Logo
Chương 120: Năm Xưa Dược Vương Tông

“Tiêu đạo hữu lại làm ăn lỗ vốn rồi sao?” Lý Phàm lên tiếng trêu chọc.

Tiêu Tu Viễn thấy có khách đến, gương mặt giận dữ lập tức thay bằng một nụ cười. Nhưng khi nghe lời trêu chọc của Lý Phàm, mặt hắn tối sầm lại.

Hắn cười gượng nói: “Đạo hữu nói gì vậy, Tiêu mỗ từ trước đến nay không bao giờ làm ăn lỗ vốn.”

Sau đó, hắn nghiến răng nói nhỏ: “Tiểu tử này dám giỡn mặt ta, thật coi Tiêu Tu Viễn ta dễ bắt nạt sao…”

,óđ Sau kiếp ignág tđ iđ dội. iđ irt biến d xuống,
Hoàng iGi. ar ìhT là nuyH vậy,
nghiên liên Tuy hnư vn cứu được có tục chaư bỏ. êinnh, auqn đang tpếi vẻ t
hk dng lại. Phàm
cđ amu àv nH ngay.
rằng Dược hki nếbi tđ iênT giờ pháp óni trước tông iđ iđ ơnVgư Liu cảm yb nl. “Nghe chủ Trần s ơm itr úcl truyền asu d khi đến, đã Tôn óc kiếp nTôg Như h
tếh nếđ của quả hậu yv, nhc đã óđ gng ãđ cố h th ôhkgn mình.” chắc àv ut pháp các cứu tu ùgcn tiên úĐgn để uanh nghĩ cs vci lnyu t thời
bi. gp khỏi để nnê ôghnk cVi yđâ ri trở háp vỡ hknă khó
đổ hit .yv tm thượng đã ưhn kém Tinê ti cch âlu, rtt rt ưhca ãđ là chuyện ghknô ànyg yếu .hia t iiG uT ihp nt sp ac “Sự c ngày tự
ìtm giới”. “thế hnâp ýL hàPm kh âmL t hgnóc đu, akhó ahnnh mhPà ếkmi âthn gt
uêTi lc bt .uđ gnnêghi Tu Vni
Tưrc ,pkiế lưu óc .ákhc c giới phn với thế Gii iđ htnh cnò ácc uT nhiều Tiên y oaig xưa
th t “Đây hết àgnn uT giới igi Vin hngnư trọng tui đã onàt .miđ biết ctrư ,ri nhún nđế àl tm ccá không ungx mà cưđ àhno phi chứ? cynhu hoặc quanh măn vai: óđ họ iuTê ym ia ,im ếth
ot thúc đ yđ t hnkôg thậm sinh thảo ra cdư trgon tính một nBê hcí nhàht i,gna lhin tự mc gnđ trưởng.” lêin nó thể òcn tục utch khí
im hanm hn Tt dựa những suy t.ibế ca ch đoán cũng trên đã nhiên, đây
hPàm đầu. ưhaC cl q.ua từng nghe
ch đã nói ciư như lần, nh mhàP .đáp mỉm này mt gneh ènb Lý không ucâ không dường
nnh id id Y hmàp lệnh vci Hành tchár .nâhn đã phụ
iig Gii nhất. Tu hiện nêTi udy pih tếh nhkôg ti
ĩs Ccá ĩs Hgnoà tu i.iG đu thời xngư t tu đó Huyền
“Giá đã sụp.”
bất nhân để bi Tu môn .cưd ùdgn gii nươVg ưgnơV này đhnà thực, thiệu rtgn ácc và ưdng ihp Tui vt :li ,lc hto Đhn nhil Dược nTgô xaư êuTi lio inV àm ưcD năm
âm htm suy nghĩ. ýL Phàm
cổ, iv tgron biết ônm .cdư mt àl Dcư iunô thời ũcng ếnđ đan ità nhgn luyện gitnế đưc gntưh Vương ni gônt ôuln Tông
gncưh bùng óc trì àhmp sau ápht nNhưg th itnê ,đu trt vẫn đó, “Ban cưđ. udy t
ciá mđi hđn này!” Tnrg àl
ht áhpp uq.a hki cùng niag óc ùgnb ànoh tnêi như ith khi nH,g Khấu nhau ngdư t lời “Theo khgon ást ,n mt tu toàn ylnu kngôh đến hmt rtiô ucc đã
trên nyà màhP nhđ uit đhn Lý hi: Nhìn ođ uTiê ,àbn ,hu là…” tui
Vơnưg hết iuT ođ Đo nhĐ onà? ?nkghô hu, unm này uh Dược
ngay tR c rõ chép Thiên nhC ũcng ccu ntưgh có ì,g chuyện kgnôh đã c iht ihg àng.r yHnu yx trong ra
tc inh trị liên ngàn rẻ, lp .hếin iđm it tin cn hơn naqu ngôTh ón a.r của gônkh tm h iGá gcn
cũng đồn hoc Hgn n.ay rnogt Tiên nih Pàhm li ìg nbếi gNnh enhg k ph Lý iiG Khấu Tu
hc s ngv và ht nổ sắp gknhô tiến .thế ut uit thực inrt Ni s tuty thảm vi ihk th stá ngùb àv hãi,
nl thời ut ca ưtch với os tiên đo “Hơn gi .nâhn ,na àmph hơn ihun igna tr
hko c Lý li hmPà bgn ovà nit h.ơn hgcn
kiếp gnhn th uanh inêt ùgcn chướng giáng rtưc xy nylu hàpm pháp lưu xuống Đại gknhô tu khi h.nhà là kiện và nêti sự ar
những àm gưtơn óc nkhôg tếh ugxn thiên ac ôv thế thế t tận itu quanh, pl đc ncúhg òcn hư và ta. giới Không óc chỉ vi iig động igi các iongà khác
đi ýL :hi H đã mà tioh Páh iêtn Phàm giai gii àny đâu?” iđ? bèn ln hyt nhge uđ
iLu gcn r,n dắt Vương n.ày phá và yt,unh đã hiát yl dùng Dcư hết v Trần Nưh kỳ đ hư hik yv, Vì toàn ơưgnV Tnôg nd hĐn Dcư ri cc làm b ôkngh giới
nên bế tr iGi nhơ. càng Hnàgo “tự Huyền
ut trm chỉ il ovà .c gnưht nhìn da hngn cvi đã th ayn ra những ácC xảy hit óc để s ngày iđ đồn
gtn không igi ưgnhn các lưu, tưv nếđ đã muốn đu trở đ c ĩs qua ếth .il tt ut ưh giao gônkh Đã hcák
hngĩ groTn cđ. tiếp tc hn minê uys ri òngl anm
rt itnê đưc b.n auqn ưrtc luâ ,yâđ tếh ácc giả T cơ htếti iig tu lập đã
suy ýL ôgnkh là hiák óc đoán ac lẽ ìth đi hưgnN Phàm khác ab.o
sót gsn đến t hgkn uhiết óC không thời óđ tu hđn y.na ãđ g,nr những th
ônm hkô?gn uh một Vương iếtb “Đạo gônt óc Têui nổi Tu ,ôgnT nói ếignt ẩn. bí Dược iVn yđ
khnog l óC ưtng ith này ơhn gt.nư dià niga
il. ôiĐ ehon Phàm tm ýL ơhi
lẽ n có htt óc ákch. cnò tình S
ưtcr ghCn Phàm ig nh Lý yâ.đ trắng lão tóc gp đã như
,nhhà họa tồn tại. pmàh háiT khi ưlu íchb nv eTho gnôT Dni ,t chưgn ontrg ràng tiên nòc m mô ưnh
Diễn thấy Hành. asu m đó Tuy t nhiên, Y đã tìm đ àl hTái môn hPàm goin ca Tông
htế mới àv li với lại ihk hcút khác. nêit giả cl t tás pl các iàv ênli cố thiết ccá cđư cuộc ut giới kết ttr nm,ă thm Sau trmă gắng
nưlg S k cc hoc nnê lớn,
tnhưg ahưc hCú hiện, Hnyu khớp pàmh pháp nhgcư ênti l iht uưl yrtun nahTh ?c ml. thời nghNư nv không đó uxt úcl Cghn thtu vẻ nogHà có inga từ Tmâ
.àmPh Tu il. thích hắn cười tính gihpn mn của May hoc iVn đông nil Tiêu óc hycuên lập ct ngc Nụ là cao, giải
trgno hu ra.” pthá ngđ cưđ inV oth “Đạo uđ hôngk êuTi htt đcư inMh nêTi Đợt Tu linh hiện ưci kíh đã tuhc linh còn dưng cth thiên nhàht ínht cm gượng, dối bán inó ib cahư sao? ca trả mi Vn ưdc il: tnêi btếi
tỉnh suy đổi Phàm êTui xem. nyà hnkôg nữa dgn iuT hu áct nghĩ óc lập il lại, tc khác.” đạo đỉnh táo at ir đang óin hnuyc sắc ln thể óni: Vừa c ìg? mt ýL
ón đã t ca tm hủy àyn hônkg v mi uT aT b tôgn lắm Đôi mt .tdi Viễn vt cthí id lập “Tiểu hắn ásng ê,ln tmì mt igi ct đâu. ntưhg môn thy hint iTêu n:tìh uhti đhn
ht biết đnế mhPà nn óc nyà nrtuy iht lưu uit Không pếik gnd thường hút đi tác ơđn nay hỏi. đhn không từ ngi. gNhn ngh ? vật gì?”
rt ut sống Tu Giới ith .th thgnư iêTn ĩs c, các
ýL av uníh hgne nãy ?nc oB không người aos mày như mhàP ib vy ti nli hỏi: yv,
tongr nmă h uaq, g.ì cưđ Nhưng nngh phát gknôh vẫn hiện
lc đt do. inhê,n lý nlêi yTu bgn yàn một agio rõ ôhgkn mà ulư ó,đ ođn àon iênhn àv gyàn từ
bế my l iđ cũng là aih óc hc ưiơm họ qa.nu mt “Mười lần ănm vi
trước cl đối Tiêu hđn gì, Trong lư hnp cầm một đang tm tràng không có pưnghơ Viễn úcl Phmà tui nói Phàm. ènb tyh ng ýL người, lên Tu ìnmh nng
.ión nngh uiĐ thnu âum huK vi gHn gì àny
“Huyền Hoàng…”
bao ơnsgư àny về m,ù này, gtnro ếnhki đều lch mi giữ nưh h phủ lặng sử khó rõ ưcđ. hiểu civ bị ođn mà ngNhư