Logo
Chương 1959: Giảo biện và giãy giụa (2)

“Ngũ Bảo sư đệ! Đệ đừng có huyết khẩu phún nhân! Ta và Vân Thư sư muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm sâu đậm, ta sao có thể hại muội ấy!

Năm đó Vân Thư sư muội bị ma nhân bắt cóc dẫn đến mất tích, các vị trưởng lão trong tông môn đã sớm điều tra rõ ràng.

Bất kể đệ nghe được tin tức này từ đâu, cũng đừng để ma nhân che mắt, mong đệ hãy suy nghĩ cho kỹ!”

Thiếu Tư đạo quả không hổ là ngụy quân tử đã diễn kịch suốt mấy trăm năm, vẻ ủy khuất và bi phẫn trên mặt hắn lúc này được bộc lộ vô cùng chân thật, khiến không ít đệ tử chưa rõ chân tướng lại một lần nữa dao động, nhao nhao nhỏ giọng bàn tán.

mỗi ti môn. quan của vị đt gnt,ô gần đã ãđ tu ,nhc ôngt đu Bn h Vạn uđ chính ih ngtưr đo thần ămn, vi ngtưh châm tu mnă của bế lão thái hiun n nngyuê nsg các nưgT là vn nđh thần
b bn tin ac htông xét này. k nh của cgnũ Huống h ưcđ ãđ ngnă dị toàn
ođ nhượng cnh, cũng hắn. ưtrc ăngn tnhâ Ngay ihc b hpi ,ch hợp hnáTh Minh đi cả
Vi thy nhàg ođ tạo gtron tu thôi tuhc tinh chi luyện khô.ng inkh, T hnm Hắn v nghệ s ếimh ind
Tư đạo ômn vốn lão ac cngù c ph ca vui tx hiện thượng trái một ht mt ânt,h các qua ct gnrưt tngô đgna thót mit ,gln tâhn .mgn tia ênl iuThế Thy rnêt áthi v tận lp hng
vy? ưs ếihTu oB hnư hnhyu chynu lio inêđ sư ãđ soa ir óc chưởng ar nuhhy giáo Nũg mlà thật không? phải ht
hành người bi ưđc Thiên, thêm v da thân Vnâ ãđ chỗ nàvg aby mđ tm omkh ngùc ,l nét, êbn àgnc Hắn nph đến gvn Thiếu cnh vi gtnro tủi ưnh dưng chắc. tìm
nhgưc Tư ếđn it iàg higêmn àl háokc obà uđ tông, d,n Tgưn uaqn, chuyển, kim, của thân gnc yu càng ging ođ nVâ iogá nhtâ Thiên! đội nV quanh nchíh n,ph uihếT dẫn vận ưul đo nih t ch bảy dung đu đạo là Người êmht mo ođ huiếT
ub n,êl gotrn t cả ođ ưncg lưu ođ agqun Năm éx ta nTgư cm usâ ntôg t,ri tc túv tt .iđ bay ra tco khí ađ nV uđ
nìhh Nhìn vẫn hnkôg ếđn upnh đnag đã t ếiTuh vn tc Tnhah t nhá ưT đo tm oB tnhâ run muá òrt an Nũg lưng, âqun mức trên rẩy, ođ ni,b gmn ac đang rnt,gu stýu to uđ ìnnh híap ngd ra lng ưT dưng ciu asu vẫn uTếhi cư.Ltơi tc mình, hpc ygn toàn hcút mt yat xo đến itpế dưới. ođ đng din còn sĩ ưngt
dối...” nghưN gNũ nói giống như ũncg của ađng gnkhô v huynh oB gánd sư
hơi, suâ tya nhất. thấp cm chắp hThna, lògn, ihuếT hãi sợ đè ni hmc gắng đáy thái rãi nhêiT tư cL ngxu énn hạ vái c nơi hcào tíh mt Vân
gô,tn là nmô ,nmă thường tông tự âTnh rất bìhn tiếp my ngàn hgncư đạo mật hun.i gchnư àm íb hắn đưc những hiênn đ chp nhiều áiog Tnưg xúc nhơ t Vạn
đc đánh giận ct :ión đi cho cũng uq uhácq iuT chết uáq htt bng no!gx cih đạo Tên Ly nyà phgn ,ig
v gi n.bê bốn nVâ cạnh Tihếu Bnê achi ãlo T,hêni ra hai đgn
...nnê huynh khi ct óc uđ đã oB Ta ma cgnũ gũN quân hoc yht
nói qu s mà iut đến àl sống Niêngh nTê lãnh htc biết oig cvi h.ếtc gvan ggin nước iTu hníu ôv hgôkn mád ibn, thanh n:lê sỉ, mày, cnò nhân đã này
ũgcn mặt ghcn ch hưn ànt và qua nyh một trước tnê cđ hn, ,vy hề mà ođ độc ig là i.ôth Kẻ tónh
Vnâ oc ninêh sắc Giây trgưn id. tipế iđ d gnđ ãol nhưgt mặt kịch thái túr uTiếh đt l,ti v t theo, Tihnê biến nb
ihà lại mlà nhi!” hc v đến ph ưch íknh upnh lão chúng cho ixn ncgù ma nao ônxg Vạn cũng Tượng nùgc vị ,lão nhtâ thân, còn che thượng nigư dám rntgư ktế máu đo nay uic ri! người ta, chư oB hià ũgN àvo cấu với đ ànoig thái tà Ph b trưởng vu người gôtn mi hôm hni, ngậm ,mt hco
pc một các bị người cs lão! từ cnưg gnm cùng sâu phong táih ũNg k lâu cm hồn nnagg nh trời ca v ti Trn goái hnt tc tnh ôngt nt lit mo v ka,i đã đó, gnhà nghiền đo gưnrt hck dùng mỗi oàv hínch Thánh bí hnếic Bo môn nthhá ac êhinT xtu àv vào Nhân gi nưhcg ôv năm dnug nưgx tếh ih,mn nt đỉnh cu đã s htnưg it nát sĩ!Danh ,aoc của
Năm i.tr bgnó bu nhìn xanh người ưnig va âhnt, nđg v đã rênt tm óngb mặc đưa ihn áo aíhp loạt
tưngh loã nâ,nh oàgin ihát ,ngđ mt s, khín yunH cđ rưgnt .tp hcnâ nl htn nét cL mt Bốn exn sự olã chấn tib hanhT òcn hcp nhìn v ánh àl hhTna ũgcn tmâ
cáhko nb sắc, mo đứng thân s loã trái thái vị trong giả từ. ãl,o t gùcn ođ ndug onigà thượng V bên boà nih rưtgn
giá Vân gTnư àl kp hgnnhê iág nếki bn nuqag namg lâm, đ: từ điệu Giọng tbếi ôgtn teho hgnưt đnó hník ht xa, Vn igoá s đi tôn bái bối ac nkhí đạo ếihTu i.t tông, “Vãn ôhngK gái tột ôtn nh onmg tôn ,ênhTi gái. khgôn ncgưh s
ìth li bay vtú phía t gònl đột nh đó idư nió mấy lên. egNh đang này, ođ cuồng, định niưg ưT ogntr nhiên, hgnn gbón ếTihu gì gncu
hcí lp yang h ikm th tcúh tc ntg mht ĩv cc áp đến điểm, hngù hơi nàto uy hâtn một. cẩn ht yr Kíh vốn uđ rt ct cũgn gkhôn thu nnê lại rnu c s,toá trọng
hi aòh htế oiág stá Thuếi vậy, nhnâ ,hết hTư nô soa hhnuy có ?t Vnâ iđ ưs x thể nưgch únĐg như ưs
nhn nưh thy to niơ tm hkc, s niêTh ar tnigế àv ínkh s nh. ãih lòng khô nuốt mt cmhì cái, đáy ml triều lấy Vân khan hptá yd mb ênl s hiTếu ln, ióg sóng
im bc tức hậu. boà ctó c kíh hntâ cổ đều h,ápc đo ùnhg Tất rủ ,àdi coákh pơh, th
không gì ytha coh ión hgcn nh nếđ iđ hgnư gưnd ht mc aym, hề hn ngũc như gơnưhp sc .hn mảy đối nhT
ac vi bảy n,êit từ iM ygna hn Tư Tuhiế ìnhn hp.n uht đnế ciá ođ, đầu đã ìnnh mát hhnà
sư đo khi bt nghiệp k h oB Huyền ht tm ncíhh àv t,p nâ!nh v phaí măn ấy pch là iưgN tànr Bo thẹn này cc nhhaT ĩ,s àgcn ũNg này mt ân chân hnnì úhpt s li s,ĩ Ngũ ãlo Ch nhá gi ưax ca ánh yđ ođ cl.
v tông, sàhn, đạo inhm đ!òn chịu gà Nnâh nói hhánt nổi ùd i,l tm ct đt có ynà ôkgnh cóh một ht nĐg liên thì àl gcũn như ohc Vạn nTgư trước mặt cả chỉ
t ir. gtnôh s Bảo tht obá nhân x uc chính ma dhan y Ngũ b ar mt tếk lẽ người tội nhiM ngđ num hh,ynu năm Có unê,q ma đó từng Mi ynuhh hec Thhná đã đấy!” là
nt óĐ quỷ tđ t tới àl tu nch thượng igi v ti khó lâu chân iv htn lường. mt chính, ôv đã
àl àL sao?!” hn