Logo
Chương 92: Luyện Yêu Trùng Đạo Nhân (3)

Rất nhanh, lần thử thuốc thứ ba đến.

Lần này, vẫn không chọn Lý Phàm. Điều này khiến Lý Phàm có chút dở khóc dở cười, cũng không biết rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh.

Nam tử mặc đạo bào móc ra hai viên đan dược màu hồng, đút cho con sâu có khuôn mặt người.

Con sâu nổ tung thành một màn sương mù màu hồng.

hêmt gnáđ tm tn b yba vn ov, d s. lại ehoT nmà uhnkô đi, inưg càng kéo sương
áy tr Hắn ulâ thcú Đã đan at ir ht ra yunl nói: ..i.m nhôkg náy cưd óc
có ta tu sư th không một int tc ưs chỉ cM rất nhhuy at t ms, ì.g dù .thp iàd nmô hàmP iv giết tiếp ngkôh chém lunô nhập Các phú, n:ói ta thiên ,ơih được ýL pgiú đ đu tuyến, chỉ ưgnhn
v nhnâ trước m.Pàh đưa c,iư ươti gnnâ đna iah anđ mt tay dcư ođ đnế ,dcư Trùng tm
đầu, àon mũi ciú dường hưn v đầu, tm mô .ynà mặt đối rùgTn ưs óc nhân ynhuh gôknh đạo với
lay gnưd ngrùT âhnn nhìn ođ nng ngây s.c b đng âus hưn àP,hm
Hóa cngũ ggni như huynh ta.” ra ưs
ađn nhinê cl lnê ynuết có nhp đột nti ta ăn đt ưdc giúp óin tch ta iương cn óc chắn Lý lyun hC Chắc ơign!ư nhiên Hắn Sư nđế như đến unly ũgnc dưgn ó,đ úlc s iv hưng khngô th huynh, !đ Phàm: ch!ế óđ thể đan gĩnh th,p ohc
thể im luyện íthhc Sua nđa ãđ àti mà gôhkn ta liu người đó hắn ulyn an. còn “Nhưng aT nhkgô an. ó:ni ađn mà dưc rũ ăn ar
màhP ođ cởi mà bào ra. hnnâ anđ trùng đi nhn ca đo không c,dư
ynà n)àoh hCgưn(ơ
ct s thật Sư aT iơgưn hyuh,n xin pl ht xuống.” !li
nmìh. s nh ac đyâ, rất đến ĩnhg ta tb uađ “Mỗi lòng, ămc lc uđ ln
thái mặc đạo bào hnmì. li ovà Nam t lẩm rngt irơ một bm
hnnâ màl lời Sư Trùng ac tnr .n.i.ơgư dưng g,nđ Pàmh hắn ot b hcn ưhn tm, nìhn h.àPm yhh,un ođ coh
àmhP tyh in cảnh tngư ,êbn da hnnì tm htế cũng này g.à ýL gđn
im “Luyện ưdc người li để huynh dược đ,i nađ vy ăn .ir nhtàh nađ hưn
đy dược Trgnù sao?” vy ânhn huny.h cíhth đạo nưig ràtn ar thT nhki ngạc: nă gnng tnorg đầu n,lê đột mt ta uđ đan niêhn Mọi engh oas, yuln rt
ođ đột bào .tnigế ht Pàmh hPàm t mc nmu Nam đang nhưng hninê ly Lý lnê Lý hutc, li
lâu vàng. hai àmu nhgKô ar cưd móc êinv nđa nli sau,
Chỉ thấy...
dưc giơnư. ưS đan coh uhh,yn
iuC th th cũng ctuh cùng nl ếđ.n
đủ ơgưni đệ, iàt ynul anđ? nghe ưs liệu ôghkn rnùgT ión
kích â,nhn mn aty đạo gnđ àPmh ni.ó trùng của ýL vẻ lấy mt
cũng chân đan gũnc ulnô nói: hctár vậy. ghn rồi. hành ,mhc uLyn im rt độ li tt, nL i.ư.ng. hnư tu nào ếnit kgnôh hC “Ta hycnu t àl màl koé
gônkh tm li thể áum chỉ nhìn thịt sót úhct Trên xương, òcn bộ thy.
útm khổ yl đo nhân ađu mình. tóc ac gùnrT
obà b ưiD nrg thùng xơgưn g.rn còn ,htnhì một tngr hc đo lại
Hn một đng t.ál vào hìmn, aưđ đạo trong c ùgtnh của nrg bào nhìth yta
đấu: phấn têui at đan, ưcđ cm đan!” Tùngr gndư tmì như yLun nmu hânn ulyn ođ
thịt hcế đạo áum h,nđ ìm chính nâ,nh ùTngr dc.ư đan luyn ac dùng
kh gntếi đau ođ ovà hút ,th t vẫn mb, ncùg nam Cuối lm sương trong tkế là này. gntro ĩnhv bào ghn thúc mới mặc
li mà â,thn ưs ishn úgip tiền nhiều, ĩv yết.nu hhuny unm đi hy ũcgn ccá tàh uhyhn hnơ t đ nhgưN sư sư bn at
đạo ưngi hcíth ,yv rất nói iđ lnê ihu dàng anĐ ă.n nnâh, Đgn trùng Lý dcư c,ưrt ió:n luyện uđ iva phía óc gùrtn qu ud rt ưgiơn như tt, n mọi ra mhàP lên của .đ sư
àmhP đây osa. nió: òcn nhân, nv ta gnig rùgtn Kngôh nhẹ uđ phải osa, xoa ođ nôgkh
ưs hnKg,ô tm hìnn ht đối ta hy tuty không ns.hi ynhuh trơ
đt năgn đ:u bản “Đúng, đ na.đ vậy nhnâ tay uil tài lynu đo ôgnhk gdn gt theo ngùTr nênhi nghe l,i
uqny thể. chỉ kiểm cm ôhki il ni ac sáot cơ cub inưg órit ln ngrtù mPhà n,gl đạo rêtn yth an tm oehT âhnn, s phục ýL
Li huynh ưs lc vàng nhân đ:u đo gTùrn at nhiên nói gươnđ vi tin.”
li Tháp òcn .mhPà mt này, êuY Lý hc Lúc nuLy otnrg mình
ta y,v óc uynl đi. úcth. đan tm dưc được Như ta Coh nên, gcnũ úipg th thành đ
mêhing không mặt. ?inó tin ýL “Sao, ngươi yuhhn il màhP
biết trốn iếbt ta ápht này.” at, ch “Mà tnr atò ár.thn trong Ch
mt khuôn gnưi hin đau màn gtn ggnn sương, gorTn kh. gkhôn uxt
nh, dừng mhc rênt nên đây óc nùrgT ưntg nhnâ ếnđ hn một ra ión pl cơ! chtú ònc àhPm mch sư niưg ođ Ta hu!hny tìh hnnì hoảng l:no hty “Hóa áo Lý ,lát sâu ct tr ,il ìnnh qnu noc