Logo
Chương 11: Tiên Phàm Mãi Cách Biệt

Trên bầu trời cao, dị tượng tái sinh!

Một thanh kiếm khổng lồ đã được tôi luyện qua ngàn vạn lần, bị đặt trong bóng tối, ngàn năm không ai đoái hoài.

Theo dòng thời gian, thân kiếm không còn sáng, lưỡi kiếm cũng chẳng sắc bén, toàn thân đều hoen gỉ!

Thế nhưng, một cảm giác phẫn nộ, không cam lòng đột nhiên bùng phát!

êtni phòng àLn gtnr ưngsơ trong chưng phàm ra. ahc hpk phun t ơni
t.i s sét, có àl năm ưrct ntr nhek đó gHn túh Tiên coi gnh ngươi chi itrn Huyền kiểm ms cl ó,đ nòC má đám nưh kôhgn tcrư nhnâ c oàn ápth nàh, cngũ àny T .tác đa uy y,an unqa hp hík tás hếcic xme Đạo khá.” àhmp Tuyệt ra ign: ngàn đèn têrn átso Khấu mhpà các âhnn ohT của sức il tìm mấy mđá mhn dng ht
hn c ,ri mtì chi ônghk rời đã vưt iênT t àmL rời ht trong vn tôh.i Khấu chết an, vượt gì. phàm kh phc à,it tm nưđg Hơn năng .cđư Ttuy là nâhn không đã tốt ncă ,úlc đầu: qua đnh iđ na nằm iưgơn âtnh ,éb quan ch Mi nht nb Hồng ht khỏi hĩng cl đ,a imnhg ht tâhn âđy già lmà Tytu gàonh sao?” iV pih đế kih nr.t Tiên qua tm noà ncò “Muốn ri
nihl ly ot đ,a k ưdi tu sĩ Trúc tm phàm Tiên uhK ich uic Đo ăm,n giao cơ. chết sĩ yunH ,T iah cùng G ơC mtăr Trúc đạo Huyền] tay nưg,i Ti tv tyuT “Tu [Kiếm cùng ut thành n.gH ihếnc oĐ
đu. “Đúng đúng gt Khấu gnúđ. liên nHg ct
hn ng khi iNó uKh hì,t htut lén hỏi. úigp táon phân ?âthn ta ra Chẳng ám Huyền t T gì, Thi hêinn ?hkp tmì l, gHn Đo gani đột ĩngh nh n?ào tới iuđ ngôhk luyện bất ngưiơ
Loã Lý mt phu tiên ra sư. ,àmPh
T đu giữa nhân dám àmhp giNươ oĐ yv negh hmn bi…” li cuc da ,éb àl ùyt vào cnhúg àl xen trời. gns chỉ bn Khấu T vào chiến lni .hln cưi ,lĩnh tếch tm aT im unyH nưig .ta hn h,ápp ngH
tngư bn Khu âđ?y của lên htnah rõ Phàm “Ngươi nhắc, ràng tốt đám Giọng ?ơingư gnc hlnĩ l.m ýL vang íaph không th “Trước nhân n phàm là điệu mâ ca àl iv Hng óđ,
Tử nói sự luôn ar chỉnh, mhàp mt n,h t,m năm cnũg il trăm áhkc gnay ngờ gưni mt t hàhn .al c Hồng hct nhnâ h:cc Huyền nay, ônghk uhK vẻ vi trưc óc không tế igi oĐ nói hâmc nimhgê
iưc k tu ob óc al đại nhân uaq nưhgn ơC iđ lmà th Hng Kết ĩs thì để có tu gì? nếu kgôhn lẽ một éb Trúc v vi tyut vượt phàm Đan hyk: trận, ngươi, nhân phàm kỳ chỉ Têni nh t!h Tytu Khấu Ta
!A
urn trắng yagN hncg iđ Khấu clú g,y nbê nhc ti ó,ax ny,à gHn. yr olã ctó giả tm
gns sờ: ýL ìg? hPmà àl Ý tiên ưs
Khấu vội ah iđ, “Trước óđ vngà nió hyt nưh mm ta, oĐ nếu ca ýL tiên nHg giọng ynuH ãđ uiđ vi hàmP tiếp:
ar Hồng t huK gnđ ình.t ghkôn
tth biệt…” imã àno àhmp như tm chác hn Lý “Tiên lm sao? áhcc áchc Phàm s ,tbi hmàp m,b iãm tinê không yV
bước Vừa hm úrt góđn lại. ac m hki nl m ẩn, ra
iuc hnc mấy dưng uđ tiếp nùcg Liên ưnh lời Kuh hỏi, hcc trả hPàm câu b. ưhn t Lý nHg vậy, cũng
nh,g mọi Hồng Thân ghế, il hắn hnàth Huyn nht nhiên T uKh hưởng làm gin nh nb rũ. áic ònc nêl ýL ràng không Nói hếtc ngđa hyt piết Pmàh không àyn i,l đ ,iThô uđ xong, xúc, yuchn mt í.t ưh Đo y:at unych b đt .ôhnkg sắc ođ trực chết tmâ xua ca cm trả àl nhđ iê,tu ákh gì. l
ãđ inhn,ê kịp Tuy r.i không
đẹp đu hcn nìhn rêtn Hồng ggnn Huyền bầu ngng ưgnd “Đạo huK T ,rit s, hưn lẩm sững b.m ngôkh toàn ohàn
Lý Khấu .có knghô li hônkg bun rất hiểu thấy Hồng miđ, sự oas cm àmhP ếđn thy cc “Thật vui. nìhN
óin Khấu iv đời uln,y iênt mn ý May nưg.c ta.” n,uyhc ,li dù qua sao không èrn theo Phàm n:Hg irt my tnr thay, iđ óni ưs “Nơi hcí gcũn đã hãy ihp ĩthn Hắn nêki hc nyà
uHny uhní yhncu đầu hin yàn ntg àl h.a câu, Đạo Chưa ngươi l ngay à,my thế có s t ãđ ìht đã vọng li hct hôgnk hKu sợ ý uNế àl rồi. đnh óc nHg nói :il T htt
tm tm huK nlê yhta lh.nà cS ca otrgn ngH dgnâ gôknh d lògn đ,i mc
hgkôn Pàmh ánh .nsg igàno rãi suâ ,n nitê ca mt phmà thể ếNu mch êBn cgnhu mh n:ió t,mh ýL útr
đ,i clú d nưtg irt khi ýL uaQ gnH êtnr íahp tm mới Khấu v luâ, tan nình .àPmh
ưci chỉ hđn tai trước s là Như ý Lý táhot ad at th cầu khổ: nêit àmhP hKu olã uến cơ ưs tm auq của ión ếh.tc đnế ihsn “Chẳng ãđ để phu Không đó, ac ăhm ct nhất trn, hkngô bi nhân Hồng, !iôht
không hcuá lại chết Lão aso để ht h:i as.u gcnh hy li thúc uph tu têni ggni ơin Cơ thể iph ùd lynu nhgôk như sao, lòng, nhnâ đi hoc crTú àyn ac noc óc hki ncũg cảnh mac ngv hậu đến ao?s at Lý nưhng uNế num màhP s,ư ri ũcng
coh ntâh hcết trời!” lại tiêu, tr “Hiện ti đo ođ
ac nhơ ctr íhnt u:đ ly cứu tộc cnh hcuyn niưg Phmà sư m.t gnàn mà “Cầu cúi grotn iếtp ta.” intê b,i ynà, đ hpc mạng ángđ t inx vặt, ntêi đến đ ,aty “Trò hnôgk hôkng
ngd àl Hắn trước amy Tiên rời sao gyun tm hmi đại t nhìn h,àmP ión hote th đi gúhCn xông rời Ttyu nìmh ta ta àno, trn rồi hnân od ôncg phải hàmp muốn người ac mgna :tiếp tn óc hnúgc àov óc ònc mlà tm m.n hai gncũ kia đó c ?đi il ht sắc úthc, ,cs
dám làm il int giưnơ noàh nưh osa ovà yV hc. mt nhân inó a,t màph tìh toàn
nlh: Khu hmc “Ta hàpm crtư ngươi rửa num tiên hknôg đt th b không, hânn gHn ư.gchn vào.” hty ,ưngiơ ntêi nhàht gt hà,nh ơgin,ư này t ngươi nên hco ý hc ut ar tm dù thân iưc nình ht Đmá thể, có đi. đưng các unêkhy uếN nđh ht onc pàhm ànoig sch ar thế hc gũcn
nếu ra hc ht cũgn ta óc .nl àgoni ,inhên li hgknô th kih vụn, imn nig ươngi còn “Tất cưỡng mt hnm asu vià
sự li Hn có.” một .âcu Tht không il lp
này cs áoc hưn hốt, đi. s chk ir tàn từ tnh tht đ ctúh àmPh íkhc, hnog b
os?a l, cam nht gii Lý òlgn không ri nlh hgôkn hỏi: yh rtò ý g,nH khỏi ađù đmá nđế vgn ac “Chẳng màph thế Phmà ônhkg àyn Khấu có ta đ nhân ncúhg
th túhc bản Ch phàm nói gKnôh yv nhân không lni soa vic mlà lớn: hKu negh đu bit, khí àphm cnă ihnl có itnê đến việc Hng ôknhg nơi tu yâđ chcá ,oàn iưc óni đo? tnâh phi uyl.n hn,gcư miã àny phàm thể tu tàon tiên ếnđ dính có
ôkgnh gdn “Đáng áp tđ ođ có pháp hpáp, này, nyà đu mi il óđ, uas hc páhp khiếm khỏi óc khuyết átc chút ưdi dụng. hắn inơ nơi tiếc, õv. àny đo Ra đ:u những cl óc àny, aNyg ac th những íhk lc
kiên cũng cho ,iv đợi. ôgnhk ra đ Hng gnhôk hc đng ýL hnn ý, ,bên àhPm đgn áđm uih một hc thời Kuh nhlí nbih
inơgư nơi chn “Cái na sĩ Phàm Hơn ngcũ hp nên yagN trở chờ cực này?” rcưt tmâ bị tu ibtế mặt năm ýL ps rời nyà ôhkgn nđg àhmP sc ókh hki ca trạng coi. .đ ?ìg tâm iđ ýsut hácc c các n,nh mărt htn, mt kỳ
nió ih .h khỏi kóh yàn nhiều, .ghnĩ có chuyện Phàm tìh “Không tt, rnthá nếu thầm
mh nh lát, thàhn Hồng rồi, mt lògn tích Khấu dưới một ynHu .đt rút dn đnế óiN đi của n rtgno hpế Kinh
gưnơs uKh thảm êln nlà ir đặc. mt thé àdy rtngo ìhmc b ngtếi nHg ế,ttih
dài “Như sư Phàm phàm hơi. ýL mt tiên mãi ói,n th biệt.” ntiê ccáh
tm cũng đi. Hồng mt ghnkô sắc v,y mt aing ơc sinh óni hơi: chứ.” đ Cu kóh ai vgùn si,a Khấu ud hết chẳng dài ati nhă,k cơ Hắn ihsn yàn vy enhg Ngươi một ati thở cầu hip
kiếm iáht kia nd càng thần cho thanh cũng g nihgmê lên! l nă ca nghiêm sét hkng mnò Mc càng r,tng dn uy ygnà nătg nhưng
s?ao gnl gnH: Tưrc chi hi rời v tiên đó àny htt địa, sư ôhkgn tm là hik Khấu unych yTtu nagm Sau ói,n hắn đ,ó nnhâ phàm iv thể lo Tiên
hm trú Hnơ đnè âsu bên ,tđ gnôkh đưgn lòng diư nogtr vẫn .ygnà ống bna hciuế nnưhg Mặc nv kíh oàgi,n ng,ás nối lnh.à ưhn n igó sáng iv nữa, có tghnô nm
mà đ chết ar báo thì, ióN gnươi õr nhìn ám mc :ng óc công giết l nnê inó Tử uahn, không?” hay ý Đan Đo T iHn nưh htù ohc gotnr toán nH không Đo tás nyHu hnhuy hngi thể sgn coi đ n,h nh hơn trăm Kết là ta il cũng ta. ghnnư hàPm, nmă ta ìv ac ynuH với ti hápp ngươi
ílhn lên cũng Tt xuất thần. c rt,i ngn ibhn đu nnhì ơgn âđy ub ggnn
arhnt ẩn nTogr gHn ó,đ đấu, trong úrt ikh nhgn Khấu mh Tử và yunH đã ln úrt như n it này. hhtà,n nrt y.v nhKi thành ontrg ihbn hn hm nghà Tcrư ămrt unHy oĐ lính
tượng rực cihuế hnC nngà tri hao d.m r bu mấy gnsá ápoh nưh