Logo
Chương 46: Nhầm Người Rồi

Trong nháy mắt, Lương Cẩu Nhi nhoài lên lưng Lương Miêu Nhi, tùy ý dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp chuôi đao rồi nhẹ nhàng rút lên.

Keng, trường đao ra khỏi vỏ.

Ánh đao mãnh liệt chém về phía Lâm Triều Thanh, mọi người ở đây còn chưa kịp phản ứng thì đao đã vào vỏ.

Răng rắc, chiếc nón trúc trên đầu Lâm Triều Thanh bị chém làm hai mảnh rơi xuống đất, để luôn khuôn mặt cương nghị với góc cạnh rõ ràng. Nhát đao ấy thần kỳ vô cùng, đao khí chém rách nón tre xong thì ngừng, khuôn mặt của Lâm Triều Thanh không hề có một vết thương nào.

thuật ir phải gnôhk đ.ưc con óC hápp ihp mi th nc thì àl tiếb
Kiểu nói: bình hntĩ hT
cn nb “Ca, gin iph cơn họ?” gì nđg chu ca
Nhi mối av ãny mt nkh,gô “Miêu hìnt hóa à, óc igi ta nhmi iàt ungy ơc! gntôh
vgân, ngay đyâ ănl gV,ân ạ!” vâng,
Ta uống !e mà… ưcah đ
gLươn Ngư chy hắn: ol agn im ,ml giờ vi iNh Cu ođ cho Mười iuêM đng V by nLơưg bụi theo, Nhi phi đua yd, li đui túch Lgon my ògnl
!Á
bất êtrn Lâm a,ng ùnlg hắn óni: Thanh lù ngi lhn n,gđ ưngl ruiT ùl
hnìn hC nhìn ơưnLg Mật phải, nbê ri iuM yT ipĐ ih:p il Nih nêb Hình Ty
Trn n:ió Tích
xử útc không .iđ óhk “Hôm gưinơ, yna
lc phần nv .yđ ,ihk tm mya điô ac cũng hct óC
noá Thố Kiểu gin
đao nh chắn iKu tđ Thố m,t nhanh hông. trước ngưi đgn rteo atnhh sầm tay onđ nhắn dáng ênb a,c nàng nhẹn lên
mìT ir! đưc
li gaĐn hn ra chạy m.áu ìht punh
Thanh Lâm cười: Triều
hnò,gp ph ătrng qau ri tng sách ugnx mượn ch trên ht oàv áig iđ quyn làm nnhg ià,gon mỗi násg hn chíT tỏ xuống, Trn mxe nuyq trước! Cuh lại hná như ,tđ lúc bên ola yl hn ggin mt áshc htư nmé lật
với xông iđ Ngư v:oà V gnũ Nàng nió gLon angđ
khiến lp aphí sắc ếnđ thcú nhl trường ébn điều, hnaTh at cm áo ra ongài, ol ntg trong t mc giưn bcư oađ tcưr, hnid tia lộ v ra th n.hìm Trong Trui ưbc gnt một, rùng sáng rút đao utiê ưrntg tơi Lâm
kiêgnh gnơiư àml nma, gì uTi rồi!” àyn hn nếĐ t àl
àl uiđ “Chính ahnhn yàn, Hnhì nnhha ếđn ên,l yđâ chân rồi!” ps ơni Ch theo Ty tay
hcn ưngt phăng đt c iưgn ar av ,hpc hp mọi im đu ãdy .ngĩh ct tất hmc dni syu Cả bị
!gnùc tgnro
hòn nhcá ưrct chTí cửa chy p,gonh êinm éx đy qua àov nTr kia lên ao gòvn gắng tr:ong osn ác ca b giấy a,r màu ln hanhn sức nh non đi
nêl nhnì âmL n.di v nngg haíp đu đối riTu hnhaT
vic ngox ct uưr i,r iD ô,tih tiếp hôti! gnu
iơưgN ưingơ cgnũ không oba ir ,h n!a ênhiu ãđ gun “Ta được hôgkn ng!u uống
c Lương iMêu htì uất Nhi thầm:
ògin ca .nnh nH htư nến mnìh nng ch soi ,nơi nhưng đến lên vạ ni,g ht snág ogrtn orngt lửa tai thấy íhT,c giá cgũn giống lấy âyb yl có gnc ct ra phgò,n tph bỗng òngl gi nh sgná t cm rnT hiơ cás.h nđg nhẫn ơgưDn ưnh igơ ongtr Vân
u,âh Hnìh cũng úncgh tay hC àm, rồi, h diu nb gtưn thính là chó mót được.” uâh ếtign săn ht at idu nđế mũi isa rti yT có ta ócg ac àv ă,sn có rnt chân b in úgnhc chó “Thì dù của
mâL hntưgơ vi hahn,T knghô áhđn im Va nhẹ tihô. uTri oas,
óin: Vân nưDgơ
:ión chy ưnơgD va trnê Vân vừa Trần khiêng ,aiv íThc hắn
gnđ b onc phm .tm nB utht ly quan cn ar một och thì ta ca Đại là Ninh, là tứ áphp hc
igưn htt đến ac ta ưđc tìm hC .htế Hình đi iMũ ngũc oas âuđ đmá ,yđ thính yT úgchn
hnư sc từ mnh áhn ếvt tnhưgơ óc dường niên hnư con at nl tgrnu đó k gnô đàn Nưgi ca sẫm hcm ãhmn vào hn ra Kiểu ntrà tvế vẫn lạ h, hơgnưt mắt hmc tnrê nưgđ cao nnìh ulnô tm nlgu nào ấy. của đ mt ấn hT, àmu
“Hả?”
nlê páht Triều Cu ior Lương vung Nhi: ngựa Lmâ iav mt uqt Thanh
hNi trâm vẻ ưLơgn vui úbi lnê đu: m đhn hn gùnd nđ uC tóc
unl ai tb ếigt pnh ,nkhgá àvo, gXnô tội.”
phòng âuđ? Tưh
Đ cho.” hn b à? ưigơN khiêng at nơtgưh
hing nâV g:n ưgDơn
iTru tc gtn gn,àn Lâm của yu phiế hưnng li nh làm ép Thanh iếpt ást :cưb hếT
cửa, !ri áo Ty ngựa gehn ếintg dừng sát sp hC aĐng itơ ếtgni đã Hnìh ma yên tyh iv vào inó h lúc chuyện, g,na bọn ngoài
đu Thố iuK đao dgnư tg, nơi sa gay enđ nsgơư hácr oi.gnà đường, cụm nêb ođn đối chui mđâ mt Hai ar lình rút y ps n tìhhn hnư ra
hTcí hp Vân ngób Trần n,ày đi uKi din uâđ Dương, còn nco ágnd a.n cúL Th
tài nìth úcth nào!” “Chẳng
ơLưng một Cu thật ê.bn agsn s ăln Nói Nhi ng,ox
Cu ưLơng Nhi:
Trần b ưgDnơ iêmn nád dinh thự một đến ném Tcíh mi ctưr htì xuống: Vân ac phong gyi đ
unyq c.un t hắn ra, nghòp Thiếu tgnor một đi tognr sách ênni ayt
iph là bưc áign việc tiến rtng ipĐ tb đ,u “Mật ácc mt êtmh àl yT v hàng chết.” quan đip
g:cn kinh Th iuK
nrgà nkhôg đnga cái uir hônkg ngnh nă hc õr thế.” ta ccu c ì?g đầu, hc Rt aSo mc nơigư àm aym tìm tiêu cm như ưginơ hyt
ihp h nói Lmâ ta iph ãđ nix âđy oas, ch li nix àl gõn gia, nHg bọn bt thế Lưu ur,ư li, Đu ng!iơư Y ta il s ti c huy uống các chém ta á.nh Chng ếđn
,Nih óhc xem ơgnLư i.a ca ta iơgưn ar Cẩu m to nhìn tm
chém người ri nmh “Ca,
nđế tưrc t âmL têrn ngựa ưci hắn nhào đó, Lương Nhi Nayg yhn Nhi ó:ni nhn sua gu,nx nơưLg Cu iTru Thành, n,t Muiê nl của glưn
“Đuổi oe,ht chưa đi xa.”
ìnnh nhóm Lmâ ohen Triều uC li yT sang rồi Mt ngó mắt Nih Điệp ưLơgn Thanh.
Tích: vang gphòn lnê úlc rTn tiếng hô tgron bỗng này, Đúng ca
óv hty bọn ưg!nđ trên gếitn đã đgn nhanh gan loa T nghe xa họ