Logo
Chương 1280: Trần ai lạc định (1)

Tĩnh vương và Văn Thao tướng quân đã được minh oan.

Bên ngoài đại đường của hình bộ, mấy trăm bách tính lặng lẽ đứng trong sân, từ tiểu phiến, cước phu đến nam nữ già trẻ, ai nấy đều hồi lâu không sao hoàn hồn.

Những bách tính đến dự thẩm này vốn muốn xem vì sao Trần Tích lại cướp ngục, nào ngờ lúc này tất cả đều trở thành nhân chứng minh oan cho Tĩnh vương.

Trên công đường, sau công án, hình bộ thượng thư, đại lý tự khanh và hữu đô ngự sử đều mang sắc mặt khác nhau, ai nấy ôm lòng riêng. Ba chiếc công án đặt song song, người vẫn ngồi đó, nhưng khí thế đã sụp đổ, trông như ba pho tượng đất trong miếu bị khoét rỗng ruột gan.

Ti any những hnTĩ thhàn c hđn từng đ Tam áhpP Mà y,àn lại gùdn nbếi th ti .ông chứng mhã uc ư,ngơv úcl
Mật này hình iđ nhớ t ra rõ, mới hip H igcá ipĐ Mt ngú,đ Điệp yat ch lẽ hpgn ig iNgư bộ? tgnor khi li ac còn ơri từng t.y ovà nVâ mn sao rt hàTnh, cL nH thị ngĐư yat yt iv phi
ngoại n,uyq ônhkg hnàh Năm gia li s hoành vô ưLu xưa, thích ngagn ưuL hcgn gai phạm ,iquá n để c,gnư khi gikên c ìg, .it iao áuhc onc nắm tác cát
htc Trgon lòng Trần hícT đg.n
ghé thầm. tai bộ đầu aB gưđn bắt aus ôngc án v tìh
nôghk sự ar Trn thật Tú s ,cưđ cThí ôgN chết. hnìn
ac âhtn àNng khanh nc nâV iĐ rằng cất từng Vân ingg ca ns:g yt phi cung at uâc vi hngp hCn g.nưĐ Quân “Ma ngsa ma t phi liên nmh hĩTn Tình ,ơgưnv H kahi irtu.
ra đã oan cnhu nưg.t nơh uihn Tnĩh Ngô nưv,ơg và unm gntư Ni nhim nh mXe cho b òcn
thoáng iĐ ná sững gortn ápPh úT chi biết tự ôgN Tma vy c gư.ni Ti. il nhakh àm đc ttếi
trong sẽ tyh nhno cười: hTí,c đâ.u ùd Trần aquy bản ta ưnhNg có nl miệng hco Hắn ,yàn tọa uđ nb nyà ếhtc .t ếcth gôknh chẳng cũgn ,gnr hnìn nL
ưđng gia âlu đã àv triều rêtn T lửa. ưLu iag như t ncư với
Tgrno tế!iv kh Sắc tay nb vẫn tự khanh tự od :bếin phi lý ayt cnò mặt gucn đi Vân ínhhc quan ntgr
iv qyu ti ,vy Bi Lưu iln ãv iag gia ,mgn it thế, c hc gia nv li khi háPp hnđ vngơư thpá lm yta nm ngay gũcn cố. iv otnrg êmđ eh,to Lưu s T ibnế idà Lưu hnĩT gioa ,agi hảo sinh bị Ti tht mTa
Tú. nTr idư đường, íTch đầu nhnì sang Ngô đng quay
sớm Mật ếtch pih piĐ đã ir. ếtbi hTì ra ty nVâ
hnt gĐn pht nh och dây gcnù ư.vơng ưhngt cc bách đgnư ghưNn dưới c. uNế aon il mhã at tịch lt gia tội itếp, dưa mới b yn,à êhtm và đang cãi ta t.áchr đu để là tíhn chu thứ an, nhnì kết nhim gign: hânn ,gươnv gnma và ngươi hc đ unế ml at vu Thnĩ vi h hc ti hưt ĩnhT hắn sn! nìhH ãCi e nưgiơ phi icv tht và ơgưin quyết ra, ìg iênb hn
nđh ab gônkh nưgơv xcá t,h xóm ămn ht Gia ábo ĩgahn Lạc ri, v âVn th úT quá àl miđ mười ca k ihp Lc nnh ht ntr.gư nđo có hàgn Thi trang con ngôĐ trưởng ơưnVg Tĩnh th âhnn ohc chú h đi hnn mt, chết là nhi àu.nq õr áthp hhTàn ìv din, .ph từ thi ơHn tội ikh chỉ nhp đó cho còn uânX tngro đã b ưvơng của ĩThn nhôkg épch gih h đưa rõ iếhcu thân nơvưg óđ nào hnđà phi.” iđ ưc phi, hại. hp ngv âVn ,th đại nữa, thi àm Thành, ưhC ti Nơi mnu ôgN ab tm do một ânV đc nhích Ninh ciư gnđ th mươi ày,n gndù ca hết tháng rồi ânnh vi stá nhạt: từng tạm e v
Ngô pih ba nhko măn mm ung,yt :ciư ygàn ta ynuêgn uNế nhớ lạc iaG tháng tgnr cung chăng?” yb, ônghk aih, ,lm inhN Tú imư iơmư trên nb ht
ra áhtp nphgươ nhưng p,hi iĐ hiện gui chỉ không Vân hôm đến nói, sớm yna. ãđ đợi vẫn nkí
phần hãm nheg na ca ánig àigon hntí ba g,nàr bn là ưign họ aik híhnc hcbá ncò đã nâhn ai hgn gni rt Lúc điệp đám Nghe công ai ni án đường ưgv.nơ ,ty ấy. đ. mới uv ôcng ânuQ hồ Tĩnh cuộc v im ngà,y ny,à Tình mới hnâp asu nhkgô đại tbi kẻ
Đi biện thượng b nkhha tếis bị hct y.ta c igi, còn tưh muốn t lại hìhn
nrêt ngcũ tới mt nihm gn àyn,g t hn Trn câu iưgn ulâ Tích lgon nói xưa, khí. chân chợt long
tiện úng: ta, hgônk àl nhân ấp Tam của t cngh hoc ânV th tgnr Đại nogià phi ýl gặp.” páhP khnah nauq tùy Ti người
ca áphp nghĩa đi iag ưrtg.n tự ùgdn thuộc từng T ngoại nVi ãđ iga íhh,tc k Ti, b, và tr lý Đô Luư đại ngt maT ra hhnì đ ýl adnh hhíCn ápph nhân trừng áPhp Sát
khó tọa thôi Bn àngn nên v ly o?as ta ar âlm v rcư ccá Ch gôN iđ li H e đưgn h.nơ nhân ngo oci mt đhn gọi s imũ Đường thc vị hc.n khuyên chỉ c,gun “Các nhg àcng úT iđ, vn ok thấy hcư t tl n:ió đi Nếu
Tcíh rTn ìnnh Ngô .Tú sgan
hpi hnôgk “Vậy Đi tm hknha cắt lý itg má:u s?oa nòc t màl
óc tđ ppéh nnhêi yêm c.iã ngđ mưu nThĩ thị đi Tú, gNô ca nghịch án chớ đy nưh hđin gnhc màl vật t,c .iph làm vương ãđ nhôgk ihc sa,u hhakn đógn cho hiun ácc chứng k:óh Mt igơưn nhân nol đủ, Bn t ýl lát
đo uyHn ngnh tnu cn nrêt đầu Tích úgđn nv htếc iđ hình xgơnư ta ưđgn âhyt à, mt đủ. để nhis ch là náH ch onc gnđá ngẩng đ ìhnm úT đi đu mt biển Mihn ch Cao b: nhìn ngựa ch núi ơc nrT ih đi. ngChú ar k hay aig gôN àl chtế n,xha bc c nhôc da a,t dân nhíK
mình đmi ca muư Tú ra Nôg hcgn nhiên hânn u?âđ Tĩnh ô đu gi mồi ơn,gvư ch,tế itn đáp: ir, đi vong. mà ihcếc ânnh chhng nêtr ba vì ihmc nÁ umn meX àm v sa “Người
cư yt iv tìm n pih tnrga yht ôhkgn lại th khi ,lâu từng ngut nhiên rtgno ,hand đến .ndi những kiểm asu pĐi ahĩgn phủ nhn đnế Mật cúh Tĩnh mìt nơvgư ph, nVâ áuq cíth ,ri mất pkh óđ ânnh tra mc rồi nơi icếhu tt đối sẽ tích, ac hạ ihP iht
c đủ, Hình chỉ đau nàgih đáp: il gia nc giúp uđ. hưt danh “Phán tmr Chúng hạ lp b trảm còn Tề gngi gthnư nph đ là ta quyết. thahn bộ yl
Đường? Hỷ
phục.” sẽ hki Nôg khgôn sai nhân tM thất hc kpiế Hn e sót, bất úT ht òt vn oa?s s đi hỏi:
Kngôh lại phi “Vân úT bn gNô ih: nhi lời, đâu?” h rt iđ
uys rốt oà?n cuc ib Lưu ếht ãđ gia
aHo nđế tv ănv ngạo ht iưd gưnl, nv Ngô hi aggin kim sắp n lúc aus gând va hiện, nghễ yat vn đứng inah đó. mgnã úT chân .l hnư ra. t Bộ ãmgn lúc gưni bào chắp hyt hn bào trào trên