Logo
Chương 1194: Quân Bài Tốt Hơn (2)

Nội tướng khẽ cười: “Hắn cũng ngày càng càn rỡ rồi, thứ này mà cũng có thể tùy tiện dạy người khác sao?”

Bạch Long khẽ đáp: “Ti chức lại thấy Phùng tiên sinh dạy không sai.”

Nội tướng đứng dậy khỏi bàn án, bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài: “Hơn hai mươi năm trước, có người từng dạy ta rất nhiều đạo lý. Hắn nói, khi xem xét người khác làm việc thì chỉ nên nhìn kết quả. Bằng không, kẻ dưới quyền tùy tiện bịa ra một lý do là có thể lừa gạt được ngươi, vậy ngươi còn làm người bề trên thế nào được? Chỉ cần kết quả hoàn mỹ, thì tất thảy đều là hoàn mỹ.”

“Nhưng khi tự xét lại mình, thì chỉ nên nhìn quá trình chứ đừng nhìn kết quả, mọi việc cứ cố gắng hết sức là được. Hắn bảo, điều bi ai nhất của con người là dùng quá trình để đánh giá người khác, nhưng lại dùng kết quả để áp đặt bản thân. Đến cuối cùng, cả đời cứ tự chui vào ngõ cụt, ngồi khô khốc trước đèn dầu suốt hai mươi năm chỉ vì một cái kết quả, để rồi tự giam hãm chính mình trong đó. Ví như Trần Tích vậy.”

ndgu dung hngn hóa đi vào luư yđâ ư,đng ápth ùndg hắn od đường, ănv hắn hàhtn chưa ar tm ba lúc nhn tognr ch ãđ nay il abn uưl, gnc gì, hòa mi Ban hink cTưr óha ahó năv ikh biến m àhn.ht một ika cági ùgnd hỏa.
đợi khi ngn tcrư aco thanh hỏa v. nNăg kia hoa vnă thêm lưng lửa trở gnúhc củi, ym êtiu thành ch tir trượng. quay ht nh mărt thì abn ưđc la này kia biến li ,hn bc lcú là văn, ban mất, cả hóa caưh đã gtn đgn như Nuế một
nPih ý ntug đu ngđô hTng cth pxế od tương, uht go, đá th đông. yDu sắp c cuh ong nâ,ux tưng củi, không ika ntr n,oègh “Trời nc ic dám cânh Với mtì thì nhận Nội tm aB lạnh ưing sc thì ,gsn nhóc đến iht rồi… it. t sạch.” rt than ch đ h, uâ,l ,uim tr ohc ngđ chính hTíc in gió: trc ếhtc m,gi útc,h kóh sn,g ntah nc hln tm óđ.i th còn g.phón ntorg aùm onrgt bảy mùa hc u,d hnà àno Năm gnèho tích gói gếit nbá gnđư àho hgkôn qu yta hkó ,yan ht.n cơ htn ,li àl iGi nTr cm à,rt mẫn ênn aùm cho uđ ra Ngoài oal kẻ gnưđ nsg nhà
Trần bộ úmc .anm thân đó phục ohc đ nTơưg g thay nyhu gáo sau rưtgn pnh csh nùgd tưng tvế trên Võ thm ngư,i ar íThc máu màu cư,n cgôn
ìth ntghư T nB gan Ni bi óchn bt tướng Đcư to tđ .đi hcút bt nhgT ngơi nh cười: rồi, đã v tướng hnNi aki mt bạc gnuc, ln nghỉ ?sao
th nưgt tth lòng Bạch ýL, sự oLng hcB đại “Nội hnư ctú ocn nhân tm tốt nghiêm yv ns sao?” hỏi: bài
ưgtn àm làm vòng lát, iptế thả uếN ãđ tư vì suy iN mt th ongL gtrno ngđư cBh soa gì?” khôgn t đi ch tnyêu rngu a:yt úhc,a quyết khẽ phải ònc trực qun Bhc nhđ
yđ như ôm ngb Ngày nưc mô hcn ngàd dễ chum vậy. thể yus tư nh ũgnc nl yat nkhgô ly ,p đi ,lát vậy tuyệt nkhgô Thcí ên,l Trần th một có ênl gànhn trước
nLog đáp: .lhn hBc âunT
tr gi v ch s ungc na gi ýT, ãđ là nTr mở. ômn ba Tích canh ph òcn Tnr
g"ì? iĐ" nhđ hỏi: aúhc xg,no lại cứu nâV ngươi ưcđ qun Ô làm
ac Bạch nữa?” hépk đu hnìn tướng chuyện iN Cnò g:nLo s, quya ìg
yhcnu "Chỉ lợi." it hcTí bnhì mọi đáp: đu thuận thản rnT nmog sp
l y ghế aSu rngot ngồi sân, phục hắn hc lng chỉnh tề, đợi rti đá trên s.ágn khi
lợn đi khát ưgơnL ihk gu ưađ ht genh l:tá óiĐ ...g"rn đó, vi m,ù hìt g "Ta đó. nb agi triều, ong, tm h, ngâm vốn cả thì nàh cũng sâu àv hp hái ,nm iún n,nug đgna íhcT gnũc đi gà uđ nânh ugn Cu un ơnưgL ,đó nàgn Đợi Mêiu ph gài suối chi, ac óc hm linh hmt ndg haun Tnr gncù cnă lấy .sâm ih rừng Bắc, l ni t nước ôĐgn mật ùgcn nhđ íahp hiN rtm gnr, àov nb thế iđ đào ũgcn nió iđ Nhi snă Cảnh mt s
hung gnn d ,di ht tămr m,ãhn hpút k chk mươi lô àno đ.yâ gnvư tb iha gotnr Gi tưrc yáhc liệt ơnh bùng ơc nthh yb ohnkh nyà, ha gnn
cTíh ngrt lại. tĩnh dn bình Tâm dần Trn
tấc. nêb Phù nơ,s đen bên, hp aih sang idu cánh cthư bng Đu mt đầu cánh ahi mi mũ dài sa htgn iđ hia hucn
vn y bước àl ac thn Hn áum uđ ,épx ìhnn pl hnư và ôhk nv lúc đường tt nb mờ .nh nig,ư đầy íhnch umá .uđ hkô nguyên b ic ban phc nab đường oàv ăvn c nb uám nhgòp vết là iDư
tg :uđ B"t .ri" được Trần Tchí
ynuhc ìg ?an hỏi: nòC nghi Nội ntưg coh
gbn Áo ahnx. trắng, inv sa c gtnro
Tnr nay ăn tnrh bti nv đặc Tích ômH nr.gt
tị tôi,h hás,c điều tứ iưm phong cl Nhất tam đ,c là tt gp ngộ cđư thất đi. hư átb hnChí tnh yt,h àl ux ũng átc c yĐâ điều ngươi cười: hc rtgn htp th tích mệnh, kính điều Người inm,h nhì ănV ab ioga nhn,â nư.gi c mlà nhân, đời lương đọc .ir hpc nsg nht của nqua hgun, hínch qýu uc ngtưh cưi v,n nc mâ iMư ưtng một ón:i yà,n aưx đã tb nthi Ni ác. Pgùhn
đã không tr lẽ iđ a.yth Ln như huncy này, Trần đáp, nhiều ndgư hcíT lặng
Bhc gnng nânh lên: tướng gđan ìhn?m nagđ Ni hay uđ níhch nrT ión nói ìhnn Tích, ngoL iđ là
hgôtn cahư và quan ngcư chết. c hínch tìm s. ýqu uas khóc lại gây hung, ch tm liên áct gưnNh hpi stu ếnu gì đ nhàht này khi giao mìt ơigưn ôkngh ,lóc mười ưlnơg àhnth iago cáhs ,s ưrcT ux ôkhgn uytqế gặp đó Đi nhân cđ ác, uđi icá ri mh.n hn,nâ tkế ácch ,s an, pch nv c cgnh àm ,li tị tt ch ncò đảo bí thiện ôhnkg ntêi vn òđi nhp ơnigư ếđn ơưgni hco htì
bàn nig ênb về nHà ưc"a?h chẳng itbế áđ t "Bắt gi, gĐn bao uxng đã Ô y trở ưđc n:h Vân cạnh
tnrhì như mất mt u,h mảnh s h, uit ngừng ta mà ghcún hnhà il gp những bản tr rtngư được .nb ta ta ,inó ."v đ il khi nơi ấy at hpn về lần con g. êrTn hgen gm những nôkgh nâ,ht tmì ghép mt đánh rgotn gặp gp lại gniư cũng s nưig hnt,àh uđ ig đã đó Khi ưngi ưđc bgn "Ô Vân, ngt yuaq
hnc.íh êny nhúc onLg gnhôk gnđ ti hc, Bạch h
vn trong thếc gnort nghe pògh,n hyt ysa nhìn sưa, cửa òah .đâu Hắn hnưtg á,gny ếntgi nm đã Tiểu pgnhò sổ pl tiu ìth ng Ô ytâ không càng .nhơ Vân cách ng biết qua tlư một ơngưs đi nMã
Bạch ayt chp gonL oig.á nói: Th
uđ: Vậy Ô ònc nghiêng nâV đnh n"V "i?g .ht..ế âby
ir. ànb “Bản có nugx cno Nội gni gntư :án đã hơn ibà tt sau nưgt
Vân "Vy đang òm tò Ô uiđ hỏi: iưgơn gì?" tính suy
tbiế ncũg ưhac ,chn cs páh bm: chút àlm àl tốt.” lẩm nhơ uhnyc Tm Đạo lc Vn nl Hn ưnngh đột aso
tròn vt sa nđhí nhìh K tử bgn ams hìhn bào b đ .Lân àgnio aus Bên sẫm, vuông bằng ,vgnà coáhk nêtr thêu c i,hp rcưt