Logo
Chương 1961: Giảo biện và giãy giụa (4)

Con hãy bình tĩnh lại đi, đừng để thù hận làm cho mờ mắt, kẻo lại rước lấy phiền phức cho tôn giá, cũng tự chuốc lấy tiếng xấu cho bản thân.”

Lời khuyên của Thanh Huyền chân nhân tựa như cọng rơm cuối cùng, triệt để đè sập phòng tuyến tâm lý của Ngũ Bảo đạo sĩ.Hắn quỳ phịch xuống đất, nước mắt hòa lẫn máu tươi lăn dài nơi khóe mắt, nặng nề dập đầu với Lục Thanh: “Lục đạo hữu, là ta vô năng! Ta không thể thôi diễn ra chứng cứ, chẳng thể hiển hóa được chân tướng, ta có lỗi với sư muội, có lỗi với anh linh của muội ấy trên trời cao! Ta…”

htế mlà ơgnưi chống oB, à có o?as nào? tuyệt oB đã đưc ưiơNg Ngũ cgưn thì Ngũ gi cânh nưgt ếbti hìt cđư ưngl
tyut ht rt nVâ nb đạo ơginư hnvĩ hóa, gơnlư nay gchưn nV niT vọng ếhtui ngs ca uc sm àl ac Tượng uyln ngort chỉ .ri hành Ta iak, đã ta áiog đã ivn lai, ơnưtg chưởng óc tu và hthàn nhân ta ca bị mà ô!thi Thư nt,ôg giáo ưt hận nuynêg
.ri mxe b hec ,ar tà vốn ma tâm hhníc b Minh ntgư phán sư rít Bây ếuyqt huynh asi nào, ac “Chậc, nh óđ năm Ngũ a.no m chẳng áThhn Bảo gi còn thcú
tâm nh thầm họ người ếhT pàho hâtm il hn,gưn my gnrto ht hmõ.n nb
báo cb htếc ôđi cũng hgúcn Ly mhn ngụt: chân một hna,Th nùgn nêt ôn,gl gnn nb gtnrư béo tếip đừng a,n iv ngủn cái, “Đúng đo dmi ,nyà nói !đi đánh ha Tiu nêl tếh! thù mnh A cho trực dm nkh thân haqnu ùx
únĐg àov ưgnT đ,o bộ vọng nghưn rngà nV đạo ntury lúc mch tm nrtgu ađ hìnb tia nưg.i như tnêr giọng êitnh ca toàn il n õr ión gkônh rãi cha đi y,nà gtn hnt vnag hnĩ,t nnhêi ôn,gt
li không hcn phóng bước cc,h mắt mi vững ai gànn niht căn hiếm luâ, sánh hkp nynguê tnh ùd ghnưn Mc vô àvo hai cgùn ơc kịp. chưa
hắn ôxgn n,mô uqá s nág!đ igáo dám còn người được ưncgh èthm noakh ngoài chấp sư ôtng đ vi cu nđg Thuếi nâl thật ncâh tkế ncgư nđg lnưg vào huhyn nhg li đầu, gônkh nhặt,
tmr khiến yna, hôm ,đó định otnà onàh niga gàyn chờ mất bếni C htn chyun sẽ qau thế này! ta nơưgi oht rt ăcn, khi
hiểu e ngại ,rõ gnhc ìht nưcg th oB Lc Ngũ vì dhan ámd hThna hntha rng cnũg có h mạnh ép ra đạo không m,y cứ, nếđ không e ar đưa tay. Bọn
ntrê bt chẳng uq buồn sụp dại. òlgn hắn đc toàr mt hìnn ưT ánh Ngũ úpngh đagn đạo ngồi ,ý che đất, rongt kia, oB igu ếhuiT ưci tm sĩ nđg đo ùncg ênđi s
anb úhtc tm tgôn ũNg Các dưi íhc Vạn khhin .gthnư n,g ahno ĩs đo nd tán, eoth nhìn nhá chuyển hmt inhk uđ cgnũ t Bảo nàb cnò mnag nghi t nưTg đ sgan nhao ođ gnc íahp
toàn auh,nq ònlg vực cõi vng nthâ xuống đáy chút ĩs đạo Ngũ Nehg những sâ,u đến c.c li một chìm lạnh tán utty ùgnc nugx ot,át từng bàn Bảo
ra Không àny thân nb pch bất ttyu gtnếi giả sao? il hnda ếht ac đ mt v haty ưngc gnưiơ l nhgc cứ, noà
có tiện, àtnr ngươi n!yà để nàng sát ý: ođ nhân nũcg ta ngập Tên mt nhÁ ,c cnơ ùd nhìn chết chém x crt giận nhgc Thiếu ht ôhngk hoc tiếp tiểu đê
v cả inhTê đc ich cgn ihTuế tt ym khnếi trên n tv háit nmag Vân gcùn tm, im lại của hếnik mt đờ cũng ca không óin vẻ icư t.t loã lập mhnêgi ln, bặt, ưT uy ý c kgônh tná th nGgi Thiếu iếknh hgnnư theo ưtghn ngnh bàn từ, tức gnưtr li y ođ
yv sẽ umn Các cghn gnơiư cho c, .igơnư các at
hink iuT ôv kngh. ar ta yU uTi êgiNnh cùng yL od thế
ca hêTni tận cảm Dù ry dâng hãi, hnkgô cũng óc run cđư người êln nnh đáy gtn t nh,ơ kinh áđm ếuihT .nglò coa tđ cho khi cnh Vân igi
ngạo hC sua Lc iãr tay đám tc r,tn mở, hk môi đôi :li thy trên lưng ,iưd tm hhaTn thản nênhi ahíp asm hhnat mch rit, tytu bu nnìh g,nh ngux vẫn nđôg b ntogr cph hán ngđ mỏng
Tiểu cth bùgn hn.m Ngũ tông gmi niếkh ođ khí v mày nágd sĩ, gnt thân ìhnN ùngc nưgT phát, ca ib Nghiên àn,ig àhn đt Bo nhit ca quanh toàn bộ nhtg tt nV nhíu đạo đ
oB s ch ũgN hgnkô huynh sư có ithô. huynh uếtih sư giáo c nhcg ar chưởng i,r vu thật ngđa Xme khống