Logo
Chương 1208: Dương Đông kích Tây (1)

Giờ Mão, bên ngoài Thừa Thiên môn bắt đầu trở nên huyên náo, quan lại các nha môn đến ứng mão tấp nập như nước chảy.

Nghi thức điểm mão rất rườm rà. Quan lại phẩm cấp thấp phải đến tiền đường của nha môn mình trước, ký tên vào mão bộ, sau đó chờ đường quan chủ sự lần lượt xướng danh.

Còn các đường quan Lục bộ phẩm cấp cao thì phải tới Ngọ Môn ứng mão, chuẩn bị chờ Ninh Đế triệu kiến.

Vốn dĩ nghi thức này đã hữu danh vô thực. Mão bộ cứ đặt ngay tiền đường, người đến sớm nhất sẽ giúp đồng liêu ký thay. Cho dù có ai vắng mặt, chỉ cần đánh tiếng trước với thượng quan là được, thượng quan thường cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.

như minh: ca ogái s,c uit àL Sát ht hathn nh hở Ch thhna kể: at ng iak ti Đô hnc sử huC ngôn Viện. s vội lại lưu sao uCh gànv tyh ng biến v được’.” quan, hpngư Tên it lui Bn
cút ct Mt cưrt i,g T ar uas Lại tht. ca gnH puh M.ôn" hia hke Tích qua, bảo "Hai tự. t giải ig ti, Tnr ãMo nđế vén ignư at,y cửa mi s đêm thành ignư ex Ngộ nv nht tm rtc gi gatnr chính, nh: lên ôv ikh hmCâ pl đnế Ng ãđ mđ bắt nach mèr uik giữ áp
mt nglư dưỡng Bên ưi"Ng hnm gnox x,e thần: Chuân bố trong írt nHi cả vách, ta ư"?cah Tề vào đã
gì nnh nHi ônhgk ch T uâhnC thêm óin hc niêk nữa, đợi.
il ta cố’ iếcuh bảo đnế eghn muốn nơvgư nhi t?i n ac giọng rTn c Tĩnh ngài n?nâh nhân, bt Lại gùPnh óc muốn ưchc phường nói nòc ũ,c điu oná đi nPhùg của Hn gáoi Tích: gia
hắn đến?" tại sao V"y không
đáp: điểm mà gnt hct dậy, li chC mt chịu như êTn gtrưn tyh at miệng vấn iln hn đứng .tm r.i nhc ơưgnV xong Hôm đến êiDm iut tngôr tận c nđìh tuhn người mão là qua
t lại tới ncah tụ nha tin gô.đn lập iut ngưĐ chừng, lúc crưt mt quan tập đều ct ct obá. iphá gnH ônm mi hồi Người h iph là cửa các
uêk ngủi, g,i môn các khi hk pht khni nặng gnn Lục ămtr tìh orntg àiv ,bng nHi Chỉ cách ánthg hpk lại nhơ kngoáh as Mt .tri b hn thành htì quan mão, thu nưgi. anh ch.c đã thải
khéo trngư nhđ B này ch iơmư h iággn cáhtr hkgnô s âu.đ htn àl chc thp, năm nl
,htt như ưngi n.gógn t xung nghe mxú sgn il đng hn ind anuhq ũncg hyt ghnN
tb ng s ãom quan ngcô ,ưtrc ýl àyng xử v. li uếN uđ khi uas
không hTy li qua thự, trốn Tahhn ưcn Nhge hàn pás :t ca xá, li amng nùghP ri nh túl nhti Hng grotn adư, ganL ty đy mád nhét ôngC úti hnnâ v.oà chưa? ungrt unaq iuk ìg hnà ì,hnm uph th lén hip đu nha khi tiểu gnrot đại bti b Mt mcơ c Đêm ng ást ưL người tên
áC"i n"...ày
nhgơưt iđ gôCn môh chẳng "Không vẻ gánd đang chen tận mt b ta ,oàn hn hạt Tnê b thể sắc, voà: nào." daư qau không mt gngi tyh nc uti chút lại
c:hn Chhní khẽ nag ámd Tề đnế Thìn vn õg gi úhct, nlíh ến?đ" t.i thc uLi Mãi rnT hmâC nhkgô chưa ưDngơ rtong Tề grtn xe rtên gN ànhht khi hcíT ,ri i,ag mới nh môn s gi, hcan lu boá hN"
kỹ T ta s tìh hưgnn nc tánrh liô nào gđn Hn Chuân ênn ùnhPg không dơ hoc qu,ý thoe Ngọ dõi bn hôKn"g ráhn,t Hi đến ngũc đưc này aig buồn diõ hntah cần. dòng chuyện hn Môn. Tề được." Hin mi: ch là
chp "r.õ Châm Tề :yta gN ãĐ"
dám óc "Liệu ngơưT t iL :ih gôhkn ếđn g"hkôn? an pih ưct người
c uph tc htn kui tếbi? người: máĐ ngươi lp “Sao
agi úct êrtn ,ahin ac đi gTnrư quanh à,yn hơn nag T xung đ An .rtc gntù lgn úcL xe có ưmi gln tùy đang
“Võ tử d àm Tưngơ hđnì đ ơimư kính chu ntrưg thiên nm,g rnưtg !hi ly hấn lnuy chẳng bẩm, Hành chín h uaq tu một mnô uCh nv húp gì. hmô đi áqu tước húct quan
iđ ut:qá b của í,hcT ngươi điệu i,ak uph ágoi ti oàv V ch phường Trần ióN ưcch óc tay hnl giọng một bt đây, đến nhân hn gônkh? ếđn kiu,
tò ai nêt ámĐ kiu Hn phu miđ òm: ?ếth
là ln bng iđ hìNn chẳng m dmá Hni cbư mhô ln đã hgnĩ ángđ hắn nhek ếnđ hpchá li nl, Chuân ngày iđ." hC noà "Ngươi pih mạng gan mt T đ dạ hn hắn ámd ra hík ct hn ngi uếN nay. chtí ghưtn chng .ri iv âđy ch đã ngx ac công hcng gia cũng bng tử, nh ca của kngôh mxe, ta ôkgnh đ?i il htì ùil lấy mắt: ico nđế, th nc gnôhk đến, hn và ãol nhgn
nói “Ái !àhc đại ?soa tth Thế hPnùg lên: nnhâ ưign óC
ưgin đhn Một đi. tiểu li hcìa th uik nhưng né htnrá ixn b uph tên dưa, tya gã ít
bo mh liu ayn ih: hực ãG có ưct iku hôm Tương tử phu ơgưNi Võ không?” ếnđ
đã rồi qua a?o"s ômh ăgnh hôm kia uâ,đ không hết à,m "Chắc sợ ghun òcn yan
đ iôtr c thế ngdá rcưt hTế nrT Hồng ,aqu Lư của cghn t ãim Tích yht muà ngia tih cửa nhưng đâu. nv bóng
gôkhn đêm gnH ihk t dưa, rời tm av cnah ưL t: i,a nv gnH ngoài ênT cắn xe gã nbê lại ch đã lão óni ac cả qua.” “Phu ht hcng đó uti hàn
dường bên il đó. gì các ias Nưghn thượng hẻm hmô gnH anqu ntá, hc ai nàb đui Tui yn oxà ìx ngoài úthc tự, đều đưc yan đi hcká il nếđ ômn ưhn hna Lư có ngđa con ti.b
iln Hi Hìhn ,ânnh ơưgnT tcư vng người, k iđ uti nhân hắn đi óni không đmi .âhnn ih ym li qau nêt đi, li :hăng càng ghnt t hci càng hc ghnùP H Hình êTn óđ b Phùng auS iĐ gũcn đi .b
cưtr thCuếy àl êđm óĐ inhk iơtư rơnưTg ngày đp, ángs đnế trì đnế tghná .áts coh cũng cngh gì những h urư ihk hc uống
auq gchn Ng ,tth hẻm: tir lẽ ôhm đã âhnc phu hôm ôMn L" êqn?u" yna íTch ex nggón ngoài ,tru ,iuk hưca đến nrT ar đến sáng nóhn ts Đmá hc hup còn ,ir gn
tiu ếi,bt là chc uêk nhùgP tính Tương n,âhn t hânn õV gvàn nay tni b chạy ingư ngùhP nêT môh không được.” không đại hccá chắn đuâ vi il rti cưi ca ah chết. ônKhg với dia đại nghĩ đi cũng tư,c cn chạy ir hùt ‘xử’ :h
gnus cảm ăn h ngày sao, yth đám nùhPg nv ìg h tcếh hknah mặc huếiT yah Tiểu đại mđê hgùnP đến ca, đ vật êhns Hgn .exm qnau li nchg Nhgĩ phu ngch tghưn liền nưh àl miễn bọn đêm có kiu Hi tự sướng, Hi. óc gcnũ với kch nnhâ
chê áno áĐm giờ mex abo nthi nigư chuyện hncg .nl
nên nya "giơ.n ghn có mơưi hnáđ chín gnưi ri, ôhm phải là trượng ht qua ghn môh Cũg"n