Logo
Chương 1993: Vật thị nhân phi (2)

Tuy nhiên hắn không hề lộ diện, chỉ âm thầm quan sát một lượt từ trong tối.

Tại thánh sơn, ba vị thánh chủ đều vẫn ổn, cảnh giới tu vi cũng đều có bước tiến triển riêng.

Còn ở Hàn Thủy cung, Hàn Lăng Sương đang bế quan. Lục Thanh cảm ứng được khí tức của nàng đã bước vào kim đan đệ lục chuyển, mạnh hơn Hồ Trạch Chi một chút.

Rõ ràng trong những năm qua, nàng cũng tu hành vô cùng khắc khổ.

tch t nm,ă các i.nhs tra ôtnh glàn ihà tu mi chức miư coh tư imk cách hành C sẽ đồng
sớm kiến gSná đến môh uc ignư .naThh Lục y, có
nB đnag Gi đủ iđ yn tôhn óggnn xut ânch thpú àig cL tôn,h uđ ai dnâ h.ni igá chờ cả. là íL Tnhha trông, uđ trai này, king Cửu h rt
yTh không nlg yr ngàn Thanh h rời uyq ch Lục lẽ .đi vậy,
Lục Năm trong đầu mới nh giữa tra mik hhàn Đc òg là đgn Thanh. ut y tmá hài rt uhC ôgnđ, tm y,b nh cngũ nhgn nhiM ưđc tch. ar mht vóc dngá tl ìnhn Khi t,iu gnđ yg tiên xưa, bé, đám
ph hn đnúg nh nbg lcú vào quên tr ,mt gian iht li ikm ãđ Chỉ iđ trùng là về. tra
rgôtn như n,ày gặp được y ht nh như từng thế úlc at óđ lần, r!i t àngi ãlo ig Hồi bây vậy!” ginà Đgún nv mt
õ,r đã ncò axư ngád khi này. hnaTh năm cL Hắn tm hn đứa v ,tr mang rt nìmh
thấy ,an ar yên mt gcnũ ynch,ếu Lc ânnh đu Đi các cố ginào g.nlò bình hTahn nv
n tnh ng già trẻ nđg ôgđn maN gcnũ .ingư một ghnt gànn vùng, phải cả tí
gnn Tir nàig .mya không vẫn uqa gnud my ấy iđ h ca y om măn gthn,á thay
ra, na,g ngđ mai àl cả kiểm hc imư nhht nlò,g cung .ishn t cho ãol hnMi lão gynà Cuh năm trì.” dp ngoài ibu tra ,t mth hiMn ngàl tm thôn dám Đc mB tu mới không lần, tư àih hành đáp: mc nhưng chất íhnk num đnế t một các chức cĐ l khái rtgno
dn ấy, gmnà grnto Ly đnế .t nngh Tiểu Lục mt Thanh iuT bên ùcgn vào thẳng hNiêgn ntgô nhá iđ hnôgk
tnêi àl “Người ũngc mấy sgn rồi y!đ lão cạnh t óin trăm lão mnă nNihgê nnâ,h bên y geNh đứng nhỉ? chắc đã trung t nh Tui ngài thần
dnug hgnt trẻ tgrno ìnnh gncà ,nưgi hệt y mạo cĐ ògln .s rntug phần kính Minh xaư đứng Chu ca Thanh, măn mêht Lục
ac cho là thôn t hơn. đảm đ đgn hành tđ to ca hit đích hội b ơc íL tynur icv iàh đo,n Mc hinu tu ưngđ ocn Cửu không hat bo bước yàn nêl
,vy sáu iTu l,mă ta vn iagn nàng. mười giữ toàn têrn đã vẻ ếiuht ca cũng nữ oãl dáng thời t ngđ ưhn ngiư nhNgiê honà một gnưgn tuổi, iưm nnyêgu
li gknhô nhảy iuT nào, Lục nTahh. chỉ óin vai lên yL phốc
ctiế mi oék iđ chuyến ac là, av hắn Đáng tr nt dài về. hcc ănm my ri
ika nth Trông ihp óđ ôngh?k uit htú của tn!u lhni tổ nsg thật lão òCn n,a con
tm sân rnogt oghkn từ iãr. ôtgn rộng Bên vni
“Được.” Lc yNgà s uđ, mai ta tg đến.” hnTah
bị iđ Sáng môh Lc sớm Thanh đến .t unhc tgnô a,us
từ ,neđ ncog cngô ìnhrt ámi lnê axnh nk,hí m.c hgc mn ô,htn nếik trúc gai táot v hcm túc tm là mihêng Tông ngói trang t,r c
miđ ncgh Cnò rt bản thân nếp sng ăhnn nào oab tóc ònc aim gy năm .an âlu òg m,t ar đa đã cũng n,h in xme ,cb yđ hn ưđc nhỏ ayn
vài gtron ra đó cht vn ămn hôtn ginư tiên .nsg hành Chỉ dân ncò kmi rat đcư il tu al uđ nòc
cúl ôgtn đông t ưrTc ca này đã người. rất pt t
khách cung ilu nói ar hCu vài êmth ,soá sau àn.iog ucâ đó hínk Minh Đức
khnog mặt thân trong, gnr nhẵn linh ba oac trắng mT y ànto b ib hgcn chuyển. hưt,c hiện ,nưrtg bóng mt quang lưu n nưg,gơ ngọc ưnh
,áhpp noà trưởng ôgnc tu s đíhc do dỗ ut vi có hành. ađ htâm aoc tânh thụ tgnor thc được yd các trẻ tphá hiện nôth ếNu tốt, bi tynru
ritô chc ănm Ttho olã any auq, aưx năm táhi hài bc iác hóa êbn nhnâ thành ngơdư đng đã mấy hai gtnr. mt
hành Chu nehg r ưing nmg !t cĐ nhôk ix,ết l t mhko vy aĐ ìth nvàg lão tổ!” lão inMh vi “Đa tạ ln na:
nh .vy nghe thể lắm ir aiH ưnh àyn, c đã chữ iàg t olã
ưcb innê gnc ếch mới nyà, mnă thanh av hc tu hik bao lâu. hN ihc nh tấm l được ưax cưah àhhn nluy vn àl mt lnê chân bi
àl ênl hniM mìt .l đi, đến kônhg có ađ ngươi chuyện hCu cĐ, Thanh yph ?soa at Lc “Đứng nc ty,a
áđm àv xoa. ac xôn ct hêingN onrgt inh navg nrt một t, Tiểu đgnô cL tông Ly crưt lên theo Tiểu hhanT tux iKh lập dn
nâht từng ar tht uq ny.à năm rời quy trước Hn nh đhn axư ,il c bn hki đi,
ich là cníhh pmhà Đyâ nêit b.ti
cL gôhkn hty ngc khi hTahn bi ngn Nhìn ngơ. tấm này,
tay, hiệu ôgnkh ra đa hTanh .l hn cần coh pyh Lục
nhiên ếut g,nytu đan về dáng voà ưt boà rồi. uit v hnkôg già Tyu li l li cL s uđ hgưnn dài đã ac h iig da thể ht,c ccu nh không ưdc nhaTh đ hnm nua c nòm od tr kéo bọn chng ut vn cao. của t,h vi rgônt hk
Người Đ.c Cuh chhní ti Chu, ênt uC tnhô hnmi thôn, ca ơnđgư hnMi h ưngrt íL
b. lão đã Tếh ntoà đi ib hệ auq
ngưi Mọi kính ihuế mắt .k ntá s àv xôn xao, gpn v bàn hná tràn
hCu mt đã tổ”. ncgu nTahh olã gọi bước qua Minh knhí lễ, vừa ac Đức nhhà Lục ếgint
yht hmtâ mtâ, vẫn mc ôlnu còn tr rt. tự ìnhm suâ onrgt hếT hngưn nh
gsn âns sgn gcn Chính tm lồ. gai mt ib gkhn
iTu iuT ,nyà cũng nghe êiNhgn đi theo. muốn nói chuyện ghn ni ếđn Ly
sau ưgin, hô khẽ cách đó Lc này ngẩn mm dĩ gnxư tb aThnh cười. ìth nghe đắc đành
ra lại nữa mt mc togrn hôtn. gkôhn ongià nH
ngàn Lục h,ic ar khỏi cười không hnhaT dn ac. ccá t mm cùng
,átc ngt.ô ti nh phàm iđ htt cb nsg ùd t ,mnă oeth tuổi ttyu mt nânh txé ărtm lão qu ym đã cp trgno cM nt
ihnM ãol Đc nikế “Chu bái t.
đã cnò ngNh chtú .na mht nơgnư uđ tgn êl,n ln nh nay hnkgô nìhn
Tahnh tư Lc kh ngẩn ?hct inưg. “Kiểm tar
ir, nđế t Lão ir! Đến nđế ir!
giờ oba uthc ortng thôn tm lại s ncò quen uih.nê Những tth ãđ gngơư âyđ chẳng
là atr ahnTh đ lyun t hínhc hcế ut ùgnd ămn do bi nhàh xưa, cL .hct âĐy đíhc tm gnc thân tay ưt imk
muội ir iTu đi gnnh cũng hài muội nh tử ca, ưnh gp Ca lm .yv chưa i,nó ìh “Lâu xm.e Nghiên icư muốn