Logo
Chương 122: Bất Ngờ Nho Nhỏ

Siết chặt gùi thuốc trên lưng, Lục Thanh đi về phía làng.

Vừa vào làng, hắn đã gặp một người dân trong thôn. Người đó nhìn thấy Lục Thanh, vui vẻ nói: “A Thanh, ngươi đi hái thuốc về rồi à?”

“Vâng, vừa về ạ. Hoành thúc, cháu lên núi bao lâu rồi ạ?”

Hoành thúc ngẩn ra: “Chính ngươi lên núi mà còn không biết thời gian sao?”

giải iht ngủ hái ìv một tm ơsn íth.ch kgnôh gtonr hnahT tr một li cdư âl,u huáC liệu, gnđ Lc biết giấc n.agi loại nên
Lão rêtn gùi kih phu đeo uhct Thanh Lục nhôkg đang àm .ưnlg đi hnìn
ón c qenu cũgn âđu? kêu tc th gn nó quanh nauh Ly, Nàgy nco gayn uTi c.h gcũn gn hìnn iv tiếng nào gnkhô cngù ênn ehNg quất: Ly, óc đùa Tiểu chơi yht oas bé uê,k ngươi gitnế ca pl
đ.uâ không Tiu v lần này ca ehko có ngũc ca óhck , êmđ Cno ngkhô igênNh éb nkhoa.g mà D
nhiều hoa cvi Knôhg h,n y.v gnưd gonTr uâl ng igan Ly ng trên igác ưhn ăvn lĩnh vậy. iTu ht Lục âul ba?” cảm nh lắm. ưnh ếđn ìhmn nt gn giật Càng thi Thanh hmn yàNg àl òlng. hội hgnkô ntgro gônhk il bc ac
về “Ca r!i hhuyn a,c
mau lên.” ,iđ Đi
ghCn onrtg l thuốc? gui gùi
là áhi d uax tay hngư.t lên gkhôn cnũg knghô g,dnà ht nh nl,g v vn “Cũng ión. Lão đi uph uhct núi ol đến bình nỗi không ngđú
về lên à, núi ir rT sao ulâ y?v nl nyà
hôngk umà rnT v nrtê Lc niưg ãđ phát phu lão Tnhah Ly noc hnư đ,uâ tngiế hhTan nìhn ông nh Nhưng êku ahTnh Tiểu đưc giống Lục với enđ gnũc .ar Lục iđ hnik gnÔ thì cngũ ,hiu ípha ngạc. knhôg gui i.ak hty thể thú t là mà
th aTnhh mặt, cno yMa nhỏ, óhkc mô lgnò tiểu àov phào hắn. g,rnto thấy iưng bóng đến sườn nh nh gmn trên éb thy từ tm av viện lao ly nhn ra hnTha uq,á è.hn đã gôkhn nbê rnêt hcy Lc đứa Nh úni nêghNi cL àngnh .mõhn uiv Tiu
ìmt uhcá ihp ngờ .yv tư,rc vi ôKgnh ph lại ếđn ábo .mt vi điò trò yhcnu ônhkg hgknô htcú về lên il uâl noàhH niú nữa, út,hc Nghiên cháu uTi
iTu ưdi hânt. ánh Tiu hgnNi,ê mò tò phu bỏ mt Ly uaS đ,ó đi olã n ac
L!y iTu
ìnhh ưgnht nkghô đại trên một tình biết ãoL b gnn àyd đặc óc tk onà thể pg gsươn xnêuy nàgoi núi. trên núi õr êln lên hup hki nc bt li úhtc ráo àgn.y rào lúc hiá tc,h ưma s hn.i il nhưng ys txu là niú thuốc nnê hC hoặc ivà núi núi tiếb óC
phu gũcn Trần ãol t à,yn nsâ úLc đi nrogt iđ .ra
nlàh ngdư phu như trên được t ngũc My Ly Ly, cngũ nih đã hnn íhk lão gàyn bài iTu Tiểu nưig iênhn mc pg iđ không tc xích ôg.n olã, nay,
“Tiểu đ.i ,Ly đừng ,an đây nhcgh ar
. . .
mt đã nìhm không caưh áhi huyết li úin hắn chắc puh òcn cL ưnh Tiu kíh đồng .hutc đã ehot yL, êln thú nilh loã ý k nd iđ iph là tiểu l cảnh hnTah cho hn,tàh uếN
nvi rồi phía v Lc gia hhaTn vẫy tiểu yta núi. ưns chạy
li bây ui.m Thanh ca oax rt “Ừ, uđ ca giờ Lục imu h.i
A Thanh, à..l. yâđ
tiếc dự hgNêin nThha lời iig kcóh Con không nođá nèh hắn. “Tiểu cL kne.h mn gôhkn ca ngoài quá!
muội, nhà êgNnhi về hahTn Lục at chiều , ir. ngcư óc .ih mui ngoan mô Tiểu ?kghôn
v mới hiểu cthú Hoành vt àl ra, chợt thứ ab môh hái .đy .vy ngày cưd nay Vy uil “Ra núi đã ngơiư được lắm rồi, ơgưni lnê
ca ca nên s ca nrT nói. ca Vì nhgôk Con nth nhthà tr .ckhó thật hi, giờ Tiểu bé yâb gia aos gia â,đu inó ginêNh về nđh lợi không
iếtng s pl Cưha Lc tuh mt chú tr ý úht của lên, đi i,l uTi iNêghn. vang hTnha tc kêu
gln đã là ngày hai nNhgêi hn onà knghô mc ếknhi gln ol iuđ ếđn c Tiểu ưach hnơ bếti ri. về, ol gnNhư
và nrêt nhiên. mắt cđ đt đều vai gcn Tiu .gcn puh àv Nghiên, v kinh to rất đi hyt iv đu bit nih Ly ý, yđ iTu nhiên cL m Đc gnim utx Nình Nnihgê oãl uiT tròn, Tahnh
Lc buông lo hp úcth để Tiu muốn .ri uxng, nnê cnhuy “Có haThn “Sư ngoài hêgnNi phụ.” ó,in tm nghiêm ý ưs lắng
~Noag
năng gnađ ngag àtno hiknế yL ãLo tpáh cL cùng ht ir ginư ôgn mình vậy? gcái iav il nấp chc đi uTi n,cg uTi kh nohà li có ntorg hnư ông hại aThh.n lc uph óc ca ẩn oàn t chắn như nG grn gnôhk ihk ar nội ct nhn nêtr không kinh av yL thể ra,
nh đại sao hpu hyt ac ir, kgnhô đen ùn?cg mắc. thú htc igơưn ón muà “Đúng ãLo v noc đâu,
ganđ Thanh iưc htêin ohek gn nigư nh yđ này, này lên với nht đã t,t .nói núi óc hpú nl tr nCo im . tch khi vật kỳ hútc Lc mt
yL oc.a ngược yTh ý, càng ,yv lên đôiu mthê uTi vnh đc
Tui Tiu Ly v ,ir h.i ca óc uđâ Nghiên vậy, gúĐn a,c ũgcn không?” nó
ếgint nyag hty av àyn đuâ ôhgkn il Tui hoặc. nkiếh nhge ir ràng nihg ukê đi yth yđ nghôk Tiểu óbgn ưNhng Ly, đui thấy ón uTi yL uâđ, cũng nbê r?i sao niNhgê nhìn cnh, dáng nó kiểu trốn
ưs v ôkgnh mình. yx avi đang v hp cL nhTah đều mỉm cười, ihu Nghiên ra, Thấy yuhcn uTi