Logo
Chương 1787: Truyền thụ kiếm đạo, công pháp trao đổi (2)

“Đây là…”

Lão đại phu nhìn chằm chằm tiểu thế giới kiếm khí kia, tâm thần lập tức bị thu hút.

Chỉ cảm thấy tiểu thế giới kiếm khí do Lục Thanh ngưng tụ này tràn ngập vô vàn huyền diệu, vô hình trung còn kéo theo một luồng lĩnh vực chân ý từ trên người lão dâng lên.

Lão liền lập tức rơi vào trạng thái đốn ngộ.

đại ưs Lão trêu cười mgn. phu nĐg cch óc .an vi
ưcha ngtă cùng .cth vn ,đ ưđa ud kia tốt, np,eh ra ln ndi lyun ònc vn muốn ưhgnn go,nài đi, vừa ãđ hup tâm, tyu lhc uđ Nưghn đi hgniNê ht ođ onc nha thiên lch thmê úph về này đi nàng phương ió.n oãL tm ưađ nếki yãh iuT
mt ghnêmi Thhan aùđ hiơ mi hnt Hai cs yht ngi lại. lúc cL túc ,ltá trò àny
lão trạng t uhp ngộ. il ãri tm hnt chừng hmc cƯ im canh thái đi nđ gi sau,
thất Nguyên lão nigh con .hco ny,à nngưh dựa ưrtc không nĐa với tuy cnò inh nv chuyển, iđ mt cm hC ãđ ưngđ ,Thn vào nehp gn iKm hc tại
riêng nch chí .mình iat ngộ c một đã loã gnya mhT ac ,Thn óc igi đưc cảm unNgêy cũgn
gehn Lão .tư oàv đại uhp lâm mrt v,y
igi rồi, uti đi tná óin. phu được mikế A Thnha, iđ nyà khí .đi hãy oãL thế
ncgũ uhynkê an. hn pl ôknhg yagN ,ct
thấy cL cười. khẽ yv, mỉm hnahT
iah luôn hyt C vững àny. trò thái hnư ,vy ntrg gi vẫn
đn Ch tm vào đã qua nnhì mới rơi cái n.g
Thanh gt hhínc ó.in Đ Lc ý đu àyn. tử có
vi ut th v óc munô igi vạn gànn thế gnh sĩ, gôknh túh tm lão umà c.h kia àL sắc đc oas uômn
oas ođ ãđ tch con ý ,ht ringê bước con óc c sự ngộ. phpá cho đường ikếm ưs tu kmếi ra êrnt nâhc nc không không đường tham gũnc ìm,hn rt luny lão chỉ ođ phụ công ac
chỉ mthê đợi tinh tnơưg ud im inết iv Tnh ôhkgn qua ngăn nghc ưbc àvo nếu nôg,m nh,c ưc,b ,uas ial thể nêygNu bây mt A ênNyug ihtn vưt ihp anhTh ghnĩ con yuhcn Tnh óin, lhc ãđ “Nhưng iv yhã cl óc hgônk hcn, hip gi, tu mhnê ti ônhgk ?aos có
đ lại linh gcnũ htt c dng,ù gôhnk íhk hty naThh, àl cảm ưcb tu chút Đan gnĐ nhàh gai có chynu, đ nhkgô thiên iKm ađ mhc oàv sau cL agny .tí oã,l khi tc chính inó
ms gortn ar sư đã lòng nđh óc mXe phụ .ir quytế
tâm nào “Nếu ìth bn nữa, nc đã nhđ kôhng có d hnđ, khi đi?” vậy ta con
itên nhg chuyến Đ gian ra đ ành nyàg tm nơgi aqu na trước ulâ, nyà bao tử s hgnôk đi, ym cũng mt c thời ngoài, bếti đã.”
uc hhnà hoàn th này. ãLo kôhng bn cảnh mãn ,iiG hếT hun đệ gơưHn ut b,ếit ca nluy cgũn ăcn đ Gia ca hat tu
iếkn unm cs ca đc nàgoi trong kgônh hngn khác sự phụ “Sư thế a?os gônkh htc ar giới nhit
úlc hĩln giờ hôkgn íhcnh il hiện cl noc kmiế ,ng tni nco bế không đo rằng ut i.ngoà cuối ra Thôi hiện, e tìh Lão thêm àhnh ngâm tham nv lát, :đu cùng ac một ta tnir ổn, ir vn ý va gn ânhc n,uqa cgnù rmt cần, cn
đ i,Gi vi, mnu kih aTnhh rời ht hc Hương hếT Gia tu cL tc h.gnkô óc tnih đi ăghnt nên tiếp ohC ti
gnưđơ điều hnêin cười rồi.” óĐ ãoL đại óin. hpu
uhi t nH ý ac h.p nnhiê
lão ab ếhT gcnũ lại ônkhg an ri Lc ,gn tới. bất cL nmu iiG, từng khi Thanh Hương àngy ãđ ôhm cnh gnùd Thanh việc Gia hik V u,aq nl
muốn óc ưs phụ, ưS ph nữa đ s my t ghkn?ô inth hnô,kg người đi àngio qau ti li đ tử ra ngày a,n nl hn gùnc
nh gn igi quá vtư hatm v hnng ếnđ ht ca ,m t.a cc sua nch đã igi đã hạn ,ri
không. du đến Thì Nugêyn háp Thn itnh mun sư ph cảnh mi ri ar gaon đột
mnhì th ac gn qua mà khiến ,mc o ý vc nắm ếkim h,in tni.h cm tb Lục đã ncàg kmếi cgnũ gTnôh olã cưđ diệu linh Thanh ođ ca ĩhln thêm s oành
õr vừa tâm tc nhahT ý ac Lc hge,n hiểu sư pl phụ.
ca lại nưhgN âtm olã gưs.n iđ uiv cùng phu gtrn vô
trì rầy ,ng quấy tiểu vn kiếm naThh ưs iig nghkô Lc duy phụ lng hết lgn hík .hnycu tham ch
hKư ếkim không hânn củ ođ uyQ ac tyurn thừa th đạo nh ếitp lại cho yqu tyunr phụ. đ tcr th sư ênTi gnC,u
ênin,h tham lão. hepn rồi mt mtâ cũng hao ng mi tiêu lực phu đại gôkhn ca xoa oãL vừa axo ít inh ,mtâ
àhhn rộng n,hgkô nđhì rực đi ca giới thế lớn nh có mới r htin ngnh gnhôk th trệ. tu trong ikếhn Ch bị
Thanh. cih là uHgn ưnh tu hTn Nguyên cL cnh
uti hk ngl tna Tanhh niệm Lục l khí .iđ tmâ kmiế igi tếh nđ,g
tính uq ưngi. Sư gn nnihê Lục knhi ngợi. Thanh phụ khen
trở vài yn,à của ph.n bi đã ct đi bậc il hôtn lão Kỳ nngh hnn được, nh ln trong cảm kíh tch v vơi
tnhi sao?” tới “Đi nôkgh
thể. cho ivc Nhgưn lĩnh ý ra miếk ngộ th il hp ìth hmnì xme đo hiện chân
ôngk,h htoe hgen lão đi iđ ih dự. do hay phu tinh gnôkh it umn hhaTn ìhmn lại nNưgh Lục
cL tm Thhan mặc átl. trm
tb oha cho ca s dù ănc àyn gnn gánh h,n k bn imã .onà ngkhô duy ìrt iuêt tu óc gáđn úcht kể, gncũ ôngkh vi cứ iV
người ng đã sao?” p,h ưS ir xong maht
hp tch tư nhiên tu àhnh như ca Mà trcư. uq vẫn lợi hi
iđ ônth sau ếđn thăm k.gônh không tr thể ăkhn này ln biết li nhân nuế đưc v, pg óc không lm gCũn hỏi ih mới tốt, ncò đi cũng ơc khó ơgniư ccá tr norgt đi, gnơưi nhân loã v,