ig crt,ư ta Hếyut nihcế này tắt ưngi, ònc diễm
ănng hnđ pch v Pưghn hgknô tr inưg èbn Sự ý không vẹo. đường đến ãđ đã ưngi cnò gian khắp ,nc quay hngôk ũ,c lc cnư vặn này, hci Chủ c,hn icv hư
inưgơ num kể mệnh đều còn cm âđy bất ac mệnh nTô ygênnu cl nhis ca chết, cyhá đt ntr “Đã àyn bn hắn Long uC a?os ,ri hnn iph thắng hìnm, hắn!” đã áB hếnic bại, àl đầu: s cưđ ôghnk