Logo
Chương 6: Tiếc Thay Quen Biết Quá Muộn

Trần Tích trở mình ngồi dậy, nhảy xuống giường, hắn lấy một con dao găm từ trên dây trói trên đùi mình ra, vứt vỏ đai đi rồi lao về một góc nào đó trong phòng bệnh.

Hắn hơi sợ, sợ việc mình sắp làm, sợ hậu quả sau khi làm xong.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Vương Long, say rượu đâm chết một nam một nữ, sau khi gây tai nạn giao thông thì bỏ chạy, nạn nhân bởi vì không được cấp cứu kịp thời dẫn đến tử vong. Ngày hôm sau, Vương Long đến đồn cảnh sát tự thú, nhưng trước đó hắn đã đến bệnh viện Thanh Sơn làm giấy chẩn bệnh. Vốn dĩ tòa án phải tiến hành thẩm tra đối chiếu giấy chẩn bệnh, nhưng người nhà của Vương Long tập trung hơn sáu mươi tài xế địa phương đến tòa án làm ầm ĩ cả lên, cuối cùng không tiến hành được, Vương Long được miễn xét xử, vào bệnh viện Thanh Sơn.

i,l đâm uic àngy cùng nêtr phn vào ncàg c ntgiế rách gưn,i páđ hnkôg tm hơn, gncũ hn Tchí àcgn hn. tth my doa gnT nhát Trần từng miếng ,n hct hét may nhưng cắn
ca Bào ht id:à
ưhntgơ hnoahk vết ,nggiư ech hcnâ nói e,o giọng rnT hn Tích icu vi ca: nig oBà
htc nc đu ếđn run nhgnư r.a mc Lần gônkh tim nh ráti iếtg vẫn nhả người boá h,tù c chu nă,rg hn s iêtn r,y
ta khi đấy.” tnoà lúc igtế ìth iưng nih tnêi đng hành à? rcTư gùdn tnh,ĩ ếth hcíth dư lực, k ìnbh cc ir Ln nưgi lải tigế ôngkh uđ thừa,
một tận phi vào u,nih ac yta tr ri iNó xngơư pcư inên tuqá đâm rồi ưns. oe ếthiu mũi gếnti tya dao găm đâm lấy och rt ngcũ onLg nTr itếhu hơn ni,ên hek cùng, àvo hn cíh,T Vgưnơ otrng ado
lửa ngươi, đi ươim ahnT ntg ta đcư íhcn nnê đến irt đá àny giữa nơi đi igc eól âhtn oab. i.đ gc,n i,đ tia igưnơ gnbó nhcâ th gi icmhê hek qua nrg rgotn nôgkh ,ca câu ênl Bn
ếc!ht num yàM
.túh “Không
grăn .nđe Máu Tích, Tnr tím nhmu gối thành yhc hếcci ra ac môi àum t tươi àv
cách ht v óc hơn! nđ unhi nhìn ahC nti hc ir, rcưt! ơgniư nhiều phía giơưn ohc !nit m nưigơ phải aT hếct tR
àl Xu,gn sp uqne hna osa. ig ưahc ca tôi là a.c êTn bè chết rnT nv bn yTu rồi, ayh giờ ngr âyb iôt hKngô num. àml Bào igơưn em nhưng
con n ơưgVn dn oda chm hcíT ìg dần hgnôk nói rTn aod đến g.Lon gnc xuống, mạnh hc mũi
Tích gượng: Trn ưic
ếTh nên lin nhi Trần biết tyh hik hTíc nrT .ìg ongL làm ưgVơn định uxt nhìn đây, cíTh
sao? này nếĐ cm mức sao...” ếĐn yàn
niX l.i
hỏi: xugn íc,Th cạnh ing Trần Hn
rTn ir pđ tối: oxya Đường ngi noxg, khi rgant lnê Bào ưbc yl ,nhb gnbó đi nghệch giường, nh v ca gn phục tấm hgnòp óiN ôihk bên vào coh ar cíT,h gnưi
có. ôghnK
úgip at nC ô?ghkn
vội n:ió Hắn vàng
cho gơiNư grn sự ?à tht ta ngiơư itbế gkônh
giết tếip giết này li ch n,a óc yv ht ưg,ni không mnu â.yđ nh Hn nếu tc il ìth ginư đi
Vương gnoL dao rũ Cui ca nôbgu cnũg tay ,nùgc phải ánc ra, x.ung
th đâm gmă Hn li nmh đâm gbn Tnr aod voà íhcT ra, ri rtú ơc àov niên: uhitế
a!r Nh
ult giải gnoL ch nươgV num Tnr hòa sư t iđ hnà hắn ếth Vương Long tng gp tm. sai h,ếct tar phi ngươi .hn chưa nhìrt uts ac hco mình, tm iđu Tognr nên hnưNg cíTh iv nơgưđ nhiên để giưn t,ng nưgi ra và htya uqá
hcTí. rnT Dgòn loang sm ccu thi,n rntg ra ar ig iđ ếcihc ưnh loang máu màu
mngi cếhnh ndg Bào ađng cvi cnh li btiế ac mình, nđế thiếu hn nnêi i:ưc
ânht đcư như ơnc c óđ s ơnưgV i,ãh đau Lngo òdng nđi nhận cn áic otnà t chết. nal ra imh c đớn k cm ihk nyug mình, nh màl giác êrnt là
Tích, nơgVư nr nh gi ykh: icư hắn ca ogLn yat chắc, m Trần ,tm đôi mạnh ưvnơ cổ gnb tay m cth
vết vn của ícTh muá gnôhk .ngng thgơưn cLú h,ycnu rnT ión ych
tbiế ay,th Tcếi uqá u.nm eunq
v nigm, cm ri àhm xúc cưđ ar ,ărng Tích nhận mc iha ngohka máu tnha órt ngọt ntàr vào nhn đy oàngi được giác. rnT
ra... Nh
hắn thoát s mht phán th oas óc mlà hik ?cđư Nhưng
mun ếnĐ i.r
nào âmt an nunyg óc ?hgôkn Còn
iưng ca ôgknh .m..t obá khi hết này niên òcn hip tng Bào tưcr ,ng htù ếcth tihếu hn
nLgo axư v đã cầm gaio tai vô hiểu ó,in ot.hát ,ưđc thông ccu nn gaim rTn vô không Vương nùcg cThí vi đi orntg kônhg b uáq iig cách kh, ca đời oàn hn mà năm óc ,tn
hpi iR vẫn rồi.” chết
yaox vừa Đồng oLgn uyhnc giãn dao, av bt ưli uđ ml ca ơưgnV mb: t ar,
il ta auyq inĐ chú oiag l bác dch ta niđ ac của lnê. hắn cứ piúg nđăg phép, óc thoại hc hai và ráti ta chứng ,uLư cnò thoại ngươi
nbê Vương đến ggưni đâm x.ung sức Trần giơ iđ ar íTch oda nlg ênl l Long,
hngn nh,b nêy phía y,d hnb ìnhn nyà. chậm nhân ngphò ing Trngo rãi khác lặng về
Boà hay biết coa ngừng. c àm cTíh uá,m gnch aiealrnnde nhíd pahí ngng v hn àl hnìn tM sợ ,ênl tăng yr đu gkôhn đy Trn do uh nàot ,ca di ânht urn gnkhô
m tóc bhn. ckáoh hcná mn ghnpò nigư ngoài bị a,r trang, đứng trước uLư kim ilo lão ac ca Đường nbê cC,h ac Bào
a!r Nh
êln hưn th hn nyà kếinh hátn kháng, nh tay ươngV hc noLg c con hn dã nc hắn nđg nrg trái Trần cho il rntgo nohhk ,dao cưp nkhôg dao ưnghn lc không nhr úcl ênl đi ,đu cưđ rntê tm nhân nhào gnăn t!hú Trần tức hTcí đcư Tích rằng, chiến mạch lập khc hkông hai mà ngờ phản
“Ừm, àBo ca.”
nng ac khung ưgnnh cơn ra ànyg mt Tích ơng eort mắt yếu, nvg đến, àncg nrT trên hn s, trời. ch i,l tếuyhk ătrng càng p nỡ không ioàgn ìnhn im ngiG mhn hắn
ônkg?h đuiế “Làm
ca nêb lão châm ri đá nhìm cho ,chn thcu. oàB lại gnsa uưL tm đếui
uiĐ naThh ir ahi t h,n nlê bnà của ếđn mt :hk t ýL Tnr tay cnh h,Tíc đi nói hp bên