Logo
Chương 80: Vô Sỉ Giảo Biện

Mọi người im lặng, mắt mở to kinh ngạc.

Đặc biệt là dân làng Cửu Lý Thôn, họ không thể tin vào những gì vừa chứng kiến.

“Cái gì?!”

Thấy tên nốt ruồi bị Lục Thanh đá bay một cú, đồng tử của tên mặt mày âm trầm co rút lại, nhìn Lục Thanh với vẻ không thể tin nổi.

khoảng. rngto Cảnh ruytn Khí htếuyt cách còn Vẫn mt Huyết
trên Ngũ, hn kinh s m.tâ thấy ncg Hnà ôkhng Lc hưgnn qnua Thanh tm
phi... gnôhK
cầm ý chú âm áđgn vẻ uđ àngoi Trong óđ, nhất. là óc tên mtr
hnđ hành quất àyn s thn lần Hn áttho này hả ba mới rio nuế h được, hế,tc dùng loã xác !ign iàg àgny thề, nếđ
ãng nt áđ c b tên tay hắn hik Lc ãyg iru àv Sau gục,
luyện õv d,y đi năm, Như thể nv đến my ch hắn có chục li nay g.i õv thnàh phá đột ca cưha đây,
il iđ được, .hnp mt Tanhh dò trầm vừa nhá tin mày hN xté nôtgh Lục mt âm vài nìhn lnh nêt
khó úhtc Nngh ngcũ đgn làng nộ, uh.i còn phn ákch dân ưing tih óc
mt ac giả, có yv tháng nay còn ,t óc Lc yàn, như àhnht nMhi onc thể trở lại uếy đ!ưc trai aso Mà th grnà õv tưrc
gnLa tt noig có tình nhẫn. ac Ngũ: uytq, vniê Hc ànH hnít Tnàhh iv tàn mâ im,h ,oáb xo an,gB hùt
lần ý ũgN ònlg ga,nng iđ b hinu agi âdgn toà.r inó sát Lời ca Hàn hn Trương tngro cắt
tiếb ácc cũng ngờ,“Nói úcth i,đ Tahhn ,À hcút ai?” óc ơgưin uih đấy.” Lc tb có iưgơn
nògl nàH Lc mình. h,ahTn mc giật mt hln ol hnn tnrog trong s Nũg đcư
vân nôkhg đu chữ chaư từng óđ đến T uếN â,yđ hac ngươi ép àv n buộc chúng ýk nti, aty êrnt cui, giấy xem ngươi.” .h ca ud đyâ, ta
Thanh ac đột mt gns gtron ,s hmc nHà va ,mch g,ũN t.nh ìnnh bừng nhnêi hná chìm B mới cL
rt nóch võ đây iM thành gdàn trước ht yat chết gi qua ?ig bóp mt hn tên d ngón bằng ,ulâ ãđ boa
thành để tiếb gnnhư õr .oàn õv rt việc giả khó ylnu Hn ếđn khăn õv
l,à s mạng e hắn rntg nay nhóm c Quan hpi phó hkoé mhô gkhôn nếu léo, yâđ. bỏ ng ngr
nào cchá ?vy Hắn màl
ngạc. nhhTa nkhi Nghe Ngũ lại tah nhận, àcgn mthê Hnà cL
sao các họ chng nần nhảy h! chết kiếp, õR v nếu cui Lục ùncg mưu ?t lại pih h,tc ôkghn t nợ ,Mnhi snôg àngr la iơnưg phi ybà niươg àl các cb cnhg nhK
nHà nghĩ cười. Ngũ chóng, gượng Suy hhann
t từ đưa àgnv vội giấy lấy gontr .mxe Hàn ngực, gNũ ar ahThn một hco cL
éht chưa ngơưi! ih m k chính ,âuc đi nói kịp íaph hhTa,n gia A gưNhn nơrTgư ãđ thế hgúnc lên: cah ãđ sau ngnh chết
h Hn uđ viên là nhi rằng Lang Bang. Hắc ac àhnht gnba nêt là có hội ra hápt tất bọn cả tm
gũN tiếp ìnHh Hn tc ai?” uâc nói chaư ,iđ il hnư nnìh của :néb vẫn ácc ngươi ih nhá àHn với ơưign t,a trả àl tm sắc
Bất Thanh quan ig đui cách rt kể tại õv Lc grnt nàthh nbg hni gnkôh n.a đó ,nào
là htt cL !ig? “Ngươi nêl: ah,Thn nNìh nh võ
“A để hngcú !iđ nđg h,haTn
ht tin kgnhô gNũ Hnà đcư.
úngĐ Thanh, vậy, b m chết!” bức gưiơn A húcgn ahc
Ngay yàn .cá bao óc cả giá năgn không gcũn àl d nêuhi nháđ đã àml btếi chuyện Ngũ Hàn lẽ nh,n tàn
nTê ếht ?!vy nhóc nào này àml
hn ánght nơh Thanh. Lc tn yth ihP rn,g một mt ìnnh ibtế ,tcưr đã
g,hn mđi, tm nữa íKh bcư ytuếH ch tôhgn tđ còn đưc ếđn àl từng Tnhi ch Cảnh. giả
hui iut q,ânu hc cL yâđ là lang lầm...”
nnghư ãoL gôknh mké uTy võ cũng ca àl b.ao gbn công h,n ghnôk Thất
hét ínth agi tipế tục nêl. đại ưTnrgơ gnón
ta...” liên h ôKnhg tử, ahc cL uti lagn ngươi nhgcú m nrTá p,ih quân, áic đến hôi: mồ Ngũ gì t lấm Hàn ếcht naqu tm nhgkô ca
này. Vì để ôgnth đã dgn hn inưg ca s óhnm d tin vậy, étx ănng
,nit s mnu đyâ trước úlc kh oln tth thực không hoảng kinh có rt ít aCh nùcg mẹ kết n.v iơgưn làm hyn tự .lm nôsg vya trong ac chúng hknôg nă, âđy năng tiểu ta naodh đã hiểu cL agln ,bi qu àl hc ơnưgi ân,qu n,
Ngnh hhnTa lto tiếng. thấy ,hi đồng cũng người glnà cL khác, ênl ndâ li
cLú trông đó, g,ò u,yế ưnh gầy Thhna sp m Lục chết.
õr trước ưrnơTg iga n, ưi.ơg..n ràng tờ igy sỉ!” g,i đó, ơnigư ing tth nói,“Lúc giờ giấy vô “Các đã iđ thy yh li s! yâb tc các óni nòc
!iđ “Vừa Nghiên Tiểu tb òcn ir úhgnc hđn
ngđ bọn cLú t igy yh ybâ tn một nữa? gNũ nàgr h il ,n àv ig hyt Hàn thêm ,tưrc óc tm sao
không đến đá cm gsn bị Thanh cL il .rõ tm chết Vy cho àm
đại đối chết ehng iuT din của agi mẹ đại grưnTơ thc tohi bn ht Sau iđ áic khái, h, s hiu ra hmp iưng và hêNn.gi ccu nh khi gây ahc móhn gai hcníh ãđ này
luâ. ást nqua Lc hThna đã lúc một
cL mihn tờ gt cưđ nhìn tnê ach hn: uiđ Thanh n óđ hgnc n,l uđ ó,đ àl nhưng có vài ta gì?” giấy tnrê “Đúng