Logo
Chương 1722: Truyền thừa không gian, Tiên Cung cũng không còn lương thực dự trữ (3)

Hắn đã hiểu ý trong lời của Lão Thương Long, chính là Tiên Cung quả thực vẫn còn tài nguyên, nhưng về cơ bản đều là cấp Hợp Đạo cảnh trở lên mới có thể sử dụng.

Những thứ phù hợp với Nguyên Thần cảnh đã không còn nhiều.

Nói trắng ra, chính là cảnh giới của hắn quá thấp, cho dù có tài nguyên thì hiện tại cũng không thể dùng được.

Thấy dáng vẻ của Lục Thanh, Lão Thương Long cũng cảm thấy hơi áy náy.

để nh tiếp tâm những tah pt gôkhn nghC và đó quá .yàn ugntr qua àvo lúc nhn civ mt đui pháp, trận nlhĩ ếnđ gcnũ òlng ntyur ngộ
nv áus ncò ht ải ac hnNg nhất hnanh ư? người
ảnh sau inm lòng không hk ac nió: háp hắn, nhgC ếimK đó, rt này tu tyu đã hi Ma nél, ưnghn khi ênn cngư i oTgrn ênt Sơn hngtơư động, ca phần bị aqu il phục, ải Vũ nhơ. Đ ưhgn tu li lớn đ ct có nhẹ, hcm b tên thứ đến imếk măn nđáh
cL Thanh đến v.y lnưg ,il gn nói iđ ai aho mà il có haok ut đcư, ũncg ađn êuti Nhưng iph ht dcư nylu cần trương óni
ac quả nm óc àyn iuĐ liu tchú ahnT.h Lục d thật ngoài
vào, thôi.” biết hútc rnogt thì ôknhg .inó mắc có unQe nưgv đến ưic Tahnh mức, ivà mi người iv lcú ũc Lc s h hc
ngoài tất mhnì ac hênni áckh tu ó,đ tíhn s bên nùgc hnòm Cúhgn bản hnTha ghnn rõ nó voà ĩs óg.n ,hnc mt ôv ngiư tiến Lc b
ĩs ca iTn ũV inx tên một Vy h đến i,ếmK tm tu imkế ,đó ơS,n bọn b,i onà êtn Đồ nngh ưlt hỏi ut àl Ma tngor i áph ãđ s tu ln rồi?”
b trận iv rnt àl biết igao hki c.m mình óni khn uđ gnũc ngay tiếp vyâ nH ngôht pphá c đạo nu,ah đừng b á,pph hếnic igoa trong đi, mà
dù hLni s ca anđ ncũg động ph quá trong dcư, ntơgư nh việc kngôh àhnh ut óc có Hơn phong nữa hík Hư không ,rt nhil .mhc hoc
thôi. vào p.đá ognrt oLgn ntiế ìg đc gađn biệt, hc kôgnh ãLo mà hgôtn thn ghnTươ tu nucyh i nhiên nghn hok phá “Cũng ighmn đạo
ppáh chân Niơgư pih páh th tnyur ihk iưd i, ht chín, ải th ưtcr thấy mnă, còn tng yb chẳng đây ?soa cửa tnr
ếth đỉnh nhiều àl gioàn ếtbi aoc. trong lc ít nhng ĩs ngêuyN hânc ntryu óđ bên gi rằng, Phải hnkôg uêik đu hTn ut àl nưgc êhtin ếik,p tbá
ìnhh vi ht ahu,n hkgôn hơn có aig thông ht một giống s khảo tm có an ođ hngtô nhau. vi tnôgh útn uđ óc ođ ighnm im ioga ođ ipết nìTh ải, ôgnth ivà ccá ,ahun
cL ikh âtm điều angs il Sau k.hác trạng, nhhc ih hhTna mi cnhuy
Bn oãL ra. tch uih hươTng gLon
iôđ k,ih hôKgn nl.ê cr mt sgná nh
có yv, nmãg bi thcú l nvã od rồi.” “Thì ar àl
không rgnêi ón cảnh, luyện gn tu ni. hc cưd ncgu Thần cấp đã hôgKn hcnúg it nđa êNguny nih
cnh ếb không?” tnrgo ahi íb quan, “Phải xảy ib, gì năm có chuyện nrgot ba at ra rồi Tiền
htt in rotgn gnưhn knghô h.gn ht cgũn cthú g,vn Tyu đến nòlg
ànb ib ar bạc, đó Lc Thanh nđag dưỡng còn sao. chúng rctư nó Ba phi
cL rồi. óc êbn noá đã nió là mt nàigo ,vy vià hnTha ân người vi hn
còn xy ra. t,nh lcú ,li cưha là óc chuyện Nghĩ ìg hn cgúnh đã đó cht
gthưn đi ,nói tu quen chuyện tnh êgnnuy nh tài mà sao đã thiếu im hn Dù rồi. iv nhtì, hhnà
Hni ngt ápph uih ra unyrt mi ac aghĩn tại .óđ ý ngnh nrt
ôv cL cùng bất ngờ. hThna
Thương .inó inêhn mà "gnvư Lão õ,r Lc uaqn à,ny đã liên nLgo iah nch ý vừa gưin đến Thanh nđế mc" cố hin hắn hiểu
núhgc tt ưgnt cho cL .ntưg ón húp yàn ac iuĐ ut khgôn có hênti l nhha,T ưhn hàhn thấy
đu ca th .usá ải họ nB
,uas Nếu là chút rồi. vế htì vậy óc t
đu gãln b gnb l nph như lc v,y thu là khổng nl nh hccá ccu o,nà hp?í Dưc rt hp hay
đo Bn ginhm hgtnô cùng ún,đg h b Kôngh ?ư ánhđ giao một Đ Ma iđ Sơn trong ếmKi khảo ht uđ gnôht cũng “Vũ lén ođ o?sa ?à được
i.ón hồn anThh ,li cười cL ànho
kếi.p t ch nTh Lc lại ênyNug ưhn Thanh hTế ngũ từ guyênN nhiều đột lên dược hưgnn kiếp úipg yv, áhp hnT đan
hTgơnư anhhn hnt phá người đều ải gnLo so th kt .ax i áus, ncgũ b Thanh ơgiưn ĩs ihn ut oãL tại ó,đ kém A ió.n những với Nnhg cửa thì
ar hu tài hết och đủ Lão lyun ión, để trước Nguyên ngưhTơ ttyu nđa đến Thần đó, àl t Long số ũgnc ut mà ithnê đưa Toeh cảnh Thần dược uêgNyn k.
tưởng óc ih i,l naThh cL cyuhn ưhn uq tht hết. vậy, ìnhh nghe ưhn
ahi i người rtnog ba rồi, ãđ ng ếb nH đó ănm li ht nngh đến hc phá hnpog hnkgô sáu. ca hinL anqu
hc bộ mà nitế này htn thô.i ogknh angi thời ũgcn lắm không ưnh tốc ngùC thể
ũc bnê đó uneq Sắc Ngưu biết sao?” cH hỏi. oànig tu ngươi hncg ĩs “A iv lẽ naTh,h nnhg nMa