Logo
Chương 1289: (3)

Bạch Long nhìn Trần Tích thật lâu, rồi đột ngột đổi đề tài: "Hôn ước giữa ngươi và Tề gia, ngươi định xử trí thế nào?"

Trần Tích ăn mấy miếng là hết sạch bánh bao thịt dê, ngạc nhiên hỏi: "Xử trí thế nào là sao?"

người đágn hìt t phố đưc. àđy đường oingà Chuyện hnt có nữa. hưt ngươi ngày hu,in mà ,crưt đã đối phk đu c k it Nam." úcl mik lão Lĩnh Long cúl àv rng giữa hủy t chaú iut gia s agi n:ió lcú ym có tin andh ưc àohng thể truyền tmá hôn, nhath nơi, các ôhn trước ia ãir không chính i.h gai, nơigư hnơpưg T hôn chm "Hiện T nqu thể s bt ngut ươing otá T gơinư ac s về cu ô,hn T ngươi man tổn ngươi Nnưhg óin khiến mta ngthá bt hìt ơưngi vì b Chp chế thì í,t nói ònc ti... tkế b ònc kia ếht mùng đã à.on uNế gi ôghkn Bhc T T chB
".nhơ maN đại Bhc đi nên emx b hổ làm nsg ìht Lĩnh ĩngh hBn "Không yat pth hnnâ sót nv oá oLgn cn. àno đi: đ thế
ơn,hgtư b ngd ưcah pđá ihp tự gkhôn nhìn đã găĐn tập hơi chỉ ,nh ra gnưnh không? hc ihg ".ir gànc ngcũ Ta cót thấy, gknhô ingo mình Tnr u,ám trngô có ncgh có chẳng ..ơnh. ra nh âhcn tro ăn iđ hn ưngi rTên hKoa nìhh àX ir. óc Hắn íchT àl ònc ,htn thácr at rồi, là ũcng ý ãđ gign kaih Th"t nph :gì
Bhc gLno li. ghkn bỗng Lời
c không cũgn yt bị nh.n thể li tc nMã ùD k ubn àđy ng.m sống là có tođ chặt Miêu nổi..." áĐm c đến người thành a,is nhtah hhàn đó, khỏi uhc ra ai quản. đu uaqn nhđì cùng, ac óc e nũcg gcnh triều hc làm ym K bắt oas th mình, tcá ht n"êB ty của dị treo qu ai b ĩhnL hgnc iưgnơ nêb iTu hạ ,itr àogin huyện Nam nvă kh ôv thư y ar chết đi ,ni uhc người còn chục gêrin bị ti
ri chín lnòg v bàn Người ănm hưn tgn Đi âym Mt" grniê biết máu. ếđn gcũn khí io ôiL đen, ôĐgn mồ tếpi đ ngs đmá nl inNh rịn từng thôi x tới ipĐ tsu mùa đông. yđà Hi hôi Muỗi ni hntgá gònr Long ăm,n chướng mt g.mn mi ,óđ il: otđ là kcáh tới ãđ im uđ cm áuq bức, Qunah đến nmă óc đặc yt hnaT,h mưiơ Bch một gchn v đó chỉ nhui ôngkh ba aiG hưn phần t h hai yđ b óc ,inơ ar đến tháng ayt Câ.hu ht kẽ nóng tm gn.ưxơ áic tm
thì Thcí một t"t. tiếng: nrT "Vậy khẽ
ãđ, giơ phni hết, piđ ch phục ."đ mật ngăn itm như là nc mã Đến Không ơinưg th cả tl thuc hoc ván at mới. iđ tm hCn tay hai vtếi ch hscá l:i chTí Kano"h mt Trần bài nâ,hn triều tt ngđa b i,mơư ơth Bch pch bn cn Long hip
Tích này." ,na những ongL cnò. hbìn Bạch nh cười: sng gn,ưht tm lôi ưng,ht áhtgn về Phiền hn nrT hnưgn vào hucny ta còn ĩd hi đi nbhì hn tr nhân ghôkn quay đi. gưin hnàTh nh thì Lạc ciư T"a nnê về ht gyàn chỉ Vốn
tự T"a kh íchT rTn :ión i."đ
?"nh Bạch ònc nió: nmg r,a giữ muốn N"ếu Long soa đã nb đoán ta hoc ìhbn tĩnh ìv
hết ms inl Trn tn ơmưi mức cót. uđ bứt Lgon nthg c nb chạng đnế thắng íhTc Từ Bạch phải sáng vạng, náv, đnế
vào đến K .C"ó ngnho lưng đu hcB onLg chtá hins nhìn ioag :nch h"ô.ti chỉ cho óc t, phó ,hn níht hcc th uah,n ar tếh cgũn ggni mà mạng,
"Ta Tích gt "ư.cđ đu: đnáo rnT
của đã okh, hi ếđn Bạch ngươi cb tra tm nhận đứng lng nhiên haik Khoa nàgn ac tcưr nth haưc iag lâu, gnưl gănĐ bước "ònC ri Lnog ir Tề :páđ ".ar
Nam, họ." yv tìh đày của được uếN ti ícTh thoáng nghe yàn ghi ta gia Th"ế ihp sự ngs rTn hn ý hnLĩ thnì ân at g:ưni còn T tht il t.a hp
ôhgkn Tích nTr .ión
oayx người cBh ir :iđ oLng Đ""ư.c
ìmnh :ami nha ma nd tht gươni Long hoàn ti teho "aoS "os?a yhc x ấy Bạch ciư Nma ào,n định tnh áic ca ĩLnh
".c bcư oayx háđn ngồi âđy, Tích nnìh Trần nâ,s nH lâu, ênb vào àbn áđ: thật người ri "Li xuống
bưc thật ra sắp nhân gayN kih lúc Bhc nogL Trần ưđc hct tin B"ch ôgh"nk? ht cíTh người sự óc onà iđ ,nâs Lgon hỏi:
Bạch "aos? lại: "Ngươi Lnog óc ngcư gôkhn hi