Logo
Chương 54: Mèo Trắng

Hắn quay đầu lại thì thấy Diêu lão đầu sầm mặt nói:

“Không phải ta đã bảo các ngươi không được khám bệnh cho người ta à? Diêu Kỳ Môn này tuy hám tài nhưng tuyệt đối không coi mạng người như cỏ rác, trước khi các ngươi xuất sư, khi bốc thuốc cho người bệnh nhất định phải cho ta xem đơn thuốc trước!”

Trần Tích vội nói:

“Sư phụ, không phải khám cho người, mà là chữa vết thương ngoài da cho con mèo của Vân phi.”

nưig omè ta rntg “Con b y hđán à?”
phaí gan hthnà sp sẽ, yêu hóa đội các ghàn ênrt da àov shc có đi đó đông ãđ t cgn Còn buôn thích xe đy lông .tnh ,đnế aùm cth lý uýq là ưcđ x hânn cb,
càho sg.ná àB buổi c,h
như ucht hoc cho một êmht ilu cầm cnò Ngoài Ta ar vết mb xà ưdc tí ít bồi nàgs để tan bổ.” uá,m
ht uđ oãl ơ,ih khen: àid ir Diêu tm
l hoạt hng, Trần về Tích iag không đạc tình hìt hká để uaM nghĩ, chn đồ hình nhà nish ìhnm lắm. teho oàhn ig đìhn óc của
D?
tc.h ovà mm ac gàhn cười rTn ơgnưl íchT đi
hc cười r:ió tươi
gnn cíhT nrT i,gưn cha?
íThc Trần .ih
âgV.n
hcC yv
dược t .gnh v nhg at cha hắn êtnr nhà phí agnm trông đê có ômh av một cch ch yth ygnà, uqa g,inươ im đường ma iđ hoc nit Ngày À nđế r,i iul nàh đây.” v ơiưng đúng
mua Kệ uas kmiế cho học êthm tm ý đcư thì c,h ogèhn tiền đ .đ ciá ir i,hôt gì đ nyà
đi nõg nh ven í,tr â,Vn quán gia nđgư v đến úTyh usa hc gsn Thành. dò hỏi đó rnT íhpa cb nhtg cL
àm với uq,n ntogr vi vt iđa angm ánđg lnĩh Bhín ch èkm đi ovà này nigo,à đai hết ênn knghô giày đưa oá ,ciết nb ndgù bằng nưhgN àv ếđn cm b ngưl áo iv gnưhn pl lgn,ư áo trên H nuế ár,hc ot nrT Tích nòc giày
lão :ar đu tya iơg Diêu
tay cs rongT gươnhp cnò tiền àm như nhà hắn. ưđa cho ưs phụ, ìtm đồ c igúp àl ibá pgó iúpg lẽ óc htế kiếm ưs chung nágs đối hoàn hnmì nl, tng l cảnh
inmgế íTh.c hitá phm thiếu àl sĩ, nghề ì,hđn đi irut xóm hp đa ca x sự ênn ggni nbh thế vị Trần iub ca ưs cáb có lhc htt aco, Tích gnlá gnotr gnhà y óc rt ếigtn ahc Thi Trần này tr iv
go bao ìth cân hnêiu? gtrn tM
âdy ũh yV nâc nữa, đúng tht măn à mTêh gạo ncâ mt ngrt n.a năm ôhk hco ta htêm kê, og một ud ri,
cho đơn gnng Diêu lão ngập ưađ hTíc nói: uđ, hctu Trần
Lc còn ánđh gì nêtr đi vài xe nưig oba nưh đựng Thành a,uq oàv ni,th tiếb có ángs nkhôg ênb xe iđ hìnn bò nggi náo rt buổi nh ch. họp ,ntrgo i,t
Trần ícT:h
.c hngc Trần Tích iư,c ngô gì trông ra pìh ìhnm khoai ra
nqu này ngũc hip lượng chc cb n?h áo ahi Bộ
vci àvo nh ca nb m.là mở Bà ntiế ndg thì hty tc pl g,hàn đang chủ nađg
đ,n của vẻ. thít qua nbh iuv hn iuqa tgrn mơr đua boa r hiknế vn mtâ chặt xuyên nưgnh li lấy h,thàn khá tay hắn ,đ Dây
ly mlă ulnô, tổng ưgnơi một hncí cộng ơimư chín tărm “Được trăm ca mt at .hitô n,vă
cái muốn phu Tiu “Ồ, iđ gì?” rTn mua
ngươi ta ơđn xem aĐư thuốc .ếitv
ũgcn ếhT ý hgi n? sổ och iđ phương đgn
hcn nâV gđn òcn lao Đây đưa àl hc nkôgh àm thời och nơgDư li .áco ,hn tùh tm
íhcT Trn nhnì đu Diêu lên g:cn ãol v mặt lát hikn đầu ngẩng a,us Một vi
hcí Trần hàn này Tcíh hơi àn.y hyt Đui cảm thm xúc giới thế nđ,g mò khiến v inưg
ggnưi, b hn cm nlg áo íhcT pc rntê nh thẫm, bc, quần ra xme kia qua, hôm im oá iha tôgrn in.uh nhxa vạt cihếc nĩhl trước quần Hỷ trên oá cúc pl một c áo liệu nrT áo uàm ưađ aco dùng ahyt chất thì b bgn nhơ níBh l rời thấy m
nigươ àti àny nă ihp khám mlà “Ngươi Vân nhêit ta ìht a.t đi iđ đgún umn Sau với
àov năm không hnư ãđ hn hùt bao lẻn ơnưphg .yv ươgphn cb btếi ũngc đi iđ ovà y như nné ưnghn lao bgn hứa, gDưnơ ânV knhôg xuất ánqu vô ếibt t cách lhnì thình giờ, àL cứ ihn ac àn,o nyà
tch lnưg đ.i énn cahi đi v đồng htnhà rongt my lớn Trần gi xách hn ir nhờ cTíh lấy, rời tiệm ti oab bc hia âxu ưgln nh ra, tiền bao
chủ cười Bà nó.i
Mt gạo htế? nhiêu êk bao int nâc
ònc nhỏ cb tđ sớm, mt nné gáy, rTn m bỗng ưahc nho thì Tích gSná nìhn rgtn cnh ămn thấy gà gi.
“Chín àyn văn, bná loại không đ,cư rẻ hgtnô giươn .cm
hàng d xuống. hp và din iđ gà gsná mi bán báo htc iĐ gáy ac trùng ud là lương ganđ nTr chp ,ac ăn ar Tích cửa
tni màl bc cvi sư nhỉ? heoT hp nhmì tc vác để là cha chc l, nôgc đê
àcgn đu uDêi hc,tu ly lão càng mc loã ơ.nh hínu nhnì, ông đơn mày
c một mà ơiưgN hoc tm con mèo bc mâs năm?!” mưiơ nhân óc utch c năm
êuiD hnưgn uđ lão y:àm
gnV.â
cs như đu ra lão iuêD ciá gì, ông ni:ó nhớ
hỏi nrT thì văn Tiu văn “Người mtá phu cho htì iđ bán hc hngnư ô.iht tiền, sáu cáhk