Logo
Chương 1155: (2)

Chưa đợi Trần Tích lên tiếng, một chiếc xe ngựa đã dừng lại bên lề đường, phu xe ném cho người bán báo một xâu tiền đồng: “Lấy cho lão gia nhà ta một tờ báo.”

Trần Tích không để ý đến chiếc xe ngựa, cầm tờ báo tự mình đi về phía ngoại thành.

Bước vào con ngõ nhỏ ở Lưu Ly Xưởng, hắn vừa đi vừa giơ tờ báo lên xem, dùng tờ báo che đậy ánh mắt đang quan sát từng người qua đường xung quanh, Ty Tào Đinh và điệp báo của Quân Tình ty chắc chắn đang ẩn mình trong số đó.

Đột nhiên, Trần Tích nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào một tiệm sách.

íhcT óc thgưn mời nùcg đến niv để hai t mt đâ,y tệ icv hưaC .cu ãđ ca, gốc, àvo ggin vị hnth v Trn t nay m.i là bn Hôm sảng: các umn một thấy gneh nuyrt sang bước lmã atri nxi iàđ nếđ huynh mt nói uh là aitr “Chư
ktế ayh nVi ht đ Văn hĩng luận, Trần chưa óah tm nv có Tích ra ưth là vn c iht ,vy .đã cục gônhk hmt th mex
đã at mỗ Vni chi Chưa đi Đi hắn đi đi gặp int nió nió rượu i,đ ilo góp Tích đcư chủ đ ngon apíh cgũn any kéo mTh Dã năV đây, đi đã Đống mua eghn hiền ì,g bằng v ưc:tr óđ ac it â.đu .vui mở Thạch ưth có Trần òv heto cánh cc Xuân, aty mt ôgn ôhgnk ncò Tmh
ânhn nói iá h.i viện, ntiê yan một ynà nhà mời Vnă knăh âLm cục bn cục đến đến đcư Kinh nrgto ĩs pih. một cgùn uib t hTm aT nàh tin hc:hít hTm kinh ihênn lắm niưg t,m Dpi m lời ngưgn, nàH nhân thập đ tniê mex nghe năv hut gc ac hugCn sưu tự nágs Sơn đến thể hchín ta, và Viễn phi tay có thư Thủy Lâm im t ưH tựa iêhcm ãD nhtàh sinh. nói Sách iig ctá m còn văn ,hnis sĩ óhk Hư hn tay hTch ăVn “Không .ht hi asi gnhôk p,hi ưTh người Văn mỗ lmà urTi ht
oké vốn kih ynà lc, nlg Trần cm Dã, đ ht định i.đ Dã thấy cThí Thm nghe il Tmh inl tay sức thoát
uiv chuyện bc auq cửa: xong, ngũc ìg đến ngưỡng Trần đ!yâ hTm óNi kéo m ưbc bàn hn ópg đnga Tích vị pé “Chư cưỡng vậy,
Vnă cnũg ir. ìbhn buổi, m kinh, ht chức imếh nohgn iu,b li ,âđu tổ scáh đáp: tm nhda iga hàng u.bi in chủ gc tm óc văn Ông óC Thẩm chứ. inV cch cục nũgc một gũnc náb buổi t l chc tm cch ũgnc được kghôn Thm tămr óc sách ndha bn voà mi cuốn xêuyn qýu ra khgôn hi tính buổi mấy uđ đã tổ ih chức ăvn ưhgTn pmh t .yđ an htư năm nũcg gia t hC chc
gnig nay oas kỳ Luư Ánh hắn s phương đi Ly ti li mắt ôhgnk ngưng đến yngà y?âđ ưgin ngưht lạ, môh gn,ưX ,li
Tích àny quả ,qnue nnêih giả iác Ngón ưbc ngươi!” nóbg nh is Thm nqeu tm cưi uqya ht ón:i hty siết lưng àl báo Trn thấy “Ta htn inhên c chặt, hk li, gọi đi tới, ca cầm nđag người ãD tay vờ ginết tờ
vẻ Tích yL nTr bừng sách Xưgn đến ra ?aso àl óHa huynh vy Luư :htn Thm tmì t
gnBó ovà trong lưng sách, y,nà itm chás nhìn cilế lúc iđ ngang quen li nhưng .na trong. nãy clú voà uđâ nchhí qua hắn ynà vào yth đi một htcu mti hiK tm không nìhn
cục: ac mất .na Xương đứng đi làm đi hng ti hnkôg Văn vào àl hưt Tích ta mọi “Thẩm ithô huynh, yên đến chỗ, ưngi, đhn s nTr e
aos? hội xuyên uhnh,y ưth hi: ưgtnh mò “Thẩm cục cch Vin Hắn t văn năV
bên ca igntế inV trước Văn áon. ,cc nưig nĐế hưt rotng êuyhn
dẫn hikn hn ar ưXgn, là Lưu nìth c ănV tưh sĩ ngòl gnoTr trùng gh,nư âhnn văn d nb úcl h?p đến t mt tnhí hnhtà óc này yL ch này, inV hánđ toán, tmh gc ý hay ntug lc c ưign cc ovà
nghỉ không ndha lớn: là ãD n,iv đi ac imđ hmô cưi ha việc, Hnà .ri t nyàg hniên hip nhiên t,bếi nha hkngô ha niH đệ làm đnế Lâm Thẩm hmT cn nya m không môn àl
đưc q,uá gôn của nđg Kinh nói Lmâ ynrut đ,iã ch hchák ýqu sáo Triều chgún tari nÔg chiêu c ếnđ: ngại.” ta ingG hc
hícT iuv v hhnyu dnah Tnr l ghôkn đnế nah đmi môn “Thẩm sao? :gnm
àm. i:ưc duyên itgNh tb Thm
yuaq kih .hcp ntgro uđ hnìn h ,li phăng bnê im nđg ivn htn hu tih lto chn Tích bọn nTr Thm thy Người ,Dã
lại nói: Dã inH ,uđ nđg eoht oké cũng Thm àm. ni ámđ nho m phaí hứng ht,y gcn gnb ăvn v yđ hủ quay túh đgn n,h này mTh lo, ngươi ,đ kôghn nhân ngươi, Tmh nôgkh il m đừng ànhđ
Dã? hTm
nTr vào Hn r:ngot gcnhú voà làm éko ac ta kíh chíT họ.” hun “Đi, bọn nhụt iđ
ãD kìa. Từ ht nhnì như uaqy sang tị chừng âyđ mhT Tích: có làm in là Ông ca iưc hc hưt cc Viễn ngđ ngoài ca Văn mi ca ưci cửa tth s này mt ginơư mt có t ni ghknô nói ghen nh,ge ư,gơni niKh kgnhô rTn inkhế th này ingơư unế đi gưin đình á,đm niH iv ăn Thnhà T ânB, oáB mngiế ri nahtr tth tm giành đệ, chi num gia, hTn gần đ.y
cTíh Thành b ht tưh dứt, lễ.” vừa t,úb ta hnnu T v nghe ihnK ,óđ unế không giọng Li ưic cũng chỉ ưhC g:nav h t rTn hyt Báo Tnh óin hêiCu nVi T tờ àqu Ninh Văn của li cục iag
,ginh nhìn ũcgn thấy mc gngi uxt cđhí Lưu ipđ Xưởng? óc àL nũcg Ly aSo y.t yL Tình ai Qnuâ obá ai áck?h ph, hin hn Hôm Lưu il nay hk ayh trùng của nưgX, nnhì
tự tài útb đpá: im inhk ivết âdgn ngs gônhk tệ ni biết đng aik văn các àib hkc đây mới đã ra ưhn vtiế vậy hThnà như ihnK hcu ch ưđ.c chn ión ni cưh cao ncũg mun pl óc vị hc hcư đôi xem lên.” âyđ “Không hèn trai oáB hunn báo icư s ít, ếvti, chưa? tc.hú Thn theo ginG ángs ơgĐnư i,hênn thành khổ nnê óc yâg thế, nc nuhi mnu Chỉ gđan ht v chỉ asgn iàb, tờ gần tài T t v trai
võ usa Tương ngb khni Tíhc c kia ygna !gì uaq ,puh Lâm s átn áchr viết Chuyện inhK đây huyện t của tưởng man gniư ch Võ một nói heng thành, ,óđ cgnhú ika iàb đều hôm rgotn nhng đơn at không một chẳng ing tuổi chủ tài chuyện sao?” nrT k văn, ,ngi n:ói ruTi t nay dạc còn im dõng hc tên cho tr gôn ôhngk Ta gì, ynà inv báo
mnu êikhu Ciuhê riTu yht hínhc nhìn Ninh chút. tm niKh gn kcíhh thêm T như il lại nh, Lâm
đ! nhi nTr ig: bgn nh nhcâ rTn agnv tc lên nyga íTch cưb ot,he lúc iđ hícT aus itếgn gănt hpía ưnngh đó,
hưt Văn thư iph cc, gkhnô iđ Văn Viễn cục. óaH là ra ngưXơ đi
ctó hững. môh cm cài hờ b ãD bôgn bạch xnug ođ anuq tás ggni ngc như nay mas bà,o chíT trên cciếh tm mt tênr úib aig, uđ ìhnh iđ Tnr ndgá ,dưi rtmâ mhT dùng vải t phương gtnrư