Logo
Chương 52: Mua Bánh Bao

Trần Tích im lặng nhìn sát thủ trút hơi thở cuối cùng, ánh sáng trong đôi mắt của của đối phương dần tắt lụi.

Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, ngươi sẽ sinh ra lòng trắc ẩn, ánh mắt lúc lìa đời có nuối tiếc, có tuyệt vọng, có không muốn chết đi.

Trần Tích ngồi tựa vào tường, hắn chỉ cảm thấy đêm nay trôi qua dài đằng đẵng, rõ ràng chỉ cách lúc Ô Vân đánh mèo trắng mới mấy canh giờ mà thôi, hắn lại có cảm giác như bản thân đã trải qua cả một mùa thu dài.

Hắn đứng dậy đi đến chỗ thi thể của sát thủ, lần sờ quần áo và đồ đạc của hắn ta, nhưng không tìm được manh mối gì.

nhb ngay sợ “Thế nb không h đnế gntro ưngi à? đưa ãng mt ,đêm v ph
hkin nag c,ng quá Trần Tích úngđ sao vậy? hng lúc ex thm
đầu oãl iêuD i:nó
về oS,a không omgn à? ta
Hm
êuDi lão giận: đu tc
Ô lên nâV ngay: thần hnti
báo trống Lưu về đã ng,ás dậy. àg cúKh y aX nv Đăng gyá Lcú Tinh chưa inV đến u,nqá
ihtá ôkghn ư? ãlo cđư gai mnhì ra sư H? đi ir Luư ayt uc hp ũcgn tự ,ư
loã m: êuiD đầu icư
Trần cái nếđ s,ân òcn c ìht nihT bánh sạch, nước nVã nđh hắn bu t xgno ếnđ oba đứng uđ dội ci gnt ra, iha i.l cThí lạnh hoc óđ ritô nh k asu đnế nưgi đ áo dng ơtưi Ô ,nxug c b trở áog trong umá ếth khi lại nă nUy, ogá im khi múc nuq ng,b ndgù Vân
th. ab igtế g:ưin gơVưn hắn ai,g ngy,à nrogT ògnv đã Long, nqu ym sát
.hc óC
phụ!” ph uhct còn nkôhg các ưnđg hòm ônghk ar tth biết sư ưs cho tyh nv đ gõcn à, gniơư ngưi là, ađng Hai
Lưu ? hp ômh ntrag gia iT ac đến êinv mi qua
ấy hgn mph đi àdng im hn ex n,gi thế ngựa dễ a?os đưc Chiếc hc yv uaqn
thật đấy.” tt í,hcT rnT ngươi
tm về mà, uLư hbn ưmi óni iđ hết đã ngày gai gáthn của rồi.” nl gai ưah,c hết igưn phải loã này htiá ,ph im ngày “Sư na
kàh .khà Khà
ch at gion civ tm kp gai cái rgatn còn nằm Luư .ri ngựa cho targn ra rng àl htut eghn tngro Lưu rồi đến th ca đưc yth đi hco xui chuyện ô itbế Lạc gì? nửa xe nđúg a,n ưahc đường li thì ông ưngi hìt ta ãđ ôknhg Tnàh,h yàng thì !ic viên y yat sửa â,uđ sống viên x,o hng, gùdn émk y na đ aT ta xe tm tt Lão Kih được riêng
lão iêDu mưl nh. đu
đu h mắt ngẩng theo giống nhg đầu ncg nình ,đ b tim mt ícTh nh, yáhn thân Trần nhịp, ãlo trong trái nmãh id!õ ưnh uiêD ênl ànto
vẫn Tích không ổn, êku bán thầm cahư nTr hắn nnhâ mâ!s
nTr Tích:
đầu. đầu lão Dêiu gật
yãn à?!” ohc mtá nơgưi năv nVâ amu tiền òđi bao nhbá gơDnư “Vừa đ ta
nữa mit y,đ chắc oba “Lát áu,nq y ăn coh đến mở sáng v ir .néh amu ncghú ta bhán ta cũng ngươi
về nVâ ỉ. ást bị y n,Bhì nglư iđ nê,l âm ơin áiTh th rnT ưhng đau gihnk va pkh ánuq đánh vn cíhT khom Ô ôm còn
rồi Trn hngĩ chíT suy l:i tr
“Ừ.”
bờ nv Tích, ac ròtn nằm tèro nên vai trên ênl mn nâV như Ô ncu hn vai rất Trần đó. nó giống gv,n
iuK s và nc c ânV Dương t hngôk sua ta pihế nàhh ri il Thố nĐế giết ih thì Pht ngi,ư đó, V ơhn gưni hộ!” tu hùp cúl n!a bị
Cuối mùi ngù,c ca óđ úic sau trên :myà nhăn uđ hư,gơpn đi nh ngay nig áo unq hn
“Phải.”
rnT vừa Xa và hki Tinh hcKú hn,ògp ,chyun chrát ađi Khoa: Tchí ưLu đi cbu lgnư vừa nói ar Đăng Đnag
Lưu i:h hnTi Khúc
sao về phụ, ngưi ưS ?htế nhanh
Khúc Tinh òmh h,utc ri cầm hỏi òt v yl mò: ũcgn vi Lưu
định dù êkin ìth tâm mười sẽ rít tuổi. àl hngn rognt băn có òngl Tích mi huống chi Trần óc vẫn Cho ho,kăn bảy người
Kàh khà.” hkà
íThc tò kp ăgnĐ a,r hìt ưcah ohnà của ngủ òhnpg đ giưn thò rTn Khoa :ih Xa mò t nh học
“…”
ăn đi đưa một nữa “Ở đòn li tra vi cs,há ia kiểm mki nàyg thì làm thả ihp dy och vic áci ádm chờ buiế nt s kê àlm àvi giưn thì tál, Ta cnò tiền kho ,ìg nghỉ ta êmth !đi uc
g:cn cTíh kinh rTn
Bỗng óc nếigt ysu êbn nrT cửa .íchT ngagn dgòn avgn tc lnê oà,ing ĩhng m ca
tùh g?knôh nơDưg ưgơni àny hT rt uiK Sau nâV
ti L cảm y li gáci htt, nhỉ? có sao
úchc ơigưn nihu kiếm Tích, nti! sau cưđ nrT này tth
Khoa: năgĐ Xa
iưgn trong lo hná ìhnb sáng àov m rTn biu bưc ca mt mờ mèo tM minh, Tcíh đo :nió
hòm xhác ìr chợt Hắn y thấy đi lão iuDê lua trong áokch huct hcm iđ khô ar áo a,iv đầu êrtn á.qun người ài,nog àvo ri
hôgnk h,ip ôhti! ta mò hc p,hi hơi tò Kghôn
thôi, về Đi hàn.
Đăng vi Khoa Xa ni:ó
Luư không gÔn cho đấy ngch ênti độ ta il c at l Ta cnò về aig iếbt ôgn r,i à? ac yqu đâ!u iuês
iưd nH b mt kp tyah ri ngồi cây âukh ưing hrcá áo caưh nh.h quần ngn gốc lại,