Logo
Chương 47: Cuối cùng bước vào Luyện Khí kỳ

Trương Hạo Ba nhìn Lý Phàm, trong mắt vừa kính sợ, vừa vui mừng.

Hắn đã nghe nói rằng Lý trưởng lão đã rửa sạch chướng khí trên người, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành tiên sư được mọi người kính ngưỡng.

Lúc này nhìn thấy, tự nhiên là vừa kính vừa sợ.

“Hóa ra là ngươi.” Lý Phàm cũng có ấn tượng tốt với người này, lập tức cười cười, “Nói ra thì đã mấy năm rồi không gặp, dạo này thế nào?”

d như?” Ví
ĩgnh Mt sư yv. bão rtnê àv ãđ âđy s ămn đo vỗ tay đệ ngiư iHn đgan li óig óc ir ngi, .hin hộ. hưn hkgnô it xut uynhh các ab nói phù Ta tiên hnek àl ôkgnh đều
inêgmh có Cũng hình àl âm mht hná nht.hà một hạn đnag trận th gnrt
Ba lát, nôgn mặc oH Trương ngữ. ưhn ps dgưn một ađng rmt pxế
Tùng Vân gũnc đảo, mi đầu .hm ra tm số ynCuh Ba ànl sngó gcnù Viễn hTưngơ năm vi cuối ihk Hi đ nch Trương tm này ri tcưr trên còn al lo an huynh yâg tb n.gl ca gưin vn Hạo
,Nghưn những ônkhg át.t ot ìg chuyện có yàn ũcgn
cũgn Nghĩ k ihp àny đâ.u ưgin Ho lo Ba li, sợ ngkhô ưrnơgT không
linh hcm ơc ngT Phàm, oàv đni iãr tđ khắp ếuckhh đt, cnă chóng hcy nhanh hkí rit tir ac tia anđ của th. ar teoh nguyên tán
tu cả Liù lng tux mt vô nói, lo s ig tth hiện gn nạn ,póh cưb nyga ht ôhgkn àm nếu mà iat ngcũ cũng ndg. vạn iêtn
Têui vi k b Nhge .ri thần àl gi Hằng inó tu Khí grnut Luyện đã iếtn yâb c,t
,Ba nói il chơi Tgươnr th ngôhk rt khi trong .hàn nữa, ýL gày,n an mới do về áco ct oH ibt asu hpgnư tiếp Phàm
t àov măN th unLy ut ýL ihk bước k. igi yb oàv bước íKh Phàm cgũn tiên, cuối cùng
gani Thi trôi qua.
ưcha chúng .inó s được.” rgnưt hnđ aB ếtuyq úhct gnũc có oH hãi ìg uig Trương ,lão “Không at
năm My ưnh nv thì nish hNui ũgcn có khi v.y nay, ìth tm ít bao ãbo, luôn ym ưim hcc .rnt gngn ig trận, ta iGó chưa ab lại. ra, từ măn hai
Pmhà là yên Cm làm tu oCh Lnih tâm nv âyb Khí gNũ lynu ,nên cần p.áhp chuyện ,ig
đột Luyện bước .đo đã híK tu màPh Tinê g,i k, hncâ là đến tiên cửa chỉ mt áph ngưỡng ýL it đi thể Mà ac nc Vạn th voà
pnh im đo Chỉ đ,nế uhni cần ý.l rất n nti tv người n phi li ym Phàm. Lam còn nya Lý hpiá Lma D Trân x tui ôg,nc vui kgnhô trở nhc .v gănn ábo ođ cyuhn năm och thể nhân Dạ ũV Đ đh,n
cgnũ ac gn mâh Khngô m at bao niưg iãĐ àv đa lên. vị chúng rêtn biết đâu.” đảo tăng nhiêu
bnóg chặt óc chẽ. cùng nliê éb, ca khắc, đan thy xut nìhm iln nưnhg một cm iđn usa vô rti kết trong nhỏ m ýL thêm ydâ hàmP hiện mPh,à lại tm sợi tđ Mt àv
đ,i mc đ năm mc ưrTơng chtú v ncư htya thường. nhưng nước óc hnuyh năm mỗi “Trước cũng đổi uđ aB đây Hạo lắng.” bất ni.ó htya cCá any lo
hc v, sc óc m.hn nTưgrơ ehgn hàpm ânnh, họa s bảo theo Hạo àl cnũg một p t osa ita chỉ có hnôkg đến, thể lớn khi Ba
uMn chút hàPm kinh đâu?” nc,g “Ồ?” đi
uưL õr Ho nrgà ycuhn Ly rcưt mực ìnbh úhgnc nhkgô Mt àl nhưng ta gsn.u phn ý đổi thường.” ,ph đã ch àyn b gáhnt ión để nb vi Ba Tgnrơư thay lắm, họ nhá cưn
không phải “Đây tt nuyhc aos?
nghi tia chưa iưm lóe .yv nêl ta sợ àl hoặc, m,ăn rtưc nêrt tng âđy áhđn chuyện Trương hưn t,t chuyện tốt Ho hãi. Trngo ibn hơn mt tia gặp mt aB ãđ hưnng tm hyunC núđg
trở phen Bo íthc ylũ trắc uâl tír il Lam cùng sức mạnh, đủ tổng bộ. ũV Ân iTnhê năhg đot v hái đi r,t ưcđ ,đo ârTn vn cui ac qu tm v sua gưhnc D cũng
ir ênn đi, Ánh nđ.h dần quyết khỏi rt ùgnT mắt at nmu Vnâ Hải.” Trương êikn Ba nhđ nên Hạo “Cho
hàPm trong hk nya, .đgn Lý ònlg Hôm
Hạo ntgrư gornt óc àl úhct ar òlng icư, hc ơTrưng “Nói bt s .iôht aB ýL an ãig h mơ lão đu ch nói: hêc
b thể đ Đúng âul Bo êbn ri, đó, n coh rn,Tâ sớm. ũV y Vạn chuẩn tôhng áob ngàn
nữa u.qa tm Li tôir măn
ếTh qua stá. nđgư Pmàh ýL gùnl áhchk hnl ren, hnư unaq rối s
ưcn .nc mt uggn ôsg,n như kôh gGin chán đồng ưnc úth tưi cho
il mun được Nói gTưrơn thôi. nói tm Ho Ba gdn n,a il,
ênit cũng àl htnì đo thôi. s nóng iđ sp ,ált th chắc h.óp nhơ thi cnò ng hc, ch che Có àm ttếi nrTê nhĩg r.nt hgnu ơhi an tới dù ưs gếnit i: g,ì lên l at usy trận đo Phàm h hoC H mt na
không ngcũ quê Lý usy nth c.ưđ phải d Phmà aX vy, còn thấy hc dàng, nói: mi chuyện pih cn àhđn nhgĩ
ut pt, nc nđươg nihên lo t đó ynà. lắng Nơi gnkhô ngnh nn tiên giả tai
ct gnđa hui là cm Ý hPmà ngươi a.r cưn lp giảm?”
yuchn nbi, ng áitr đây đ k ar áqi.u pg ni:ó Mt ýL “Không lio đ nhìn lúc asu, nh chúng iggn ta phải giấu trưởng ol,ã hn hnìn phi, đã unhyh
yàn Hạo s chc nói. ưth,ng uáq yx sắp Trương ìg hcn quyết đó iđ bt uq óc ra. hnuCy Ba
không?” hỏi. Lý an Phàm “Còn gì trm ngâm tc átl, iếtp mt
an, àon bt đệ hniên nghĩ cm nói vy. tmâ ta nôhgk t aB yên ưnh oãl nrTê hyt hồ được.” Nnhưg icư cũgn trưởng ýL khổ. nyhuh không chính cũng htế tí Trương cũng htuyn Ho có ýl.
hcy han.u ganđ đu nạn, đu yáđ iv ác tất iGgn c t tập nưh iưd inb lại
Kgnôh àyn im biết chuyện gì, ý giữ lặng. àPhm Lý nghĩa
ihLn, tích Đã của tđ ps nguyên ăcn inêhn đủ cnũg thành rit hình! ilu cuc ũgN lũy tr
tp.iế “Cứ och hắn Lý uhi đi. nói àmhP ar nió
phó. xem.” mPàh kỹ “Bất gehn Nói ?na phân
,ođ auhqn Ho yL Ba gnm nh ưgNnh hơ.n gn uưL ươTrgn páht unhi gúhcn áđ at l đo đ ngmhêi ra đã đá útc sống hunHy nuahq từ óc .óni ihn, ơin iuh gnm yâđ tr chtú ta gnnh chúng đu .đo
yâđ s íchn tm c,á ưhn .cá ưl,i na yđ óc nâc my htì ànng là nG àl iưM đủ ln ắp. húgcn ht bn,i ơnh lần ar vừa ta v,y ln oli ntưgh
oãb mâ trận là mạnh; đang gói yũl thầm sc ln lẽ tích tm
lo lắng S ihã thường. gcũn s bình
ra rtn aB biển bộ àgnc qua, ln.g ếihnk đều ta, xy như Còn có an, àm ào.n kỳ yv Vân únchg toàn uhaqn ngkôh chúng unhcy một nôhgK ođ ac yv. bất cúth ùnTg ol hc mnă Hi ta igó gnùv àl yL uLư bão
Hng s người ưcgn htnh tìhn hi đưa li htư đ,ến ýL hình ac thoảng mP.hà êiTu thăm pihá
Phàm ,pđ aqu tháng sinh ihênn sao úht ynà cúl trôi tt định yn đột li Ngày đi? hứng ý ýL rời hỏi:
gơTnưr khai nuth.y muốn báo: của bối, đu măn Ho nhập tbi ýL ã,ol hnhtà đã ca ýL iuhn qu nuhi iưgn Ba không ar inb nay mi uih úpch trưởng tch my này ôkghn đi trưởng cĐ lão .t iđ dám óc chm tyunh hp bo trẻ ht tth là ln Nh tiu rt t,r vt dẫn gia v uq nucyh rt
nychu uq kcáh du hn yx àl Những ohc thấy, này Hi ra. ihu gthưn có thực ânV nùTg
.uđ aB ưTơgrn Hạo gt
hcóng àyn nhhan Đoạn Phmà Lý tc aq,u tu tâm yln.u nyuchê trôi nhạc pếti mđ
Ch ut nhẫn h.àhn nikê
mPàh các otar Tnrươg gonrt ghôkn ccá obã Tùng nió hCúng sai. Vân tnuyh sợ đã tn,i đã Hải.” tích ta yna, Tgnro Ho iđ ttyu ba không ođ vội với ac ămn ýL êh.tm đối kác,h ttyu ióg vàgn Ba đổi
Luư h Ta hki ngađ nghĩ ý êntr hạm umn đảo. Vni cngũ nàb cb nNưhg y.nà đệ ng hTơgưn hhuny mà ir ym yL âđy
óđ imt rõ àPmh đã người Chính tâm hoa hínhC sc rTngo mt gnũc cl n.a àH nt gnáđ ràng mt th hn oH nb nd đến Lý ng ăhmt o,H n.a c,n gnũc ênb ănm, hcú hkí không để ý Hà nhp ònc phái gknhô
nmă chynu nágd tòr ac nbìh niưg hnư h sự, vô khgôn ,ìg cười. ônul bóng coi ah il yên an này iat nay nên gnNưh vẫn mọi óc