Logo
Chương 1590: Bày lại đại trận, trở về thôn, niềm vui gặp lại cố nhân (3)

“Lão tổ tông, người nói gì, Tiểu Ly đã trở về?”

Ngụy Tử An nghe vậy, thoạt tiên sững sờ, sau đó đôi mắt bỗng mở to.

Ngụy Tinh Hà đứng một bên, cùng Ngụy phu nhân tóc đã bạc trắng, thân thể cũng chấn động mạnh.

Đặc biệt là Ngụy phu nhân, càng không kìm được nói: “Lão tổ tông, người nói Tiểu Ly đã trở về, vậy chẳng phải là...”

ìhnh gNy T đi Snơ A,n ếTh b :il mun đâu?” thân iH quát igơnư hn đã nnhưg đng, va
nH tv nl. nuih iđ tnogr đi gnnưh gnôkh ytu ri đ ành ă,mn il biến
obá v, qu Thanh cho h. trở đã gôthn ênn cL
ămn không Bằng uaq itn nào. ct boa c k tb không,
nghĩ iđu nkhôg th dài Ch nđế ôgn ,gì đến Trhc ghĩn iC,h tếib Hồ gnort tiếng. òngl lại mt
anhhT nđế, nhắc ếiuh gnàc ,ngnà Lục ânhn nên .k cũng gòln ngoTr vị tr mi iđ người iv đi tmhê
ìth ph hé, gbn toh âuqn hkni ai,k lunô tr về niên ònC nên nùgc gc.n ngim khẽ tbá, ugtnr hpu ìnhn nv n ca ihnnê nhm,ì trầm m
gặp hnhTa Lc iM hcí nkhôg làhn đã lần phải thậm ghnĩ ơin ntih chỉ rằng, nkgôh mt nhgcă. người hgcn nuhyc ri còn
ếđn ,pd do nthô ig cđư mới yđâ như rotng có ônghk hn cnò th thường xuyên hiu, sao vậy. ignư nd t àl Hắn luôn làm
ra Nói nh il xông gonià o,nđ sân.
i.nó ngúđ gt ácc uđ m, gcnũ h ưnh Lục đã Nyg ngiơư nghĩ, v. Hải Sơn hahTn trở ccá
Bi và H cgũn quan nông h với mối b,tiế C hThna hônkg hCi gnô ãM cạn. cL h crTh
ôkhgn tr về. ãđ uiT nghe hTanh iG yđâ nói, cL đột niêhn từ Ly hnti
nrutg tm An, bnê ưNcg ,li mơ chút mt Nyg óc li phụ cnh Tử trên h. êinn m
oac dại gcũn gkôhn ngay rt trong ênn cng .óc àl nl Chỉ nsâ hơn c hat c mt iuh,n ci âcy vài thãi
cho ngt Goai nhà, vt đ .âyđ Trong nđag hngn Sương àv tánhg sống iTu Bhc v nhge Lnăg ngày Ly ch Hàn nbê ,tonrg àov kể
tyu truyền utếhyt t Là àgnn nA, uph nếđ uqnâ vt hgne thê Ngy kia. T ca hnc từng v âhnn
ri. ũgcn nhà v “Cuối ùgnc
có gôkhn hnng được người s iB hc tt ấy. mc hnc s đgn nmg ht là gànn trong yv vui mặt, c và nhận
tín. hắn ,năm thời ưiơm ếhT kghôn sáu ãđ gian gnnhư ôtri g,n bt qua nv yb vô âm
ưbc mch lão ihơ vắt gnbư vai ,ògnc ếTh hhìn mặt, đang vào. hiccế hăkn hânt yth g, rãi lảo tm uch nhưng một nnhâ li ođ mt
rt có cuc vn gnhNư ôhnkg tngro âchn gòln, h.tc gciá cm
nôht. trngo đgna iđ khẽ dạo i,cư hnđ nhhTa Lc
Đui những iuv Tử knôh puh hânn ngiư nA khiến ,chká cùgn th nmg này Ngụy làm không .ixết soa gNy
“Ta pg nh iđ nhớ boa muốn iđ at qua hnTah năm pg chưa ,nh Lc l!m a,c
mi tất iH hNge nơS c ngây ingư ,nhn tại Ngy đều .ch người áxc
icv ưhn l ôV óc vt lễ, !l cL bái ry e htt iĐ óđ à,nh ế,nki đến unch ima rõ ôngkh ơginư rồi bn, vừa uhc đáo qua nên yà.n các qua grn về đã h yãh ngày lúc không nhaTh uyq b h còn mi yv chưa?”
àngN kích đang nội ni .đng nnhì ông bà nv cơn grotn il
ar năm óđ diệt il, nhhTa oba ,qau cL ma nghiệt. sua àov trừ anhhT aty ôghnk gnt hh,nà ohàhn này haưc thêm ut Thế ma Lc cũng nưhng nih xtu
bụi, ành nkôgh Thêm sạch đạc yth ndhí hạt nrgto đu va mt nh .ơưmt đó, đ s àvo tihn
hki hnôkg ,àd icõ rời đã inht .him yNg người đ,cư ,này và hnng Sơn Dn khác cL oàv ếbti ũgcn sm nhhaT tnếi támh Hi
huni về. có ng,tư ănm họ cL nThah còn l vài chc thn nV s tr
tất ac ámd nà.y xét c gkhnô ità đến inưg Ch hiNngê, bnà đều mtâ iTu về là im uln tình đ
genh dám B nhưng tonrg vy, yut gNy ntr hanTh, gònl Lục lão gặp .il ngón buồn đành Tử nlgò tổ hưn li quở không An tông, rtáhc áđp mt ũngc muốn nhôkg chỉ
nào, tr ucc thất nti .ht gortn động nhân vậy, ch đến Rốt hiun ikhến ếth htế ưnh tv nigư ếđn về, tuyệt hkíc hn nghe lại liền mức hnà
,iga trong ac cL s,nâ âcy nà,h cảm có anhTh tng đứng úthc á.htn nhìn Lc trước c
.gbn tm Thế tm ôiđ li hn li ra nh rt hnhn,a sgán gnưnh ,chnyu
xiết!” hThan t ,v đã trở họ s hip nch mừng inó och àny, biết cũng b,tếi này ca àm vui hônk đại ph núgĐ Lc và t nyuhc chuyện đem ,ir ta chc H
một ra T lp liền tc aQu ũngc hồn, An inào.g lát, cùng muốn cui hoàn ôngx ygN
đi, bitế. igêNnh mt chnyu hay ,ra mnă Lục Tiểu đại ia xưa gnôhk tr hpu và ri loã aTnhh
lão t â,Vgn tông.”
ig rt hnng năm có biết, Sơn, cơ Tiu Nihnêg hắn aos gũcn hik trở ít .v yâ,đ ihp gnia gần trấn ith nb vì Dù Thánh
không nữa. cản này năng Nyg il nL Hi nh Sơn