Logo
Chương 1832: Nguyên do và chữa thương, công pháp bói toán (1)

Ngoài Sở Tiểu Tĩnh, Ngũ Bảo đạo sĩ, Diệp Khinh Trúc và Tần Tranh cũng đều đã đứng dậy.

Khí tức trên người cũng đã tốt hơn trước rất nhiều, không còn suy yếu như vậy nữa.

Hiển nhiên, sau khi được đan dược điều dưỡng, thương thế của bọn họ đã hồi phục không ít.

Chỉ là lúc này, ánh mắt mọi người nhìn Lục Thanh đều tràn ngập sự chấn động và kính sợ.

nhKô t đ gt áCc ckhá đều nũgc đầu. tông Càn
thể im lni nthhà ngnyêu gund .ngiư yút tinh vừa hsni ,đng min ơc chúng nhp bản vào ahó th,n mTâ
tm ytu h nói, đ àv .hhìn Tần rèn iv cũng naig Tranh luyện abo đi hcu măn yàn đây qua nhưng àl oli ngnh vò, yàd igưn khổ
ơc chuyện ih ,àyn hi về hnhTa Lc Lúc ny.à im
ch tuyệt măn, đỗi ngyuên nb hnTah thể ,iếpk .hiã mi uc nth ym khiến Lc hink Nhưng h quá ãđ cch điều yàn qua giả yat nhđ vn tiện cméh ưncg tgếi
nhtgươ trưc ,nió ccá “Chuyện v đ ta yhã áhck đ ohc tiên chữa đã.” aus
t iDư àv Ngũ Bo ànC ca sĩ dgn annhh gnhcó y ht đo nKhô ca đ pùh ađgn ph.c ođ cơ nê,ungy các hnis ngtô ih cl nb pké tác
vn n,tá các Thanh khi iDp tnr ĩs ,iún kinh gc.n kai hútp ácx iKhhn Trúc bàn tgonr trà này iưd mđá Lc ghne âchn óc hgưnn óđ ,nnh nghe tưcr đông tuy đã giờ htcú tu
nHi hnê,ni chủ ábn trngo lòng khó nũcg gnđ nùgc ôv .hcu việc bị hnikế họ ntgô
lẽ stó ml. ta àl ,nh ãđ Có tognr gúchn một sống sai tm nv
Cho biết đã khó anTrh nl uh e ctếh nuế hữu, ht Trần iđu không .ri tr ngược nrT ta nhiêu đó nói, hôgkn nl không nT thế iunh àm rằng nên ân at inưg àdi hgnúc ìthn chúng được.” hncgú il i,úpg uc n bao àl đo ămN g,ì ta đạo
nogtr na uhc bổ lấy hnêit đủ iđm thiên nNhg kgnhô lao, dyà mà h b nmă linh giam inhM Thánh òcn đ họ vò, nay grnto khí g.usn ôhgkn lao chỉ
nTháh thế ,v ácc “Chư đó năm ?àon ưhn tb hMni bị đến vị
nyá ángd Th,ĩn ac Thanh rt rè Lc Tiểu ìNhn S nói. vẻ yá
xni àyn hk, lụy nl tth “Chư cùng đã huc ccá vị ilnê .il ,v
yht khi ưđc hđn mọi nađg ra gơthưn, h gncũ nb trong uchyn xảy i.ongà nãy hac Ha Ly ãđ lúc nêb Bi
t Trần !hu đạo “Đa
tác. đi cũng nh b ngnă hoc iêuch nht c ant đhná pếik aygn mt nguyên cửu
ln ,gp Bọn ãđ nhiều Lc rằng, gknôh ămn ng aus nv .vy kôhgn hct giới cnh tđ ca h lc it aTnhh như
quên vn ar là v ta n.ió là được.” ênt giả hhanT của nói cưh thật ta a,t ,v tnê vi nTr Thanh Thanh, chuyn Lục ưch chỉ nhhaT cL h ưach Có cứ ,cL cười ig ta tm
.đi là v bị nên ivc nên âyĐ đều mi nói. cùng, at bt thản ohc các nió nihM làm, Lục nhiên áhhnT anhhT
khó óc đó hnư ntrog ânhn óđ n.ió Dường nyugnê
ưs đại cnùg ý im Ch h!n nuyhh va óc nôch
rt hc đã nđa cM ac tnhuyê luyn nào, ht cnũg thế nn.g gúip vn giảm nòc d,ưc pnh nhưng gưnhơt óha s tn aoh
mãn Tiu ămn àm lạc vn bt hcyun chúng Thĩn “Tông c! uhnhy thể học đi vn .ta nó:i S ìv hn không là vi axư sư clú này “Không chủ óc đã
ãđ đ hrtcá e hip ms ta rgn mc ađ nhốt cM sư áb Nuế nh àov phạt mặt, ar không i.r chúng
xúc trạng ngđ hgnn óc tình ơri Cm ongrt rhanT Tần nmu ngưi hnn uđ ákch lệ. ơc h,t
h chyun chịu gnnưh đ lỗi ungn những năm yan ca aTnhh pih đổ dày .ưcđ Mặc h ht cho nơc Lục đu vò, im àyn hiu không rn,g
htt .yv đúgn ưnh Sự àl
yl lại Ri ob dược. ,tay gtron nm gunv mt lnhi ra t khố
ta gôhnk úghnc ngđ người y,v đến ,cu nl aTrhn chết đối Tn óni nrg cả nếu yàn như ó.in e ytut hữu iv đạo phải rnT đã rồi.”
Tranh. ưng,i nT lồ, đạo phù hnTha một trước oba tt êtin ngnưg im c ly tụ ar hp Lc y đạo lục c nhgk mg bao
Lục và àyd S đã nhận h nêuygn quá của được auq ,vò người khác, bitế ct Tui aTnhh cm mnă khí hại Thĩn n.gn bao tổn nb irt rgn hnng
và ãđ hanrT nếich Xu hgnn măn óđ, mn.h Mc Tn ưgin cL sau ákch ùd rt nth ntr nêihT hThan nsơ biết
.hnêin àv ghnn ôgnhk hnaTr ưign hề káhc gcn nT
gnnuyê ac ihp ac ch ccá địch nhôgk v Khgnô ihnM Thhná mt ht chiêu ãol hắn. là
ca nh th Có h ơc hi nhanh gnhcó nb ,aty s c.ph hn ar
ra Lc là đo “Thì hữu.”
ahTnh vui kếnih ht họ Nya ưcđ i,l nôkgh ,cha hnkô ih bọn nguyên bn uc có sao .iếtx cL mừng hcp
inhs tắt. togrn ơc nên oCh ãđ h ms rntg cn du th thái nđè cơ
ms àl đã êtn ibtế hnTah ac Thật hn. hẳn ncũg cL hc àl tth của cho họ Thanh, được họ nếđ yan, ôhm ra rnT nb tnê gi ư,đc mới ánođ hc
ihnM bt gaio ir úcnhg olã chủ nc phong trấn hngn .at ac ngôkh nyà, il rưtng ònc gnôt gnưc at đi, gnđ nôghk mà nhgcú muốn hhánT pn ngnă chủ uSa
ihnnê Khinh ,usa giao chủ một á,p tay tnr cay níhch “Chúng cho Minh.” ca đắng ipD vẻ úcrT ôtgn lúc ta l im lão bị nói: trưởng Tnháh uQ lâu
ri, một được bù ac ngdư đp ngày ht uyêgnn cn nòc nb ión lại, htc ccá nag,i thi không lc ãđ .hpá tiếp chừng v heot những cĐư điều đột hc
im hn Tranh vẻ Cnà rntê ônkhg hneg ácc Nhưng gn gnl in.ó ảm mặt nhKô il Tn đệ rg,n v,y tử đạm, ôtng káhc nhkôg l
hồng c rgnt tt chan Ch hào, nđh táih tc giờ nếđ mày đều cph mt phong. na hi khí sau,
“Sao th óc
cưđ cửa gơtnư ,h đi đã ca đã ải xấu. đo cưha hcuny này, âBy đồ hẳn lai giờ vượt iv àl qau
àv Thanh đu ckáh Lục .iêus ghnn h,ci nT y coa k của iếbt người cc h ngôkh từ Tranh httu
làm hu “Vậy đo phni r.i Trn
bây hgnkô lén tTh đngá sư thương cho ìv soa uc nháđ .ri nrgt bị ar Mạc hgư,tnơ hn àm chúng còn btiế ta bá, ig
ưnghn hĩnT hn, àrnt vẻ và rnogT phản bác, ngưi lại nhrTa h gncũ đầy Tn áno lộ Sở ingg mt nrtê tạp. ar hcp óin nhgn ca Tiểu nkgôh chák
mt d ònlg vy unế t đường sao, đệ Dù truyền không tr c nđgư .tán mình ôgtn bo người tìh tông ,v gncũ chân nrotg yagn ly chủ,
sm Diệp yhnuc nhờ y,v hgncú đo hóa h,u tro ly. gôhkn úrcT đã ihp lcú nTr Knhih cũng nđế in.ó nếu hhntà này ta gì đó liên gnúĐ ión bụi, năm
do hắn. hợp đu ăgnn pih đạo hnc tnh áiggn minh nĐế thua, ngũc ugnx phân cả gnm mm mni nnh v mt iđ nix hc rtcư uc cúi thần
Thanh cười ,lc ih cL .nói thu phù