Logo
Chương 1950: Uyên ương khổ mệnh, lời thỉnh cầu của Ngũ Bảo đạo sĩ (1)

“Lục đạo hữu, tiến lên phía trước một đoạn nữa là đến tông môn nơi tiểu đạo xuất thân rồi.”

Trên không trung, vài đạo thân ảnh đang chầm chậm lướt đi, hai người dẫn đầu chính là Lục Thanh và Ngũ Bảo đạo sĩ.

Có điều lần này chỉ có Tiểu Nghiên và Tiểu Ly đi cùng, còn đám người Tần Tranh vì chưa tiêu hóa hết cảm ngộ nên vẫn đang bế quan trong động phủ.

Lúc này, Ngũ Bảo đạo sĩ đang chỉ tay về phía trước, nói với Lục Thanh.

tr ơưnng mỗi đưa hắn nm tui khcá b rè ôc tári gtn thc chỉ Duy dn ,ignư coh lịm tm cưđ gniư tv khi chê Vnâ hưT, hn nihl v, ngynu gln có hp iư.c sư av qu lẽ áo
âhnt lướt gNũ nhhì Bảo mp u ht nhôgk tén phật, tu ĩ,s hk đo aqu tnrê gương rg,ntu thổi hgnc tan ưngcơ tm hưnng ith sở mp pgohn gđn hpn cgnù hắn. ênTr ơih ac il
Nũg ĩs mình, cúth ođ thần chp có oB ômn nđế tạp. ca sc Nhắc ntôg
lại xăm, tcrư. gưtn cảnh sĩ ca nxêyu nãgđ mấy Bảo gtn gnt Ánh hnư ođ hi, xa auq tm ìnnh ănm hyt êhuip Ngũ chục nhìn hpía at về ânv v
Bo hnìn mọi đạo còn là tiên Đây dạng ao?s nmga hề giưn ưic đo mạp ácc b àngn mập đầu nào h àl với y,nà nl ĩs thấy lúc gNũ ãg âyđ cngũ
gnnyêu cùng nêhiT tài ngần, .úhp rộng đại tuy Phải gnr thế ln il Nguyên ôv vô hongp giới tbếi
ĩs cyunh hmc Ngũ chôn nt k ìcmh ,c trong hnư gdnư ih il đã àov onđ rãi suâ gũnc áyđ .ògnl iug Bảo đạo
nhLi có o,teh tm naThh thấy Lc íhk mt pahí hc ađ vùng nêtr pcúh .đm Vn ngn cgnù xa tm aưđ là hlin ôv đt nhìn
inht Thanh chẳng tr âmt ođ gnhưn hnôkg đã ôgknh người kết ,nc nCo ơc gaoi lại uến Lục nbg nagh,ĩ hu iv hắn. a,hrn tyu trọng
h.n knếhi htôi cnh oán đ nvà cái lòng hsni ngũc hc đó tên hắn tgnor như ếđn nưgD ar cn
nơi hận ohà, hn đã tri óc óđ. sự nl ý, nxe t Vừa hgnôk ucc lại ìg hnng ngưd hưn tbiế ũcng aqu rt
nhiêu ếth tu iv đng không oab tm thịnh, hic anrht gcnù nt óc igi sự àl tháng, nưNgh ưghn thời, têin đại cạnh ôv liệt. hkc đo ti cngũ ếtbi cách tư ănm đyâ
nmă nh Hn ns áv ng vin uhêt năv Góc đu tích áiht đây ưs vnă cúi cực tay .áo cho mắt, âuhk đã mhc hi ev hoa nhá muội rênt ncíhh tya do tcúh gnd có ếtv ãir rch,á vtu thu àl ca y .xưa
,óđ hai bóng. luôn hnhì như với người từ K
người cảnh thụ sc ta núi hạc hiln rạp, n,on giữa ayb mr khiến ih.át ưnl vô cgnù iđu htư linh nTiê
tb Thanh có nH của lại àm gáoi ìg cu nôgt hTiuế yv? nsih ra uh ý đến ưgin?ơ êmth sát ônm cL hinếk nhgcư àv ođ nl càng noá gn, inơgư
đi htc đạo hêc mt chỉ s ra ar mt snhi sợ nói. là Lục ,hgưnn thì nuaq àm n ĩs tgưhn khôgn nhn.â hTc ciư, tm hữu hTế ìv rất khổ nrgto ânhn tch ta ìnbh yv ca gN.ũat ngàn nmh hínch cnyhu mlà ô,iht rtng thn Bảo kể nữ mang v cũng li đo
ch gnt ogntr ión Ngũ npg ar hận ĩs câu nyà, tràn Bảo ng giọng ý. gằn như khi đạo uiđ
vút lúc úhpc té.n nihL idư y.nà thiên đa cong àgnc vẻ .rit con các cânh nhuận tếkih notrg ẩn chiếu ếgnti mặt nas hạc xhan nhgn nph cất snơ àVi qnuá thanh haun, ot,r inh idư nô áhn êku thêm địa lihn nqu ođ cho iám lượn ht àngc Gai náh htnáh nnhg mảnh vòng, àngc ást têni mn rõ góni nlê ngás phong tôn nlhi
ô,nm giọng hgnòp rto buổi .hnyhu ghkôn sư Vân cht tôgn nh ac ưTh htn Mỗi hắn chờ ngđ ngoài từ ,sm gnùd ni, il torng ig ca ntgếi ókha sẵn luôn yd iha
lên san đu lhin Bnê ihp nortg pngho âvn nơi ưlu cb, àl .tsá pkh mc
hữu ôkhng áh,kc đã unm “Thực lát, mt tâ,m ar nc hn cũng nói: hc một hạ gtiế ipúg ta đo ếyutq chần oB nư!gi Lc có ĩs ưnh ùgcn ta đo uci ũgN rgnă
ămn pnh mnô úcl at ngôt ta uđ, trgno nmu Nngà .ănm ơhn àl tên v vân được htn ba Vnâ du một h,ưT ngnh nhi ph
tình tt. kỳ ng,i nói tức nh thường cũng đ rất htín ai haò gi đối cc vô ht ygNà àl thái với hki ãhn, gùnc hiếm
kinh l óc bộc tSá hn Nghiên cúht ac àv nói Ly kiếnh g.nc đu iuT nogtr lời ý Tiểu
mâ ait run .na dòng ry icu ,ar ưgnđ nhn sĩ gngi ngav amgn hkni ayt sâu ngón ovà lần hhTna ùcng ôth mũi rgotn kh ũgcn óni áqu gian. hc n nưh đạo kia, Nũg đến ohet nđo ápr nlê agnđ kim động sẽ hcm Bo s du at Đu hkó lòng của gànd hit lmà một
Lc nhhaT “Ồ?” mày, “Giết ai?” nhướng
yđâ việc cuộc rốt ta at c?h đến hi. gnũc rồi hnhTa oĐ cho biết, ênn tnưg,r giúp iưngơ cL ir, mun nói ãđ tn
ađ gnđ đều đg,n ãđ qua gnòd s hc thời nhân. phúc tuyệt đi địa Trải gain
thế, tyh Vn đo phúc chắc đủ Bo có hciếm ôgnT ađ htế đnế c Lnhi th gũN nùgv cnh lực ca rgn n.h môn không ĩs một nl h
hiu hnư V cL ũNg ac nThah iôđ ,ĩs õr cũng chút. coi Bo ođ ácch hntí
Bảo ý sĩ ưn,ngh gtn mt ưcđ lọt đua Mỗi dao hếT ,ìnnh ưtgn ìnhn yuttế. băng lần y, tm li il nhc thêm at ac đớn. ànogi khi hắn trong nhn dào tim dạt vào itô tm trái Ngũ hnp ntêi nigư đo orgtn lưỡi như
ôgtn lc thực ngr h có chiếm tm vùng ưnh “Xem ưtnrg địa đo yếu, ra ht ión. bt nmô nhiL Lục li ac gn Vận úhct hôkgn úhcp cứ vậy.” hTanh ln
mấy cưng Nguyên óc là êhinT ct gưhnt snhá gia xếp igi suá tôgn ngang tchó lc ba th mươi tếh hn cio lưu “Không t.c iđ min ,ôthi dám, của hgn vi ếth ch ta trong phái
chc Có ưhn cnh đến yv âmt hnìt tt xảy ra noá ôv nrg.t khiến rit người htín đó ar nh cùng để ngút đ yuhcn đã nưgt mt tnưg th ishn gêhimn ếth, ưđc
gniư cnă àngn vào àl nói h, bèn môn giai, một, hnn tài thành k vn ođ muội.” àngn kỳ tu thu ùcng ct phụ tr Sư ưs at uhnhy
gnđ Ngay gniư nuôl iha à.hhn luyện, sơn cũng c lịch ikh h bạn kết
ôunl ưtghn độ yuln đ thân atr xpế vừa ômn, nv mhtê nnê b hpn li đạo thc nyxêu ìhhn bình đgn trêu Khi ut àl .chc im thường, n.ôm tiến yhuhn rnòt nđg ,y snơ mt sư chỉ uas ácc hn itu
tôngh n.heg hn ggin gp Tu gpiú khơi gnôc thân hbìn Vân xuống cảm của ohc gnt nig ng nh níhu mhc nhẫn hnc, ãno bản nhìn ưTh cl, chút sầu kêni ylun ,mày s bnê iig pháp hn cạnh,
nht ca nma gôtn cũng giáo, iThếu môn ca đ!o ưhncg gưhnc nhi igáo hiTếu ta, àl duy
nghkô hc gln k hn ch nhahT gì, nói ế.tpi lặng Lục