Logo
Chương 137: Ảo Cảnh Trêu Người

Triệu Nhị run lên, theo phản xạ muốn chống cự.

Nhưng nghĩ đến thực lực sâu không lường được của đối phương, hắn vẫn khuất phục.

Cảm nhận ánh mắt lạnh lẽo lướt trên người mình, Triệu Nhị mếu máo nói: “Được rồi, tiền bối!”

Sau đó, hắn bấm một pháp quyết.

h,tt lôun ãnv àl âuđ l ,úhp óC uâđ dàng đồ c cđư àl d âphn tbi do iêtnh i.hán ngàh bối
khống anb đang phòng năc hcế, nrotg nH b vn .đu
hong đau ncgũ hN dội ngòl snga dần iTur dữ đau ng,lò mt hnÁ ca cuhny th. sang uynch từ t
đang ưhn nngô i,l ưdgn ps xếp từ. Hn gngn
đã suư đi những trgno Turi Hn Tuir áhp đồ Triệu ácc đá ăcn Nhị, trước Nhị ct mặt ohte dẫn ontà bộ măn. phòng unih khp trong món mt hN yn,à yh mà
ãvn căn v này. ómn “Những đều đ của rgnot àyn nvă cất nền cđư cứ inhm ib, tuhc ig cổ
hicếc nhỏ Vân ùgnT lớn, hnư là dưng ôm Hải. ca đó thu bàn trên mt hhìn gia
hốt hngo xi.n t thnhà cầu iR uycnh
ri gkhnô h Tyu một .sua íkhc đi Phàm tph vn h,t tm toh hạ vậy, cảnh phù mới i,cág oeht
iơN gươni nói àl âđu?
qgnu hỏi khi cũng ìg đại, oám “Tiền thật ýL ếmu hycun ôhgnk inó: được xong, .nàig Sau nth mPàh bối uig Nhị thông Bảo rTiu
p!B
ýL áhk Triệu Nhị rãi. Phàm nd gòhpn năc tm ếđn ngr
rằng đ gnhn sẽ Pmhà ómn sự mt. hn hy usư htt đã hết S
ápph gcôn hík.c trần, ing không ca vài anhth tnr áđ nđơ páhp cột trận ud ,yth ngự óc như àyn ếtv ch óc h nogrT
Nhị nêihn uiTr đột ih. oB
togrn .sơ rt có đơn óin là ct êBn yàn áđ thể
tt suýt .ht Nhị tột hk đổi thay tđ thì t đau đ, nữa xúc vui gnm mC ngột, iTur đến
t dùng iT chu hip để đ ?hcuyn gdnù nth vn aso tv tr iph ìmhn nhẫn vn ngươi hnđ àm không chuyển,
bị cổ lưt nmó nhiên, năc yh. Tuy những trong này ln theo phá nòghp đ
oB ó.đ hi ơih uiTr agđn gưtn i,l Nhị nnê ìg trở như ênghmi điều mắt c,tú nheo
lo ax. ýL n,gàr đã àPmh
ht gnnh mt Mặt Ta usư i,gươn hắn: bảo ih ýL áic óc mPàh iA tối sm, kahi iơưng ưcđ átc gnơưi này? ndg gtn .gì li vội
“Bốp!”
b Nhị iurT hếc. pl tc khống
hắn ir, óNi áđ. theo cột thang cu ovà iga iđ
àl năm, páph không trận v giờ hơn .an biết gin Đọc đây một hắn ngọc ônhgk òcn kẻ
ndgù ácc àyb đ đ nl rngtư là món sưu koh .mt Phn
nht mgn gáđn nv khiếp còn hơn va o giác mắt gkhn cơn s gấp h,N lần. Trong uTri ác rồi
Hải, it dường htt văn Vân mnhi như nn tn lạc.” gnt mt “Tùng
ngm Nh áh Tuir lại. ngim, il
oB chúng.” àny với hngn Nhị .nói có àl lớn. Bn thân gắn tr s htt quả thứ quý ,iág thực hkgôn Thứ Triệu giá thứ nli
ta rẩy hồi. nió hết!” êiln nH rnu ,ihKa khai
nôhkg thể hưN chết hn muốn thy.â ontà
Đ hi mặt iTru tự nhìn ar? ymà n:ói hN unxg, Phàm ưngơi khai gnu ngdu ,ucâ ta ngoét, ngồi hay ntg áxm
,hniu bi tv hty cũng “Gia nãv ưđc hcíth nbi buôn idư đ suâ ãnv tộc nhiều gt urTi đi đã ngnh nhỏ đời lnê. món Nh hgen đ:u đ cổ đu Bo của t bná T .c bi,
ếpti. Bảo, Nh íB ýL hìnn ch ?tm ión hứng mPàh uTri hn thú
lam chân tinh muà mắt, b nogrT của Tuir pch đôi nđóg Nh ãđ ă.gbn năgb
htế bị Cơ thể hN uiTr đất. nãg trói xngu buộc,
vừa óhkc đã đt iênhn rngot nhi v va mảnh những phát biến tay mt. ruiT Nhị
nói. bắp hN lp iurT
nmg dội vui .nơh khóc gncà ngôKh đến khỏi li thpá d khóc, nnghư
ùgnc urTi hok bên .htt bt cnh. hTú àvo v Nh ,ưic mhàP
Hyun điu có Nh. ýL lạnh ưhn gbn hkin rn lên cđ chậm imVê nLhi, tm chầm tm hík lam, ar nlug amL đt, con mắt người thể ahnx thường yht anl urTi Pàhm từ mt
cái nmé .tđ li chạm ,s ungx hn bát Ngưnh hik tm vào
y,v h nhờ mt mt mt trong ãnv íb vùi bi áthp hni này, nhôc b pl lch bi “Cũng s. mới ra
dụng h.ôti cđ thấy ưax nyà chút tg t phàm mà àl àPmh nưh ut hgnn himn hnư nnhgư ch Luyện biệt? đầu: ìg ngươi, ndưg vt có íhK gnũc yut th Ta văn tcá ĩs cũ, t không Nn Với óc ynà hn một .ìg
nió: nTi tC ,ib tir ầm t lên ni,b Triệu áyđ ầm áđ mi! Nh
trùng tm lạnh phát lại ưphc h Lý .ngđ thần Phmà tiếng, hgnôt
ca hn nahnh vẻ ghưnn hnÁ xuống. Triu bị l nén ãđ đè sợ rất mt hN hãi,
có muốn thm chết uhkt hiu cu du nxi, chút ý Kgôhn ch.p ghnôk nào cnò chí htà
tb,i đ ac ngoPh àny Vân inhm iv c áhck cđ khác õr món v htuc i.H văn thời nn ca vô iđ cùng tbi nngh ccá s tr áhcc nTùg
phi gì nmu kóch: inó áh hơn miệng, khai ib ìg nụ ,ib “Tiền uTir n ibết éom đó, kgônh Nhị c cười gưnnh vnã ?đyâ ch tm
vỡ hìnN uytt nhng mnh png tđ, Nh đy mt Triệu rnàt vọng.
ýL Phàm ca quét htc tm Tnh gn.vò
món .ưax những hn có qua nhgn ghcnú s t. .nh hn không tốn , lướt rôntg Phàm cs hgnôk mog ht vẻ v ít đ cnôg có gpó ayt khá chắc cổ được Lý đưa đây igươN tht đã
li có nđh hPmà ý .li ýL không gdn
ênl địa bản tiếng: sau, Nh tám Hải. rnu “Vãn Nhị mNă nay Nửa Triệu Bảo, Vân ut yr tuổi…” mươi sáu ùgTn ngày Triu bối ca im sĩ
ưcđ mỗi vi định. rt nuq dn bộ tpiế đ úxc ếipt bối “Vì tonà cũgn để gia yn.àg giám huin icv nãV dần cổ bi công vậy, nđhì nãv
gưhnn vẹn. kho nv đ nh n,hc ónm bên sang vẫn yht htnâ ngưg hC chạy ggn thchí cm yêu mm những nguyên nòc hyt àotn ũnh,n
v n Tiếng utty ,itr ưgin vgna hkgnô ta h.nnì vọng đau hkếin ấy kh tth khóc dgán
bối, niT mời nig.
p hptá àny, lúc một nhân.” món ikh bi “Lý mt úgn nghn đời c mới cả sc đ cd phàm sưu mt ìv mà đ sa,u ón:i lực àl hn Một còn bi hết nvã do inh vãn
lao nở. th mặt ôm av Triệu cưđ ht tcưr, cn kiểm Nh yuqn pch lỏng, óckh toás, kôih ti
rit aob !na Hn mnu uaq giờ gkhnô
Vân ,iH íhtc nơi ưdi àl khắp uđ kiến bi iTn tế,ib phế ct?rú có áđy ùngT
đột mt hi.ã nên hN ca nhik hnÁ iuTr nhiên tr
lên cái. li nl Lý Phàm một uTir ,uâc cơ mt iM Nhị ht unr nói oB
ixn àml hnt àmhP ir. li inó ýL tếci với niu. ,hcc .il “Chậc htt v vỡ chậc mt gôhKn nc
nưig nonãg ngđ i,l uiTr Lý qayu chn. tr Nh Hai bnê àPmh ngồi, angon
một vỡ. s đ nmó cákh Li b đp
it,r nhìn lên d Nhị hn Lý mắt cnơ âdgn irTu nhÁ rgtn Phàm. ca nrtg gni ngút
phi gkôhn agnđ như .v dgưn r,a nhn gi gũnc Phàm iurT Lý Nhị
xy Hóa những àl gì ar c ch o tất á!cig ra av
đối ihp ikha ưign th lgòn cm tyh đã sợ! aưh?c ca đgán quá unr tai, iưgơn Triệu gì thao cm lên nói agnv gnm như ch úgnt biết đoạn lnê mc iG êbn hN Giọng ác hươgnp ,pc
thành h.i ir th àhPm biết mò gKônh đcư nhỉ?” nv với ươg,in óc phục hồi vi gkhôn băgn ut ca vỡ