Logo
Chương 128: Băng Cơ Ngọc Cốt, Chỉ Có Ta Là Phế Vật

Nhìn Lục Thanh, trong lòng lão đại phu tràn đầy cảm xúc. Ông không thể ngờ rằng quyết định nhất thời nhận hắn làm đồ đệ ngày trước lại mang đến cho ông cơ duyên lớn như vậy. Khiến cho ông, một lão già sắp lìa đời, không chỉ được tăng thêm mấy chục năm thọ mệnh mà giờ đây còn có thể nhìn thấy hy vọng thăng cấp Tiên Thiên cảnh.

Lão đại phu thậm chí còn tự hỏi có phải mình đang nằm mơ không.

Thấy sư phụ vui vẻ, Lục Thanh cũng rất vui. Một khi sư phụ đột phá, hắn sẽ có thêm một chỗ dựa là Tiên Thiên cảnh. Dù sư phụ không giỏi tranh đấu, nhưng Tiên Thiên cảnh vẫn là Tiên Thiên cảnh, dù yếu nhất cũng không phải là người mà hạng Thiên cảnh có thể động vào.

vào ănch, ghế piúG xgnu nhhaT Lục at bé, iđ hơi chiếc snâ cảm ign ngêhiN ra mình. ưđc ôc ca phòng, tâm hki nuqe thở uđ của ,nh kín nhn đắp đều êny utch Tiu
unyh hnm tm e dmá yta thôi. bang ênTi d cgnh ênihT sao? Thương rt là nsàh cgnũ mnu Hc nàh cảnh. nB ytù chọc phụ người àg hnư m cd ưcng ưs như uas gNy nh vậy, anLg Ngay không mt qua ihp gnagn chó c gi trêu họ tiện àbn chẳng tđ này àm hc
ph thể quả uas hiLn Địa ,hn mt hnôkg t,gưnh cl dùng đưc nnăg mdá này cDh cho Tui aòh, inhu ac thế ưcd xem ung thể thì ghôkn thêm. Lc gnnà gihnNê Mhc igt uhi nêit coh huin xem hơn rưTc còn nngà đ uNế ht Thanh vn nô à.on .gnya ung ưgln s
. . .
ngươi ngọt, , hcút th óc x.me
hc để ông .yv quá năm ôh,it gôn Sư nhân óin ht ađn không ếch ulyn hìnn nữa, ìmnh đna piú.g ht íph tập ôghnk ýqu sâm iul cư,đ dược dùng ãgnl ph ,íhp tm íkh ích Hơn npghu như ginư thếuy bổ cn óc rtmă Thanh làm luyện là cL
yếu oil nmô àml cht ulyn k đi ,đu ãđ đoạn luyện là. như cs ơl không hnTha mạnh soa ui,d hik ivc chi ođ so thể nhp tu tm đcư àm ht văn uhny th từ ogàiN phù th đạo, đạo phù hnm nắm ghnnư õv yv. ôhgnk văn ich oli àl b nhiều cũng đyâ thì ođ sức điều mt sự tu giai ưđc. Tuy giữ Lc yutt có thần sánh có
nhôgk ưs urgnt Lc hắn uyln. hcí híc xong nh ncũg uas đan, yuthế ũgcn c đn,a nuly Đi hc,p sao tp b ulny nThah thêm đcư. íhk íhk có bổ tếyuh biết cách tu thể unly nũgc ùd yàn ph
ngày hìt Ngươi iơg.ưn nhiều. ăn làm không imđ tâm ohc ca yàn nă “Thứ aim thích ngọt ca th
thiếp tm êbn đi ng nch ghCn ac Đa chốc, tgi ,il Linh uaS uống iTu ngủ. cMh, .ac khi chD Nghiên anhnh nó pdí một hngóc ãđ unb my
ưcb ,đó hc tngă giai an hai ac ngày ba Đến ynê ch cl nođ vào nHi s mtâ nc hắn úcl ư.đc t.v it thc
Lc vào hn aĐ ngmi nogan há tig Mch một Nghiên ngnoã Dịch anThh gmni, hiLn nó. Tiu
ĩhNg khíc động. nếđ Lc thcú Thanh ngũc â,yđ
gnhiNê nă, tối, nbhì ab i.h gcn Tnahh sau ly Tiu nhìn òt cL cếhci Bui ra,
ăn tNg ángs ? bé tc nlê. óN đồ cno híthc lập Mắt tg.n
nyà tht ckáh S nũcg .yđ ln tib
thì cm đã hià gũcn ngĩh yuT tr thu nhiều, êln hpi êtrn hngoà ùD s phía úin rt xa, chák óc chuyến hhco hn pg oas àny người uix gnôkh àl nhiều nl th nuế ôn,h onrtg Lúc nhìn tr đcư Thanh rn gùtrn gn ưđc rit rt,ế tm tnh.g đc ến,đ ngl.ò úni óc nv Lục cơ áqu inú này mà .xo yth nghưn căng hitn nth ámd duyên
quna ra hnt ,ncg ,yđâ thất từ tâm, nmh mlà irã gortn ĩlhn mch đâ,y hahTn đó, ngực, yl g,ănn bc nhưng Gi đhn nth đoạn. gn ih. bị ht rtgn ãđ óc d một tẩy ct m Ly rTcư stá. nh ĩhln chút Lc gián vào đó ngb động Nghĩ nh dậy tiến tếpi Tiểu vụn sau thái ếđn
Thiên il bi gi hcák ôuni hn, gì hắn cảnh. tm còn thú Têni phụ cnưg là rt nđag ó,đ dưng cưng yd àhhnt ngưi Ch mình
gnt do ýL mt hàng s,oa áp để inTêh ón ngũ õv li. cảnh yutnr cũng lại. àl nhiêT Tiên Tniê nkhi nch. Tnêih ovà đo pháp từng hcc Dù ca Bất tih do ntr Duy ia Thnêi thượng nCôg hápp tuyệt cưng cảnh gônc một imd cbư s gi hnc óc êniT mãn âln,u đyâ k viên đi được
ákch agđn “Vậy ph ưdng nchg Tnhah ênhni ?soa túh ta cL mt theo phải cách tyh ngb bồi
ếb cngũ chcếi nyh niggư trong mlà canh nhcă n,h ngb giư,gn đp hia ahnhT ón. hâcn gn uđ hco lên thú Tiểu nh hn lẽ cL ênl, gnl ter ig bé. mn Ly
thực hn lỏng. im tr ànto s Giờ ht hà,n nhoà v
ngọt!” s thT
ư.hgnt coh hại s páhp cũng mt ch,n hp hắn đó, ếnĐ ntyur ngiư sư gôhnk vy, phụ Tiên àl s ôgcn orgtn nghn hơn, vật mt lúc àl li hnêiT một nmô ânnh s như
nnhì ánh gn,mi hctú long ihôt Sau Lc .nói đ,ó tmú lh:na sao?” hc vẻ nhhTa mt mát aC mắt vui Nghiên iv a,c Tiểu
nhớ lp Vy hén. vy, ca uiT gehN vui tc êNignh ca vẻ.
“Ca gì đây c,a vy?
hôn nahTh đầu Lục ìhNn đến tự một cđư im có chuyện. tgrn hongà ngr lát, một hgnĩ il lúc, ghnkô chủ
ngươi nói. ăn.” Lc ăn noxg “Đồ ri s ahnhT tâm cưi mđi tt, ntg hco
lyun gúip nđa. ãđ gpòhn hint đan. pt ra ếch b nh hutếy id gnđa hn nnê ích anB dà,o hắn ph hik vừa phá, y,ta hin cách cl ếhc ph víu iuđ một nhđ đầu Nnghư tđ êch ynlu ưs uh.tc íkh nit úipg hắn Sư thể vướng