Logo
Chương 1283: Thăm viếng (2)

Tiểu lại đi tới gian trong cùng, lấy chìa khóa mở cửa, rồi nghiêng người sang một bên: “Đại nhân, chính là gian này.”

Trần Lễ Tôn bước qua ngạch cửa.

Đó là một tòa tứ hợp viện nhỏ, chỉ có điều nhà chính và sương phòng đều nhỏ hơn sân viện bình thường rất nhiều. Trần Tích đang ngồi trong sân, xiềng sắt nơi cổ tay đã được tháo bỏ, hắn ngồi trên ghế đá, thất thần xuất thần.

Thấy Trần Lễ Tôn bước vào, hắn khựng lại một chút: “…Đại bá.”

nuq yếutq. nh nước ngâm: mt âTy Kaho uhk, tid hình đến gitế hoc Ngô nhân ếyutn đ cc Vn L ac Xà nữa.” phì nTô ob hcc trm ,nyà đã mt s àl ũgcn T,ú vi gươni gia ha y,htukế hgnc mnu ón,i kết nh cnhug b chc Trần ncò oghPn Đăgn kóh unb đã nói e ngoài hn lập rmt T b, thì nhngư
at mt li m,thă ncgũ oàv int m rnT ohc không đưng Tôn V ngự h.ôit otngr átS đám nM,ã mnhì t nvi chực :cúht il oành Đô đồ bắt gnđa gôknh .ir ta, iVn phi giam gdn anh vào cho Tiểu sử namg đhnà L
ưigNơ tuihế Tôn L Tnr i:h ncò knôg?h th gì
“Lần cho nhớ uti bn bước cười mt í.ph cổ ngm .ai hcác r,ctư rồi mất ohc at hchn mình ,ia hT êln bn sau là áo ,ếđn nghĩ at k iKu tm mt gnu àl để li gĐn nghĩ hẵng :nói lại i,l
không gNiươ á?hkc li nkhg lo h,ìmn coh i:l Lễ ohc Tôn Trần đi chính ol ưgni
ngB ti T inl kôn,hg ihk àl ngươi.” kônhg gkôhn hgná itu mbếi Ch ơgnưi gni mg,ai ar tr nTr nếđ cũng đ,âu Viện ch ngđ huc canh cmh ca: av hrítc Lễ có Sát gia Đô nổi lại uc rưct nơđ nd Tôn n.h
lắc Thỏ ngvò dọa “Thả húct èt t:ngro cbư oe hn àl an mhtê ra iđ, mất.” ra nh Kiểu vào qun
Trần ir? :hi Tích yâT hết Đăng “Xà hoKa gPnho oàn bỗng àv
gưin vào mc. iaH riơ il trầm
Tôn khcá th gnnh phối có gì. Đngă ònC yTâ nh Koha a,Nm ta b uhcny Lễ mád nihu th ngôhk việc thủ rnT Phong, hắn tháp nhất nLĩh àX tranh nkhgô đ,ưc ìth dài: cho m.đ ob hôTi s óc ếnđ chỉ
người n.gàoi ưbc đpá gn, Lễ đu tg yoax nôT ar Trần
ếibt ,lng aiH gưdn nên nưh thi gì. nưgi nói im kônhg hnt
lần nnh đ iđ ,âmt .uynch lòng ta bn như ,ra đây Tôn s iênt xảy nrT mình ra íTch htt nrT t Lễ h nêY hgkôn đu khái v:y hct cảm
ngphă il ,hcp uTi cng n.hm đám mi th cghn tốt mád
ếnđ d:y sua thăm rãi Tôn nL hôm ,đyâ .ni.ươg. ohte chậm ngam Ta thứ s ta nTr li đi nữa ?ôkgnh nc iơgưn đgn L ti, ìg mấy
íTch on?già òm òt Một sau, Trần hỏi: ig “Bao lát mới ta ra thể
hgòPn ưađ cnă htế nrT ,cnư không chỉ mt cénh ôTn n,l không á,pđ tsá sch .s phòng. nhưng aunq sức L cầm
rnT íTch ngàN đâ?u đầu: gật
nrT ưbc đầu Lễ ô hnhc á.đ rtên thở Tôn sa ir dài, il gxnu mht
tt iưm rgont ngục ti ti átS đnế tất hik hnơ mag,i h.c gôxn hNnưg ào àl cả oà mc ôĐ đều Vin nhìn cứng bổng cnô rõ đờ người ênB ra. ia,
Trần ĩnhg gin Tchí lát: hi.ếut mt ônhgK
mà itru Tma aon gNô án nph mt ms pé y là muộn, câu uqy ngụm buộc minh ,Ti vương nTi ưtcr Tú nôT nhát ra L chuyện óĐ ưđc iđ pPáh vn ra nruyt cn diện phi một gađn đại nrT nió iđ. chỉ naig, bá ãđ nghe phải ch Tĩnh thẩm thì tức ndâ ưcn: h ìhnđ hgnưn thôi. hntìr
ghế gưin .đá ,snâ cBh uti Thy cbư đến êtnr gin cs vin mt ihK khác. chíT ngn vào Tích Bch ncgũ nrT nLog nơi hắn đi , Tnr vẫn chẳng h nogL
:uđ nghịch ưvơng Lễ e àv ĩTnh cưđ đi nxog oan hit nia,g Khánh mihn iph Tnô mt cl ưum án Trần còn hc ihp “Chỉ ac nVă ư.đc Thao im êmth
yta ,nyà ném hnáp, ngiơư chưa ucn roTng óni Luận, tay gnotr Bạch nv đọc ãđ l một ngươi chốc Hàn s này.” .đuâ ra nữa, h cLú viện bn àngoi ra nti từ áo tm tọa s num đi hỏi oLng nB rtú nlê một được ưnơThg àbn: cuốn lát ivn
đầu c n,vòg các iưc hmc ohn an thẩm ý nh còn Tnr cần neđ ai ty nưh ,hcTí còn hắn sì. sao? tm hnl tg ưiơng Đpi gTron nêl Ánh iđ gnth mt na ly à?” Mt o:l Dương chế ômn nv gnđ tiểu na các chp lại, iãr ođ n ép như hgnôk ưgơni ádn Vnâ nàh nchá
hnâc, thôi. il ngd chỉ iàd iv tch cửa, ht nói ir cgnù hn vn trước cgnh kh ir Đến vã uiC .iđ g,ì unm ión
mth á,đ chốn Tnr qua người, at nghkô ngu Lễ iđ nlê nT.ô dung ưbc avi Bạch Long ưhn lướt
trong óGc đầy gyna một đưc đệm mgn tường pếx chậu Trên bên ưiggn, sch. ănhc gỗ, hnhc đt ncư đựng tề. nng
sao? Trn đã minh iph hign Tchí oan nhgC o:ch ri
âmt an,đ lập Tnô mo ơhi đã ccá snhi iga bên mình kíh tcưr cự hôm bảo ngu óđ nab tya yên sia i.r cđư ngô clú ănV hgNnư gheN ta chỉ mc còn hiểm… r.i canh mhô oHa sẽ s nhkôg một anđ ar ưđc cốt, nmă il nặng nđg trì ,uxng giữ óni: tm àvi .th ngưc e ưdc tc ũngc đã ,ih Tề bgn x,ung Ta giươn rằng nghe àvo Tu đi không ión ni xy ưcrt ar tâm, n.a dò bệnh. chủ ccá người nyà yhnuc, T cnéh t,h quần ig gnrot áco ùdng Mấy ãlo Một ta Lễ gưhnn cnư đo hiTuê lại nay lại hnb n.iv T e cấp tgn inm ytu ngôc ignư vô nđ,i àml sắp m,ât hồ Trần tđ ãlo chuyện nhigm tm long ar nrT T hnà đi ihu yNa u,xn iul khi h do nìđh uáq pxế nói li c
,aos là gia Trần nquê at ciư của ònc nTr “Đại ri nưgi hícT h:tn đã a.n áb kgônh
tr,a ct;h gn đại kế ngục, còn oàv im quan quá inưg vào C đợi Bàng y v amgi Phải trí tuần iuđ Nam định định. quy cc ũngc t nội đhn đc úlc Thái e Tnr ngự àTn,hh ehng ná hip aưch cc,h àml đô Hni emx nT ba Sơn nói Thanh ếpit đó nđh Ti ưth nyà gnôc nTr ac urti hatm hhìn phái b âhuC tri ccáh Đnế Nguyên ,n inh hritn Tôn nhiệm hkin uh ếk nìhđ uytn Tế L h,nki bn tổng iưng Nguyên đã vn it Xchí nhkah ig maT iuđ ýl s, khi pt, điều chưa h bị b ti y, nhận đã àl hnư hp triều óc páhP nao, mnh giáng Lạc inmh ca cch án quay gơniư. tự cch h,mni i;ag ânnh chờ phủ, gnhnư Sau ãđ ổn là inó b tpế:i Hồ v đó chỉ tìh phủ mi àđy ovà ti ri đc Bệ h định. thể niưg s im óđ có nđgô nhgtư àm
Kiểu t clú trước ãir ahíp gtrn hT hmc aik ,rgn Hu, sau và eođ thân nòc Bo mt theo Dgơnư t.i áo nh gNiư mt nâV Đúng n y, h.u đi ípha
bàn: ob tđ nêl Lễ Trần rồi, chăn.” lý ôTn lạnh thêm nMã tm iTu tm namg i,t bọc coh ơginư hành itr
rồi, đầu Tiu rồi.” gt ht hiểu ohgn lia iHu il :la
tếh lại: Trn rồi?” pl hoaK nogPh onà hcíT ăgnĐ Tyâ àv Xà
av Đô ccá nhđ Tiểu il yđâ đâu!” lmà iga,m tSá Vni là :cn “Này, Người gì... giơưn hnđ ăgnn
hui rõ.” Đi li qýtu tâm, nêy nhân nguc p:áđ uiT ânnh tiểu
aT tg nTr iuh cíhT đầu: ir.
ếitp thmê khí kếinh igưn d.ui tục vi irơ rTn voà rmt không àcng ub n,ưgi Hai hTcí mặc. lại ngẩn
Tích “ồ” tm tiếng. rTn
áb nTr c. dài: iĐ Tích thế áqu ng tu qu ht nyà, tả àlm sử đô thật
átS nrtgo iVn âtm, thế đ nogL nió ovà mt Bạch gthn ôĐ buồn il, đi c ghnôk cghn giam.
Trần h hết nu.cg Nghe Thọ lôi B bưc uđi ra ônkgh rhtnì ngồi ãđ đối ovà Ppáh Bệ n,cug it nđag khỏi ôTn xgun nid hắn: L ih đến iT ba ni thẩm nũgc cưđ Tam quyết. ,ìnđh âcu rnt ti hạ V ht do còn ná ùngd, nói hc Nhân ihn in
Tích Đa đi mt bá.” ó:ni t Trần êginmh
áb. thoáng “Đa gđn nugd: đi rt cuc Trần ũngc t cíhT
nưgđ iđ khn niưg nrT Tích h gsn. hai mt ohc thành :óin hiPn bá cha nco
ta ac chc mun Y unc coh áb tm iđ, vni ngợi hn pánh bitế .oàn ,nvi Thương Mnga íhTc ĩhgn rTn nHà cnu đại lát: hỏi cứ unL Tihá ta
hcgn ar c inôu cái nv yàn Sua m agi ntgưh. hco việc hơn. ta bở gia óc iA cưđ hn hĩnl gũcn Tnr sót Tôn khách, gũnc T chức vào àl Bn ôghnk t agns c.nư dmă .ìg nôm xách bo ì.g kia, tiền Trần y.v trà hn gai năm, hC t li gia hncg Lễ ohet Thế ê,nl quy tm pih moi hoc oéb tm đúng như xưa sia li chứ. uti tên một ìnmh :uig chúng chén nửa Hn tìm cnò T màl rtó ginág sp yan h,àn vn họ cch c, vụ th ưci hc ákhc pếx