Logo
Chương 56: Khác Nhau Như Mây Trời Và Bùn Đất

Trần Tích suy nghĩ cẩn thận, chắc chắn sư phụ biết hoàn cảnh gia đình nhà hắn, nhưng hình như sư phụ đích xác chưa từng nói nhà hắn nghèo nên mới không giao học phí, cũng chưa từng nói cha hắn rốt cuộc làm gì ở trên đê.

Hồi trước sư phụ giận dữ như thế là bởi vì ông biết rõ ràng nhà hắn có tiền nhưng lại khất học phí, không muốn đóng tiền cho hắn.

Đồng tri của Lạc Thành, giống như Lưu Minh Hiển, đều là quan ngũ phẩm.

Trần Tích nhìn tấm biển “Trần phủ” trên đỉnh đầu, cuối cùng hắn không bước vào cánh cửa son kia, thiếu niên chỉ khom người đặt xâu tiền ba trăm đồng ở cửa, sau đó xách mấy túi đồ đạc của mình lên, xoay người rời đi.

,à phải v “Không t?hế àgny mt gnh ưnơgi cho sớm osa
ícTh ca bcư lại, hpék qáun y ghkàn hteo Trần gmna náhc ógnb àov Ô Vân hk .đêm
i.h rnT ícTh
m ,cíhT ac nào?” ưign àl ếht Trn giươn như
nucgh ac àv táb gũcn b a.n ncò ơmc đi y ir, không hCc ábn tyh
rngt gkhôn nnh nya k cThí Vn.â đi định ti aqun àl ngõ rTn Ô với th hắn Bình nThha thn đến cực ,gic húct ra, hcyuến
Ô n,ơg ngẩn ânV in:ó
Ô Vân?”
ngXo rồi ?à việc
soa Ti nya nhôgk il mhô ưđc?!
m:ôi iêuD đu bĩu ãol
rt gì? là ìBnh Thanh Đyâ Đến nv mt đ màl .ctú mhnêig ngõ
uđ hắn, gõn t:ch ưgln Ông tnh nhìn cụ nóbg
li á:ic liếc Diêu đu khi hắn cnưg quán, mt một nĐế loã y lnê tr
nTrog gì tiú nhỏ là áci ưnigơ ac thế?”
Ô gâ:mn trầm nâV
nglư iđ gnõ v g,nòl hn khom ânV ưhng bógn y ti gnđ voà íThc ôm rất luâ, quán. gln đó mh rnT ac trong uas Ô
trong úlc người gưđn dng lại mnh iđ uts đó mt b ,ig đi mt ln chan hết dừng, oèm cnò h my lại nb đi in.l ,đi hết Mt
gơinư “Được ếđn làm namg ngõ aThnh hnnưg Bìhn i,r iđ, niơưg ta gì?”
loài “Không ,mtì ac àl s đy mèo.” phận
đu il ón nchá Ô ka:i gniáo âVn dừng nhìn cửa cb,ư
yl vô ra Ô ưhn ón ihơ nrgot nyh tc trông mau lẹ sân, vào rntê .m ngđ mờ, ùngc mạnh ac àđ độ Vân bóng b hni ưntg,
cgùn, nVâ uCi Ô ón ca nhỏ, dừng nnhì hcán li chặt. tm hẻm ngcá tưrc góđn noc nơg
nahTh âđu cả…” õgn bếti kgnhô Ta Bnhì
vià :hi gâ,iy do âVn Ô ri d
btiế. aT
rnT nói: Tích
Tích: Trần
ih: Tích rnT
về rt lại, “Không hp. sư yl ếuib ta
“Không !cưđ
hi:nnê Tích hc gưlnơ ca nTr g,đn đến khá ngc An int yl rt yâT, lại hp cht hàng
sa nũgc có gkônh điều iđ cả ncò ngươi ht ng sa đê ,yđ não. cha tbiế ngươi Nhà
đây.”
lại: Vnâ Ô nh ca Gnig dn
giống gọi đang ngđ iàv kêu Vân cửa đó. Ô hnư ni,tgế trước ìg
hnà định ?à yđ b iđ iNgơư ra
ùx giãy a,gi ciếhc lại, Ô lên n.mìh Vân tròn uthk giơ ech đuôi hnôgk unc uđ niưg
at vào đi.” ngnơư auhn gnS
nógb sợ ,ri unm lắm “Đã ti. ta
ra m.t đi gònd íchT khỏi khí hô thì mnig ôghkn iơh như áp ta óni là nTr ayb th m m num như c s niuh, ph, óin
oiàgn àny ,vào hip a.t nhy đi Ta gơnưi tường
xem.” aT y giấu bà ít nđế énl khô nmu một mang cho
Hn cười:
óN có ?à hnà hnkôg
õg aT né?h ac
ôhkgn nói!” num gi âBy at
thế gNĩh cái ìg .h
lửa.” ếtiT thận hanh cn trời ci ôh,k
phải h chắc đ ta y amng đây phi nhớ nl một thây, cái.” ãđ nơưgi nhưng chưa xem ta vẫn mt nếđ nưigơ đến sau măht àB xông nữa igagn về nơH tr ấy ta mnu hap với at,
aT nh mẹ.”
ao:r ,uaq Ngoài gcêhin nach nh đi ac, va mđi người av gnnag
hnĩg ri íhTc suy nó:i Trần
?m
Nhưng gi èom tr ngoại cái ònc nđế gknôh .hkcá được hai gonah ra thì
il Ô tgnáh ph nâV trên ta,y yãh mấy Lc éb đưgn nl người iah hc mô gbn lcú bàn Vân mới tuổi, co í,ux Ô Hắn đi ,Tàhnh ncò
iĐ ôh?it
híTc dài: th Tnr
uanh “Con óc àv iv m như l tđ. kcáh v ,m mây trưởng ocn bùn không trai có irt
khôgn gnũc mẹ. s gì, Tích nh nrT inó mèo
ta nit ghk?nô đnáo gơưNi emx óc
ngi miệng àv il ncò bọc tơgưnh nhà hgnn ca uiB cúl nêy Vân hbn Ô Trần ,nh ngậm sau gưnl hícT một ntgor màu ahnx .aml yqu yqau lgn chọn hcpé qun,á uđ tnrê g nh kiến thức sảnh ngồi noh về lại, ícnhh y ti, nhặt ntogr iác nh ãđ
anb cL đã nhiệt Thành ac nàyg. aoh v gnkhô cnò àv phồn noá
người ud àB tm ấy… ng.àd rất
hc tn oba coh Sư gtorn hn àhn a,t iv mấy là âđy tchu tr tiền àl at itn at người, hnà hp, phí p.h này thiếu och agmn về n
đ iênk nhẫn. nH
Trên nưh Ô ngi ơni ,c nơghpư il đường, ika gnb ít, ngửi hhnì một biết to. tm hướng nhận Vân yàn inơ
.đne nđg ti Vân Vân ac Ô nđáh Ô ếnđ xhna buộc lên không u,êy Hn hắn đgán ntrgo nóbg gntu mức bc uàm mất â,nV hák ícht nhỏ gpúi àl áuq gôrtn nlgư iht Ô
?à đây
nvag tyu sgn bcư yg hgnưn chân xah,n uếy cp nlê ocn tắp. nnêi gưln gnth gndá rTnê áđ đường hiuết p,c ngbó tiếng
“Ừ.”
được chỗ trả v ngma t tếh iđ nb sao uiT không ta đâu.” ngưd nTr li phu, ết,h gành
thì… l.m itn “Vậy ômh ngươi iđ, Tối mang không ami nya ta
Trn mưiơ mnă ra: ir sáu đ trăm íTch đếm giơ đồng
aT ìmt hné? giúp ngươi
n.gsá yâB tc gi là àl giờ đã Dần, 3 gi
Bỗng íchT tiếp, num tth rTn coh nhiên, gsn t.t nsg
nhBì ta tm namg naThh ếhyunc Nigơư ht kôgn?h đến gõn óc
ôkhng tbiế cxá hthíc đíhc thể ngõ o,as th,ế iig ghnnư tuy Thanh nm it gNơưi gnđ ưnh đâu.” ìnnh ta không Bhìn at ta
“Việc thế?”
ch ,il Ô uys hơn sút rnT bc mi tâm tâm trở êyn đã un:ih gtnư tm àov đi, ngõ, rotng nâV at trạng ưđc íThc cúl
b Thành bimế độc mm Người Lạc gknhô? ếnđ độc ìv bởi ignm đúng