Logo
Chương 26: Mèo Đen Nhỏ

Vân phi điềm đạm nói:

“May mà muội muội đã tìm ra nguồn gốc của chất độc, bằng không cứ tiếp tục dùng cái cốc ấy uống nước thì nguy hiểm lắm. Ơ, ta nhớ cốc là do người nhà mẹ đẻ muội muội tặng mà? Đợt lễ tế mùa xuân mở tiệc chiêu đãi khách khứa, muội muội còn cố ý mang ra cho phu nhân nhà Lưu tử tước thưởng thức.”

Sắc mặt của Tĩnh phi hơi thay đổi.

Trong bầu không khí lạ lùng của Vãn Tinh Uyển, Trần Tích không dám nói câu nào, hắn chỉ có thể cúi đầu, lặng lẽ liếc mắt quan sát hoàn cảnh xung quanh.

óni oèm ngạc là èmo aóh của .hpi ânV nhĩT neđ rgnt ênhni phi, ac mèo khgôn nên ar Tnr mèo Tích cno li,
hi Trn thấy. nh nghôk mm mád ioc này, ch áđp, kgnhô câu il hưn rt ũgcn cưi gnhe hnôkg Tcíh
ưgin k nh bt ht bnê hay dài, ,ôgnkh itn cnh tni hìt rTn òcn Tích ri.
êyngnu iv Dngò khí có oc hkí gnđ gi trào ht ch t chtú ếht thể khngô đá từng cõng ícTh ,yđ â,gnd giằng sau nTr một, tư ôm nhl cc. nngó gnlă òngd
íhhcn ph ưs Hoà Lc ac mXe ra htt. thuật cáx
ưngnh cm. khiến hn Kiếp tb phải không ,ng li yma nm ghntơư any tối nạn
onc nh btếi ôkgnh tay hntgư về cyh ágci àm hip là cm apíh ca có thường tyh c omè enđ rTn đã, Kohan tnr không .nh orngt lúc hìnn íTch áo mình o ống của
cúi Tích đu: Trần
đêm. àhnc niếb nmà đu một onc htnhà tsá gln tm pho tượng hícT cây nh,t hn,h aco anuq nTr rTên mi ontgr ugnx qu nchà
sát cô íhTc v icư ihk hn ,tm ir nqau lượt, y Trần íhp quán, một H gơnnư ưcTr nói: hBín
xoay tr với mm ,iđ ahn cười óin u:ti gưni ànho một Vnâ iph
ânV gnhot phi dậy: ngdo đứng
óc ái sẽ nqu người hip cho đồ mi! môh đến mới ml. éko uph nnâh Nnhưg ta màl hgcn hàn ca ,hn ca ógphn any náuq at iha uư tìh c bị nhiT y at sua phu tiền uâ,đ có unế gưinơ òhgnp ơnưgi tđ hnt, r,i hoà niươg b ngươi ila áo may ơgưnv trong nhnâ ãVn yam rhác óc tgnươ yUn “Tối yàng cđư yàn hp áo nuq mai đ học hàn th hc
ý đó Nêu hco cc ưngi cảm gì?” ưđa nThĩ yth phi chiếc óc
utà ngộ công nnê xhc c dti t thế àl egnh Mã gdn ếtib ntưg rêTn nđg diễn thi đc hmi đại gndù ph ncgũ cđ như biến Bc thì về câu cno xình kể bởi đựng lớn nếu nhi ìh,c vong hìhn chì ànyg hướng cúl ihu phần cụ s đcư từng ych s La ìv .iđ ph hìc, đều độc rít ith nguy hc,ì rgtna chứa xưa ngh nh đó hnim ach hnucy cho ca cổ hắn sc ng Kinh, ar
áo bưc ưgnơn inhgêm nucyh váy mt rtên lúc H nkôhg ôc ưhn Nhưng àyn đi âcy ư,nđg mhci vàng nyul v mc nBíh .nah ưcđ ãđ rmât gđon uyn vàng ưhn hề nco đầu đi già tng, đưa. huấn n,ht
nCgõ gnhc thtu Ôm chảy bt.u Cc hTcí gai àyb yigã snâ lhn áĐ Trần dnòg nhằm trong gđn li ra
gCnõ c!C Ôm Đá Tuth
oiN mèo nàng chuẩn .iđ b rgnt xngo, đi ir ôm
iđ ghn cũng núghc nhân, .ihôt ta nên gniơ “Phu
êbn Xa đệ ihTn phòng đgna học ca nh,h uLư ngáy t như hắn gnĐ sư gn Đăng hcế.t cây Kaho ysa nehg tnếig yht yuhhn úKch ahi àv của chn gn đ,
gúnđ chíT Trần ađư Ngươi nêt iđ không.” ơưign B,hín àl H
ch rất nàhh icư Bhín ghnn gdnư ivu l u tên i,l v hu mm có nngà của H luôn ám v. ogntr nThi “Xuân” đáp với Khác Uyển, người như Vãn
gnb Bính h:i H đi, Đang
tỷ nơ Cm t.
uáQ m.ht
coi nhà yl cho hno âuđ còn hpu cáhc “Người hc,i hkcá đ hnà tgnr nhân ra muốn anb i,ch nâhn ưnh vậy li được t ch mt t. đcư ơgniư ôghnk ưtngh nh còn ưkch c,đư gươni từ ,ingươ đi tên ta đây! ta at hpu hKngô
rnT tư: suy Tích
hn thời phòng nưdg Tgonr đi ếch này tĩnh .nhé anig hkong ar ngi,ào trong
chút iób ơhi ơir oàv có ch đích nay cô.hn hung hgônk ,ihm hếct chn Quẻ xcá thôi k là chỉ mt cực ys ti s sơ
íhTc úcl cứng đ Đang đột êninh .hc tư, suy rTn it
bước ihp iđ xa. ph thể vào V utyt ghônk sua an, trốn thật ơvnưg đi
nh về y đi.” ,iđ Đi ađư Bính Hỷ qnáu
h lạnh: thấy hBní thì H thế
cho cần mC ý ta tt ca hgnkô áo nơ đâu.” amy qnu hup nhân, ihp nâV
mi Tĩnh giây: vài phi lặng
thân m,i đi a.us sân rnT lê mệt chíT ht v oké rãi mch
pg hnyá liệt notà qau b uđ người từ ct tm, ch một băng. cảm rTn thịt bi mãnh niđê muá nhnha hnơ Luống xương nlh gnchó ômh th mình cThí ucng, ra yth khí grton cách nógđ lan đan ưnh điền nrêt
m htì cm hàcn H híBn thổi nlh s nh chậm lưng đ nTr Tích cô bị l,o ôih đi bỗng c.no tuh càhn Mồ hyt tsá auq nướng, teho sau gió
ipgú óc hn, hết ôhkgn có hn tm àny Trnê gii chỉ ai mình.
trch nượp coa. nhao ccá onah rộng địa nv óc Hu rất trông ingư hnhà tỳ ,il đi ca hty nl tyh íhnB nữ htì th lễ, mnư H v àngn
làm .an gôhKn nghỉ uim ơing phin ium
ca Hỷ ovà đi Trần đy hnBí Tcíh iđ, ayxo y .nuqá ri ingư
Uyển, Tinh uS nVã gi gi kih Lúc hauk,y yâb mêđ tm ãđ khác. ãđ ra
ia có chết ĩnTh ai ph unqa mt .nhôkg ch vương không hắn, tm âmt Khôgn nh ilu
tngr oèm Dưgn như mèo ac àl đánh ếnđ sứ .đne hnm
gôkhn v a.n lhn hề glnu íkh àm ànyg anđ àv qau hc hôm ôkhng ưnh áp Nưhng inđ rtú đgn ếhc bị oax
ơc lại, ntorg hắn oék ynà da nù phải hn thn ógnđ 2%10 ứng voà ungy tcó mt ư.cđ igi ácnh hyt ac hết ùn óph mc it, gn,cù ynhá ếnđ im tihn nlê àv khi từ gyNa mắt ac mỏi iđ c âdy
nrt rt hnBí y:êu náđg xem mắt ư,hntg H tgônr
ihp hcn nĐưg nêb óni hn: H Vân ma am đgn
cao gnort không dễ ngs gnr ndgà oMè cũgn cửa gì hàn
Trn gV,nâ T.chí
đhná ngas đnôg nđg gđn vn èoM il rntg lc âyt quá b ,nauh nđe gđn nhỏ, t đánh ión kgnôh ơhn đằng kháng. hề đen mèo b và đng.ô èmo năl đang gđnú đáhn gnnă hpn sang Mèo đne t tây,
nđg tếh tm cnh xen, idư àgyn tm ngủ n, ac đã lẽo .y cyâ tál Cm cg và hạnh gàcn ágic mt gnn tư rntog sau ncgà hn hnl gật qáiu k mí đan hn
ìth ión .thôi “Không