Logo
Chương 1571: Kiếm của Lão đại phu phá hư không, tái ngộ cố nhân (2)

“Được!”

Ngụy Sơn Hải nghe vậy, không chút do dự, lập tức thi triển thân pháp, lao xuống núi.

Hắn biết, với thực lực của mình, ở lại đây chỉ là gánh nặng không đâu cho lão đại phu, chi bằng trực tiếp bỏ chạy.

Những năm qua, Ngụy Sơn Hải tuy vì tư chất có hạn, tu vi không có tiến bộ gì lớn.

nh hnâc cnò Hn ym đã aus ngờ, ,kai nagđ bàn nếđ hkngô loã nt v uđ iđ tìm ma uhp chúng chân trưc a.c tên
uit hgcn ngl. lnưg ol mặt v l nSơ úni, ygN iH ìnnh viện íahp v
ht sao khgnô, mKiế ưh có háp mlà
thế Vn Ma. phòng hhnt h,t đnó khi chém này, ca mt theo ar nhn cnhu gƯn ikếm ếitp bị usa olã cơn còn nộ gi
mặt ãlo dốc àl àotn bộ hint đầu cũng dù khng y,nà Đối am n.th với ilo bố hip
ccu gyN àl Hải ckh nb ngờ, am ir tm g.khôn ttuhếy tr đầu ma rnuyt hing đi uđ hya Sơn Khoảnh nêt này, ogrnt không hpi trong vừa khỏi
àL hcng?ă gnhi nibh ếk
từ xngu hai a,r đó, của ơir nh iha Nagy êb.n chn sua thnâ n,a sp t áhtc hóa ànthh
b h hnkôg iĐ hc,y Ma Sơn gNy iH vi Ưng vci tâm. để
tục đ i,gm chém v hề ca gauqn ôngkh phía ct kiếm suy oa.c êtrn Ma tếpi ngƯ Tiếp đ,ó
ãđ nhịp am chưa nrit ca mười trong đó, ncg pnh hn ánh chống kihn mkếi in tya nuqga orgnt tm chém Ưng ,aM ch.k nbà tức đ íhk thi Sau nát tm ht bị
đến chaư truy từng Thực ,ar iđ việc i.uđ cũng ĩhgn lão uph
ca nyà mt liu vượt ếmik năng d đại hup .Ma t nàto àohn Ưng ãlo ongài Uy ac
hn qau onàt ếKhni ếimk không hoàn ãđ quang thân. nch ,gn ltư nph b kp
thy ngay hạn. chi nguqa biến cc n hnis nlê nđế chk hóa ãđ ý, Kiếm hỏa knhoh đẩy chk, tuần tương ra ưtgơn lần, hnào yu chín gnnă émch hca
il này Lục nhỏ iTu ng éb là cL một hínch và à?” “Không ungrt Thanh ưs ca ugi n anĐ niêNgh inơưg Kim tnô hc,n kia cả ơni
ynà ca gnnă rgtno đại iếnhc ếibt uph rnt uy rthná kgônh M,a nƯg nhn loã đcư chưởng mC k.ih ht ynà
vi thôn. iđ ni s,c không tâm iđ của hnưng ápph Lý nht uC trn đã tm ktế ms hup oãL
t nrt oàtn Lý trn hơi, ih gcưn ôthn tíh iđ tơgưn vn thần mt mât Lão suâ pháp nàoh ưing Cu u,cynh nglư lc vào gn,htô đại lão.
nV dĩ ayh chống đu lg,n ncò tên lo hn đáng ma hpu sợ olã đ ht không. đại kia đcư
nhmì Ma ngờ hmcé a.n iB imếk b lại một otnà ìv iha Ưng nhôkg lão ,ngr àhno thành
tm nA Ngụy tib cảnh mm, gyN pl Tử n.ió hìnn áh bp niv n,ày gonrT trợn yht ,gia
Hải cuc iđ li óc gn nghn ym ma ó,đ lắng, hN li hpu Sơn v gnôkh. gáđn phó đi âyđ cùng s Ngụy ưđc lo không ứng lão rt đu biết ôv đồn
đgn ìhnt ,na am ir đầu nói.” hnìh “Là xem ếđn chuyện, ih gây
nlê quang, hóa bùng ,v hai thành nhiên tu về tầng mt phía âthn nđ th tm hai t,ếtih nH ênl xa. ếtgin huyết na đạo téth mht tđ hắc
Vt!ú
gƯn aM tỉnh. bừng cúl im này, ếnĐ
ca loã tm rơi ra iđ v p,uh trong thú. l Ưgn tm Ma nhÁ ngh êtrn nưig
đ lã.o S kia đó hoặc qu ìg gi gnđa aM òtr gƯn ngr êm
mt Ma ar ht l ogrnt d gnƯ Thân it.n náh lnê dội, óhk rnu nnhì
alò ot,eh ếitp t.ri ihóc Kohhn kch đo ónpgh êln cc tm thẳng kiếm đi,m nđế quang
ia? tổ, đó người là “Lão
yh.c iđ oàN b li crt phương itpế ,ng
hìt aik “Lục tm kếni ta suâ vy àlm ôtn !đi ưs ôgnkh ìg il c,rtư huc tếh ca nàng, ngươi tếch nưigơ vy thời Tiểu c đám đcư ar àl nhêiNg các ly nig tìh á,php n,ngà voà trút tnr
ma hmcé ếđn yat bàn mt của Chỉ rngot náhy khí Ma. Ưng đã
ãoL vi tâm tnr phu nđg xung gn uanq.h vẫn đại tĩnh nth àl, ppá,h lơ mdá in ếkt ôkngh cảm
thấy, nếđ Trúc mt ,hnc voà hcân chớp cngũ đã ưhn xugn kghôn ảnh xem ưghnN niv. tnâh ãđ nôhgk nên biến tbi h cbư nrtgo mt trong mc,h pháp nâht oàv in,ú ếtin ơC
thể lời ca lúc không Nyg gnưnh Sơn cuâ iH àyn rt hn. ếhT cũng hỏi
nhc cg.n gcũn ìv làm coh hn hoàn đã kinh b oànt iB tượng này
yàn đều chết, gornt mt suâ Dù ttoáh kẻ ngcũ nkiế ihp áđm nữa ghnôk lòng ưđc. ,hn átl oas
àH yâv àv àgvn yNg vào Vừa itb i,nv iThn Tử l,i iv Nyg An hkcá những hi. đã gnưi cgnù
tm xuất .oãl ihp nêrt thanh tya nĐg iếmk hit ihn
Nơi naqgu inag lẽ nt vết nhỏ lgn hiện. ônkhg qua, kếim mt bé xut lướt
nH hup gnn lão nhỏ đp b toàn mnu đi tán núi và này! c
mt kíh ,l ma ahó Dt hgkn ưcnhg trực li, piết bàn aM gƯn vỗ mt yat xuống. ra
at viện tiểu lngư đnế c hgcn ún!i cCá đợi gơưni đy,â
của cuhny ta đây gì. già, bộ ãđ đng gi ênn hìt biết nữa, oãL biết ta đến phn âtnh ưgnơi
knôgh ihơ, mắt đi ătm ogTrn gnya biến oãl pk et.oh c nòc mất phu đuổi phc ãđ không gcnũ
chém ,t hànht ãlo rồi ml phu ìhnn đầu b iak chứ, b lão kiếm ?ư đại một ahi am gtrn at cyh nửa ôghkn “Lão, thương,
vậy. álnh ac gì?” àgln các hạ gnhKô “Đúng itếb ếnđ chuyện ho ta thôn àyn chúng
Ưng aM il ếigtn. ciư một hln
người gnƯ hôtn. ri oãl trong os chiêu iđ phu hkni gnđ àv đến đã aM aV
o?as tm ưt,nghơ chỉ êcuh,i b nrgt kai b tếK ãđ ych ri ma đu uq
loã gnauq hpu nnhah do nếđ khnôg tia đủ g.dnu để ũncg chớp cả ra ngay hhnì émhc mc, mKếi đi