Logo
Chương 1170: Chuyện có ý nghĩa hơn

Tầng cao nhất Mai Nhụy lâu chỉ có ba người, gió bên ngoài xuyên qua sảnh đường, thổi những tờ giấy trên bàn vang lên xào xạc, nếu không có chặn giấy đè lên, e rằng giấy tờ sẽ bay ra ngoài như tuyết bay.

Bào ca ngồi phắt lên bàn, cầm tẩu thuốc, khá đắc ý nói: “Chỉ với chút tài mọn ấy mà cũng muốn so thơ với ta, cho thêm mười đời nữa cũng chẳng được. Ta chẳng cần đến Văn Viễn thư cục cũng có thể hình dung ra vẻ mặt của bọn họ, bọn họ chắc chắn trước tiên sẽ trợn mắt há hốc mồm, sau đó kinh ngạc thán phục, cuối cùng lại xem tác giả là ai, kết quả vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra kinh thành từ khi nào lại có nhân vật tên ‘Trần Xung’ này.”

Nói đến đây, Bào ca chợt cảm khái: “Trăng sáng trên biển, cùng lúc nơi chân trời… đây e rằng là một câu thơ mà nhiều thi nhân cả đời cũng không thể đạt tới, một câu đủ để lưu danh thiên cổ. À phải rồi, các ngươi nói xem, dựa vào bài thơ này có thể khiến Nhan hành thủ ở Bách Thuận hồ đồng, Trường Lạc phường tự nguyện dâng mình không?”

Nhị Đao nói với giọng ồm ồm: “Ca, câu ‘tiểu nhân đắc chí’ chính là để nói dáng vẻ của huynh hiện giờ đó.”

hnt c nén muốn đ s cc xme Tt ca nya ưing Trần thnhà báo Xung đu mhô mt đ.u ùndg tc, từ nhik mi ơth đối
thể cđ ếun án: óc một đu ta năv cnũg Cũgn óc ý hnìn y,v ra ht ta .igan ,đcư hnư H cúi thơ ith àbi viết rTơgnư
.g ahgnt ênl trên avng lúc âhcn Ngay tiếng uc bước ny,à
rnT l nghe. lặng Tích lắng
.uas môh sớm Sgán
năm .yđâ ãg Đi T uh: yv nBâ v vi t ayt mua
nh êuCih T bì hopà lẽ óc lại bià mõhn: mi óđ tự óC ihnN biết rút nnê ch ht tnê mt htơ i.r gXnu ãđ rTn uli ấy, gônhk
ta nyê. ysu hêtm nghĩ tm ca nyà một unTrg oBà nđ,gă gn ưcđ Tết i,hu nhưng vn at gkônh t. muốn thu bài hmô từ oĐ đgăn ta lý ôkhng này lt:á àBi
lên nl:ê my Dã ht được. nghĩ, ym viết hTm Từ àm ônhgk cn.h tơh ca “Đông cđ thuộc, nkhôg yus nói, hc àm hợp sai, r đcư nygà la àbi nương gia mười thuộc ơht nueq qu theo nhớ cưi btếi khi gncũ at ýl không các đêm Boà th tếk uđ óc liền g,ưing ión ta tv
nh ng ht đầu nTr aòh ưhntg nhìn ư,tngh ncg uti nhiên, haò quay ưhn uit òcn vậy. ngùd gôkhn Tcíh
nhất…” xuống ha nyh ưci engh bàn: ca hn thư ơnrưgT ,ln àl ah khỏi cuhny àoB dễ nói itu nV
mex bước quay lật việc uđ nlê .nvă vi sua tiên .v lấy nnh năm đăng ábo ,ra mt ra Vọng ábo xp agrtn hu vàng tlá t ơth cm mt m iêVn tếin già,no
nói nghìn ày,n bnà hạ, hc ánh song thiên kinh ùngd đ có cho áob có hc âu:c uci ác,sh cưrt hgàn iah .ngsá và rangt nhthà ivc torng viết Nguyện thần ônm tm v nhà têrn
t hề na. Trung nch trải ch hgnkô đến nnàg y, il iàd my Tuh Trong tơh
t t trang niết ếtni àngN nrêt iếtp cđ Ch ic boá vci tạo ttiế ábo, il đã h.utt còn g,nxu hc còn k hoạt ltáo cách na nửa nrgêi cũgn nữa. tục vn ic thuật cih himếc ấn gantr
cth t àH ln nđăg i?r rtnag m:c cái gũnc xn “Đây iđ thế lại thơ aso hhTna Thôi ,àny
thần vy? il nigh hiTô Soa Thanh thất hoặc:
,ntg ngày v giường Cngh ơm th đầy tay gp .g taro
ărtgn thấm png nến lạnh. ưsgnơ ánh oá r,tàn okách Tt thương yht
T huynh?” Thanh gọi: iôhT ngig oac
hc tên nhưng nếđ “Trần “Hải rt htgn.ư Lcú mhni họ htinê àH ib nhTha àm ngc aqu hmô h buổi hTế hina osa ìv nhíhc câu ihsn biết búa dò èđ tih li iThô là đã trcư thượng lên đu sm gkôhn àl emx đến h c côn il đ v nguyệt, h hỏi Xung” vì ơht hngkô này gnóc thử anhd im .đưc
Tề hyt gnkôh đi hniN trong, có đến Chêiu t?ếh ãđ il đến đã chư ít inv Thôi vào t uh cũng nahhT người, vị Hà s:m aoS ms
đc k cuâ hìt ca hồ, tuhc th đ.cư óc nát hngĩ hngn sua cũng Bào ũncg nhưng nnê tcuh ht cđ uâc in nh đầu không kngôh gangi Mà iêtn, tiếp cíhT là tẩu óc ưcđ. cngà ônb Trn
lại, Trn th thng để ahò vào ádm êtin nình àl hai chp Tích at nió: ngưi hc àl nTr ưign thí ưghnt Tiểu hai.” thí uđ hc hk tâm tay ,acn gnXu
hắn nđế hn ,ir là năgr đhná tới im chn hth.àn mt àBo cười “Có il lần quy âđy miù ac cho ni ln htc,ú tn ihnnê t c ehn a,ig àn.y ón:i đau chngú hhcín c ếnđ k iknếh ht của ac ihp at nhớ nh nôĐg phi nếm
ir, ghanĩ nlê gia giờ óin gì àv im âBy ơn.h được bàn: ngĐô il là ca trọng nqua óc nychu Bào thể ý nig có
thời ào ra giưnơ ac, im ih dây những tm gnia tmâ dù lâu: àov dân chúng dưa ưcđ ũcgn phí mt Trần “Bào không nglã ovà l gnúhc gnđ htế hơn, óc họ.” này đâu những t ch rnhta n ta th nghĩa ãĐ ,na nnhì mà chuyện bài ulâ, cn ghúcn đến uit ànigh gôhnk Tích óc áob ôith. hòa óc lại och iaM oná báo, nb mình lng ioàgn cho ,nưtgh hơt cuc nhớ, o.nà h htàhn óc ihkn làm rntg bán ac emx Nhụy gũcn khiến ý huta ta gnđă ôngkh nơh có ôgnht naqu nhiệt lượt Bn ht ghanĩ đ những hta
đầu hcíT Viễn Văn đến .oas ta mex àv ta thư đối yucnh đến húgnc nên gt :uđ niưg cục Trần óin eNhg
úcl Trăng itr. ,inb sgná rnêt nùcg chân nơi
trên iàt Bào ht hc,p nưggơ túb mât hanĩg lòng mc t th hnôgk àm ếihkn td th cõi, Hạ có tụ Trương ăvn ca gưni nhiên được yên óc tm có :mt đến.” người. ,ignư tcrư có ácig um một hắn rgTưn t knaho dn thể mà àbi người, dung v àm ht mình vạch óc
mi không gnl Cêihu Tề Ninh nói.
tiểu âcnh .mà ncgũ ra hn ióhk đấu nh “Trương một mxá ca nlà ơih yab tâm lng củng: nhìn ênl làn thư, đưc rít oBà thuốc, lẽ ,ókih mt
không nb dạo ơhn ,yv tr nr đ ò:lgn ta mt nn ếnđ hip ac r,i đi ìg thế?” al Hoa aMi Bào ignư “Vậy Độ s gai na này knhgô À mìt việc aos nh nôgĐ gũcn
tám cự Đ: La s cửa L,năg này uưm aNm iha áp y,nà đang nA La, hki.n ikhn Sứ ôhm noiàg mXiê nưvơg náb quốc’ tiếng báo dẫn nthi diệt hại ,cgn uêit iig gnrto phiên ưnơDg qcu at, nhích nếđ binh nvg nA sứ đến nNhi từ dẹp ruti s Chỉ thần Kmi Tiểu oGai người gtiế iêmX Nam tháng nibh Hoa úLc aMi ábo agnb iêXm bố tiru v “kinh àgnn thành!” tnh ãđ tinh đ hn.p rao aL nht quốc nay! vn no,l ot Tun nhàth ovà ca yttu
Hạ il yan ngẩng sao ,nlê đế?n ncũg Trương đầu lên Tcíh ncgù nhìn Trần :lu bưc uic “Hôm
ngTơưr nlãg hắn uiT ahò Để ca, li. mt H ưn.hgt tnĩh uiđ Bào nhìn ivết do êqnu, nhớ vào bình ra. :ión được hắn bị sau tng đó đều nNhg
im t iưng ,hc gì ôngkh thấy ãiM đang đnế mới yà,n đứng để cúl T áob nđag ngây ý biết .ếth tâm hpn nìhn cm đến Bân niưg ti
sao?” igã ad nhnì uit Boà quay hn hânn đó: ac đc gần gùdn đu, uđ h,tư tiểu Hạ ơTgnrư nógn ãgi ta út híc Trương
nc ámđ vnã “Đông hnôgk xem không iag tm ãđ úhcgn uđ oBà nói: obá ayn ta lo cười lại ,nlg đó hscá uđâ ca Đông chưa?” ôhm gai
mi ábo cđ thay ch kinh V htn c Bân .àgino amn htn boá vy gnăđ vào ac ca mà T kinh nhtàh bí ếutqy á:ob nuhy il gTnơư ra tnàhh rtnag iak môn
cứ ưc:i gia n.ói ac ciư gnôĐ oàB
chuyện.” “Xem ơgi một lnôu t vn muốn hi rTn yat ábo Bào l:nê trong at ac cTíh rồi…
âBn vậy?” h:n àhon “Sao T
Vin gia hntra Trnươg những ơnh ơniưg àv nt.rg cc unyhc cm gy:ià nàng, mà pih ngkôh unaq ăcn và thư thư Văn T õg gia oàB về không aT ngôkh àov nơrưgT thư athu gia Đông không, tam óni đế hi chuyện vào gia đc ca tha,u il phải. h thẹn hơn .àyn óc đ tẩu nnàg sẽ không không chut không gcũn ,óđ hip ti phải bn iut ,ôhnkg gõ ynà nói, gntro người vi nnàg đều T h.pi hi tiểu umn nhị nói yth óni T h iol gĐôn tranh inưgơ òlgn không không glnò tiểu bi nhị aT nàng, vi việc vì hưt
gcũn hkông báo káhc niưg làm oáb. Ngnh égh óc ưgin theo, ng thì il ưign
chữ ràng cải ni li ahp téqu thành tay, Thanh đy dầu, li đ ôTih in gront chác angrt .pé chế hccá đồng, cm t àH ếnti mi này s, tnêr và báo gns tếvi t ìnnh cđú hácc rồi
hìt ngđ với àib hợp ý: thêm Trn ônghk đăng cho íkh. Vy mt hTcí
âdgn êđm dài, .ưt gơtưn mêđ hìnt oná stu gNưi
uvi at tc tế:nig đến ni hôkn úthc liư gnm một ca Khne txiế ri. Bào
đnế để t nhc gàyn men hkó mn vôi udgn mươi hnt yàn.g ahnhn Báo c,y gnùd uôni ul,â , rmăt angi đ gian tm iác ếuytq ònc gii rút cả ba đi,m nlê rămt cn m cưn vn là thi nuM tv,iế trong etr rồi làm nêl này, enm để quá icv iha tih ngày. thể ngn nht hdc ar các gnâm giy có gnrot từ xugn
khi đầu N tuổi hc dâng hay nàng ôhgkn hìt gnưnh nlê hcuc điu yâđ ul ht num uti đnế s igà đcư ơgưrTn na tự grn phia mình, na niV lmà ngng t Dương nêinh hiểu ngưh ta hoc rồi. lời: àm tuy sau không bc thể thơ nhât một háhkc giúp đã sc ànhh im nch mnu gần lòng hơi t t ,hók n,tà ahNn gtn ôngkh óđ. xanh H mnhì nguyện nngà ,này hnan tếip gnhNư
htư Trần định nghĩ một oBà ca oàB thế li ca làm à?on Tích nhìn nVi Văn ,átl suy “Chuyện ca: ,cc
tiểu ca một at inhkế nđế ĩngh tài: htư oCh nhiên chuyển bng pháp, nhị nơgưhp sáng ra đ Boà tỏ.” kih Trương
biến aSo nihên Vgn mất ó:ni il t ơht ir? niêV rangt a, cng
làm t nôcg nhau: ntrog kỹ cđ cắt ôgknh nên ihka hắn sao thtu tếbi ?an ăvn l nTươg ca đường nnìh báo yàn t đứt huyện mnô nam àno iđ ktohá Ccá lại ìn,mh ni phó sau at, à,ny chúng nhân õV dt vni uil không
rõ đã Từ muà theo lại s soa h gnày bn còn sớm iếgtn nvg ta thư ra nòc iđ aMi tihn, itu mt cc ht chúng ,áob khắc Vni htư cây đào nâB noá it cuc vén hcaư dng ra ưbc nsh Độ cục bọn nH rèm ra Vnă rốt yv, chữ oaH íhcnh đã úic hơn cửa, đgn uki âđu kiệu. trang?” thy xanh một tre cbư bên thanh ãĐ hinu àvo ih ưctr ikh Thanh ál dùng :ra Hà al Thôi ê,ln nghe người ,hcaư hai trgno ht tìh hcếic
lặng. Mi im đều gniư
ag.ni tđ yàn, igi chưgn quyết nhiu oac. đ cần cgnô túr hmtê nht rơm hki đnh rất chưng đcư khô hti ci, nikếh tro tm vậy nv nhtàh rạ àl Muốn ovà ht có hong och như nu, ngtă nng gnưl đoạn sẽ giá Hai ,nu
hít nào gươnh ?sao khác nđg sâu tm nH hơi: Còn
rồi ao. va àl ht nBâ Từ àm còn tếtih cư chính Đây hta
T Hn ima hiCêu hn:l ngày gonx tngư osa? vậy T ciư hhyu,n nNih àl nưh
ciá ?ìg :hco “Đoán hcTí “Hửm?” nTr nrgtú ignh
ìth có imgế ac ta, il, i:ón iĐ gì phải phóng tyu grn chgn iug ntg sai c. phạm nnh, ádm này oBà ac khoáng ngưhn
ahut đầu: Tích nTr bn Đng .na cl hơn họ với tranh
ca thuộc Trần kôghn này không d hngưn sáng à?ny à.on bài nơi hgnn th đc úlc đọc Tích sau lòng khó, r,ti htơ àbi àov ăTrgn ,nbi huct “Bào óc tơh nêrt àml ucâ cùgn cthu thcú sao ìth hc ntrê hnâc :ábo câu
hnut có.” gnmi ai :inó tâm phải ũgnc không nâhC H Trương
nuih ègohn nay nv ygnà àhn nhưng rẻ, ht ãđ không ĩs tử uty yGi trúc aum nổi.
b cht hn ca trgnú hiênn i:hká tiểu cm Boà rồi.” “Quả gTơrưn thư ođná
áhpp uyaq nhìn gưnTrơ Pngươh rTn H: cíhT gì?” uđ
hc họ hnìm mới có óin túhc trang… như ra hco unm mình Tgnu ếđn, bọn nên gt đi không il nh,àgn mt để :ah người hnTah li ôTih ig iàb phụ àml cũng ,gtrna mlà đầu othát igưn gcũn tự xem ơht thể nngh đổi íkh thơ, khác ir àti htt ayh tìm ahò có giữa hi ar dni. thể một ưrct cùng tm