Logo
Chương 50: Móc Mỉa Ai Đấy

Thậm chí, Lưu Minh Hiển có khi còn có cảm giác: Nếu như tối hôm nay không có người bịt mặt ấy, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Đợi toàn bộ người của Lưu gia rời đi, Lâm Triều Thanh cũng xoay người lên ngựa, hắn khoác áo tơi nhìn xuống Trần Tích:

“Thiếu niên, hứa hẹn của ta có hiệu lực trong vòng hai tháng, mà có lẽ chưa cần dùng đến hai tháng ngươi sẽ biết Mật Điệp Ty là người như thế nào.”

Mặt Vân Dương đen sì:

đnế toàn k my nhp yT có ?tt ch uq đời. hik htì ac cả Chủ gia b triều, hhníc Mt Hình hnt thần ya,n ếtk gtnro có nêiv xưa unqa lmà ai địch là cô thể Từ
nDgươ nVâ hỏi i:ếtp
nâV hỏi: gDnươ
không?” ưnh ph Nưgơi im ưcrt cnò uCh lần uig nahm óc giếm
tb hnhàt ynà t hắn lại nđế óc cm ưhn Dgươn tui cghn chác bị nào oà,gin gnnhư htt Vân c. cch cười, v tc gôknh
lắc rTn íhTc :đu
Vân Trần lúc nhnì gơnưD cgnà Tích: ngựa xa, gànc ếTgni
ơ,n mC cáo từ.” vy ta
pđ đnế thù Ty, ý àml ym hắn oàv có kghôn tyù àl ưdi gnúhc rồi, nc cũng bộ cho ipĐ !ếth o.al.. mặc gọi i,r được ohc âđu “Hay Năm trướng Mt nh uam bạc iơưm quần thể rt việc hắn ếht đi mơiư áo ămn ta th boa hn lương lượng đui uiênh at, óc nmă là
hgônK c.ó
màu mệt rnt mâL nlg iđ đen gohpn li mi ìhnH ũv Ch rồi phong b ôgln ngĐ,ô khép mà Triều ,nđế nd tm sau yT ngũ it tơi il hướng hưn áo trần àm uàm đ.i hhTan họ mi v im nlgư, bọn iđ
nti cđư kông?h đã! Khnoa at och th trước văn ứng ámt
kìm Sau gkhôn hn cưđ, ,ax Thố đi i:h iKu ihk đã
tĐ uKi óni: Th n,inhê
ngh khoan đ.i Ch ã,đ
tth Th àl hắn hc óc thấy, chân Kiểu cm lcú gnb inêhn n àyn ac .nth im cưi
đại hcn ơgưnD Vnâ “Cảm nhở.” nơ ânnh
ònc oná il như cũng gr.n s khi ch ,nàt ps tci đưc itêu thứ và đi, giGn asu sẵn mọi hynuê c s mệnh đặt ac rtgn auq điu người, sót tất
oas t mgă stư yat vào n:h Tnr rút cíTh mt ar rnT qua ctó ìht ênb ra ơir Tích, tai ado aty is hiểu kịp hn đã ntrgo gntor oá ahưc
iô,ht na. iĐ “Cái sớm ncò rt giá ..t.đ không
tu hn nc tiền, ut yT ,àhhn umn hc không âyB ưđc. mà hoc hHìn hC hn th hành gi
h:k óin Vân Dương
“Không c!đư
phản Vân ca ý n:gnà ơưDng kiến đối
ongd Dơnưg :il nVâ trả tghon
íchT nv Trần cl u:đ
tr “Móc yT đy htì ôcgn cái ca ácc àlm asi ma ml cnò được đồng ngươi ,h liêu Hhnì hC g?ì ia hkíc ra
íchT Trần .ih
văn điò? tám ngươi đi oèhgn ?à y.đ biết khngô đnế ápht ri Coh cũng điên h ơNưig Có mà xu
.ión Kiểu Thố
đi ngươi “Bây .htiô thể ig óc
,iđ iv Lúc nón ir dưi nh.ĩl khẽ hTc,í nửa bọn rútc tm bản mỉm V giấu người óc gna onLg tôn cgi Trần ntgr cười Ngư nhôku h
tế.bi “Không
ta mới ngúCh óc mi Cảnh êny .hn có sau ámht áxc triều tm pih ,cưđ hết dnùg của mxe nhn ynà phải hn mtâ không
grnto gió. ch tnih oná hnm cx ognrT tm, nsâ hány li cnò bay xào cây lá
ia còn lêin àyn nkôgh? thấy cm quan hunyc rgotn iag đến Lưu có “Ngươi
vấn óc ps cc.h.. có Ta ch. hnB coh hắn lại cưđ rgn nói Hổ Hổ giành vị osa nghe từ nBh à, rồi óc th uđ rít aT đ
đã Khai nti .gì đm yàn nytru bồ tós thể it nh htì gPh,no uaq hôm ếđn không sp cho at art ra Lc phủ ri, đến aT Mng điều asi r,i Kê ob câu ùgdn Thành hỏi hgĩn xy hắn
àl chức định bởi hip vci ,Ty s cũng phục Tnr sn coh ,qaun ý bao hC cần gknhô hắn y.nuq och hcíT không v hnàog màl chưa Nnưgh ãđ hắn ìHnh gi nhđ ìv thứ
nào na mười i.r hai v con mà có gNưnh không gipá trí ãđ
rTn nH Tích: tm inó iv ciư híp
chân mm ưci :hhntà Tích rnT
s Tihá ưlgn năm mươi iT Bình, đến gnưi uqná bc đưa ưađ mai hiô.t đi y
onà kchá hccá truyền Cảnh tiur Lui còn tìhn không?” oáb
òcn ưtgn hnư thích lực an ac nhân kiu iđ s cngh hgúnc òcn iv hoc nội ănNg đó tử cưỡi ác bn hắn tiểu rt người hôngt àon yT nêl cĐ n.à.y. đại đầu cá nh,im với nh lên hắn. Mật htnâ úlc uếN nht hơn cổ nhgkô hn,ơ t,th há,kc gưin Điệp voà t.a
nVâ hn :nti Dương mt tngro nnê tr ómc oá V tay l, tám âux ra từ k
g,ì rời im ygâi óni rTn đi. hícT ,tlá l ùncg nh gln uic nhôgk gnl ch
:nói ơgưnD Vân
Mộng đnế? “Trả mời để giá Kê cái
tr Trần nhĩt bnìh Thíc lời:
ếit.b “Không
Tcíh Trn