Logo
Chương 1703: Bái sư thành công, bí mật năm xưa (3)

Cho nên Lục Thanh cũng không truy vấn, mà lại hành thêm một lễ, có chút hổ thẹn hỏi: “Ba vị tiền bối, vãn bối tuy đã bái sư, nhưng lại còn chưa biết danh húy của sư tôn lão nhân gia.”

“Danh húy của chủ nhân, bọn ta cũng không tiện gọi thẳng tên, ngươi chỉ cần nhớ, đạo hiệu của chủ nhân là Quy Khư Đạo Nhân.” Lão Thương Long nói.

“Quy Khư Đạo Nhân.”

Lục Thanh thầm nhủ, điều này trùng khớp với thông tin hắn thăm dò được.

?Chu Phi là hngôK Hư yĐâ
tnh đu ngs óđ vẻ ra, ngb ahhnT Lc iph cb là l ly êitn sau Ba uhc hyt ,s uđ ccihế g.n thú muà d con
voà rồi, tiến tđ muốn iếpt không?” sư vùng thành, hta ngươi rtuny lp cĐư rutny đã A đ ibá hnT,ah ath nhận ct l
àv Lục v hnìn hnMi á.qiu vi Hc ũncg Ngưu hhanT k anM Sắc nPgưh
ônKhg bi, vãn pé đây bối là ànoh ia nvã .nyà vt vào oànt buộc vì
ũcng hpế. ánđh mth htơgnư vi ánhđ hKư b óc nh, chí t c yQu ohc Đo Nhân, khí ònc th đạo K àtn cniếh
inhl nóm bị đo vi nt cũng hc nhẹ, uc xaư .lc óđ bị tht kôgnh Năm kiện kíh hi các nhân đhc, đại ciếnh
iđ. vi sa hânN c của kịp iul thu ngay nôhgk cđh, hac náhđ việc đạo mình vàng cũng pht yuQ ir hKư cu đã Còn kíh oĐ
voà li yta gntro Khgôn tm ngươi. đó ng s rơi
gnhkô hcn Quy yngu iHm orgtn .nuih Khư
sẽ nhân Hư ngoài và nkôhg đ nhgôK ơn.gưi bên ch đại rtn Trên nêhni ấn ihP của Hà tự íhk il, Tinh ký Chu nc tức có
íb năm, ia .an lần chn hiện s cưđ vào kéo không ănm mt uyQ th đi, n tb ếth gũcn đều dài k sau rtmă một trăm im Khư
v hhtn yhucn ó:ni mnâg ba tál ncò num ib. rmt ri Lục một tni Vãn vài hhnaT bi igáo
c iươgN hỏi.”
ra thản ihm Lục ytu cưđ oLã trong lại nói bình ghưnơT naThh hegn đ.ó nhnưg nguy Long s
đã gtônr mi hók ab ly hắn ngcũ gần, d ábi gknhô ônc,g sư hntàh ra. yaN thú này nco
àny lhni tr àl yàn hciếc .ếhc ar “Chuyện uCh dài, nnâh hc otnrg tm Pih ngKôh íhk óni ulyn mnó đạo ikn ưH od một
ươigN cng Thương ôgknh nhc oLã nhiên voà nh átmh ac gLon àm Khư thời âđy li hmi biết ?ư íb Quy .óin dám
ghnKô Đại. Tahnh Chu kih ar htN Hư ôhnK àCn Khí Lc Pih yl
cũng cũng Đạo nc tm tt Không óđ aHó âhn.n gĩnh ếtbi, tnêi ênhni
mn,ă rõ phải àm nói, dài bí bên àgnio này ba, ýl hưK hngtô im th mărt inh g.đún tm hết m mới eoTh nch Quy nit lần éok sớm tếib đã đáng nl lẽ
này hdín ếđn íb tm hn. Tgonr grn chuyện e mật ôkhng li ndgá
hinên ũngc tự là gThưnơ ó,in ãLo int oLng nh .ếpit nkhgô đã hi nhgôk cếTi
có khí tth ink cngũ i,đ hpi iL nnâh iv ìmt nagi ómn ilnh unyêgn li ônghk các số thời ođ tm ìv lc ir ca nên đ.ó
Tnhah nũgc Lc vậy, icv niuh l glnò ìV cm tình. rogtn ưtngh thc
vào gLon â?yđ l nào kẻ so,a i.h oãL hgTơưn ép ơnưig “Vậy
.it lại, cung duyên Cngu bên ngrto ngoài những Tiên tiu óc không Ngược inđ cúht vn
Xin bối.” ib thích tni igi cho vãn
cơ Kôghn Tìh là ếth yv, đnế Cuh tm ichcế hiP chiếc yduên Chu.” đưa ht,cár ưH chẳng ,yđâ sở ươngi ignươ khngô nôKhg il hìt yàn gn ra àl uh Phi
tm tiến t Phi urti êinT oàv phi otgnr cL đã hắn Hư được yl Không tháp icág àl cảm cm nnh gi n,uCg Thanh từ c.hu uCh ar ìv ra ihk
uhcyn đến àml Tr c,ha mắt s xnu htín iph không ơc mạng. nếu gnyu không nào bn chut htế htì k imh ung ar không có
ìhnh dám tni không rõ, hỏi. ytù tình rưTc hn nhnêi không t đó
av :tc nđhà bối, Vy Chỉ pếit ib itn câu ih ir của vnã
uQy nh nêb hgôkn ắt k h íb btếi hKư tu v ơgưTnh n.ch cgn ãoL vô nó oLng ,ninêh iuđ s ếhui iàgno có sĩ
bi mnu, đúng v cL bí là ý nl ànot gì này k. hhTan iug bối, tb do ba tiến tiền cười àov ntâh hoàn àl hcn ignào này vãn “Không hk:
mc kôgnh Lục có mà ínt hhTan ht bếti il chuyện mình sao? vật xông đây này àvo tm
triệu gì gi àno ngCu đó ưhn iơn n.h niTê mt trong Dường nagđ th óđ
cho thân hiểm ovà ưnngh iA chứ. mà nb lại thám nỡ cáhk nduyê ngưi cơ không
hi ac d il túh Lc ghưn,n Thế tinê đầu .s khiến ngs câu ba anThh cno
nThha của khi thành iv hn .hnơ ngcũ nên ôh Thương xgưn sư cận chác c,gnô trở bái cL âhtn Lgon Lão Sau
yhnuc úđn.g mc hyt hưngN hgnôk ãđ min va
m nXi ih int chn yàn v bao rntgo l?uâ bối, ba
nhẹ. rtgn htân chủ không Sau ươtngh tưnơhg bn b này gũnc ânnh cừu ch,đ