Logo
Chương 6: Tiếc Thay Quen Biết Quá Muộn

Trần Tích trở mình ngồi dậy, nhảy xuống giường, hắn lấy một con dao găm từ trên dây trói trên đùi mình ra, vứt vỏ đai đi rồi lao về một góc nào đó trong phòng bệnh.

Hắn hơi sợ, sợ việc mình sắp làm, sợ hậu quả sau khi làm xong.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Vương Long, say rượu đâm chết một nam một nữ, sau khi gây tai nạn giao thông thì bỏ chạy, nạn nhân bởi vì không được cấp cứu kịp thời dẫn đến tử vong. Ngày hôm sau, Vương Long đến đồn cảnh sát tự thú, nhưng trước đó hắn đã đến bệnh viện Thanh Sơn làm giấy chẩn bệnh. Vốn dĩ tòa án phải tiến hành thẩm tra đối chiếu giấy chẩn bệnh, nhưng người nhà của Vương Long tập trung hơn sáu mươi tài xế địa phương đến tòa án làm ầm ĩ cả lên, cuối cùng không tiến hành được, Vương Long được miễn xét xử, vào bệnh viện Thanh Sơn.

Nhngư th kih làm sự mht phán sao được? nh hoátt
ac thở Boà i:dà
hnàth uàm gărn áMu gối mtí mnuh ca miô hyc tươi Tích, ra nrT từ àv đen. iếchc
đuếi ìmhn ir lại cạnh, áđ .uhct nbê nsga ca Bào ãol châm một och ưLu
cũng ncgù nộ, Tgn Trần h.n àvo tch dao một nhát ưing, páđ cn ngmiế mya càng hơn, rnêt từng lại, rách gànc cuối my hắn cổ hưgnn đâm íThc phẫn éx thịt gàyn niếgt nhkgô hét
“Nhả ar!
eo, ca: Tích giọng vtế onhakh ntươhg gin với chân nói gg,ưni Trần oBà nh uic che
hia n,gră vị àvo rồi rót xúc tanh máu đầy ưđc mc nhận hàm tgn ra tnrà giác. rnT ngoài Tích mc hnn miệng, đcư gnkaoh
nếhci Tích hngnư Tnr áh,gkn như đgn mất nc nngă ,grn lnê hn ht con aod lúc ihknế lnê lại dã hcm đu, mà hc rnêt hn c phản lập iđ hnào Trn gnôkh kghnô ưđc ayt ohc íTch !hút hắn Vương ânnh ráti hai này hhokn hắn ánth ônkgh ưđc dao, ongL ct gnotr khắc pưc cl ng nrh ngr
gnkôh giưn năr,g tim s thù, r,y ếitg hn hắn oáb uđ cm vẫn cn Ln tiên nh run chịu hct ếnđ nhưng c ar. irát
ngẩn hếykut mắt àncg nh nhắm p vầng etro chỉ ơng tr.i ca knghu gcàn ra li, mt rnT đến, nghưn nnìh trăng nh ơcn yngà ginG sổ, êtrn yế,u nogià im n ônhgk cíTh
hi: ,íThc Hn xuống ign Trần cnh
nniê itbế oàB il việc gnmi mhn,ì hn ếnhch ac đến iuthế dụng nch đang cười:
ãir gln áchk Trong pnhòg hmc ,bnh bệnh ìhnn v ípah này. dy, những êny ânnh gin
mch gì ấn dao dn ocn ơVgưn iũm không oLng. chỉ ngực ếnđ hmn Trần dn Tích nió oad ungx,
nmu chết!” Mày
hc li có c hcú hgcn quay itár l ihot agio nlê. thoại bcá hn “Điện ơưgni niđ ca ta ca nòc hdc Lưu, ta hai giúp ta đăng phép,
Nh ra!”
nói uám íThc Trn chy vn uhncy, thương tếv ca n.ngg không úcL
iđ umn vy igư,n il ct không nếu lại yđâ. gtếi Hn ếtip n,a thể óc chỉ này tếgi nh niưg htì
s niươg htt at à?” rgn “Ngươi nhgôk btiế coh
gKhôn hút.”
Cạch, mki Đưgn ótc hnác rgt,an nắm ca ênb người đứng áokhc m ra, bị phgòn iàogn bệnh. oãl Bào ca cửa ưtcr uưL iol
iđ umá loang Tích. tinh, loang nTr ra ucc ra gối màu ưhn sẫm hiếcc nògD rgnt
.đy crTư lúc hnhà li hik à? nL thế cc iêtn bình ta thích ôhnkg tnào ngđ lực, nhải dư thừa, giưn htì kỳ giết nigư đu ĩ,nht ri ếgit dùng
.ếhtc ađu cái k nc nogL ànto cảm niđ óđ gònd ưnh âhnt ágci àl àml được t i,hã ra cổ Vương s hìm,n c khi đớn ơcn gnuy nhn trên ihm hn lan
mhn niên: lại àvo Trần âđm r,a vào nH rút th găm ri íTch đmâ oad ếthiu bụng
iig gmia cuc xưa đưc, hui nói, hn đã hknôg đối oàn ôgthn tận, có aogi không ait đi gVnươ .áthot khứ, iv cgùn b của Long v nạn Thíc vô àm nTr quá cầm cách mnă trgon
muộn.” h,yta qneu biết cTếi quá
:gưgn ưic Tích rnT
ngươi hìrnt tếh Tchí tsu ưnhNg sư quá ac nmu nhiên .tm nưgđơ ành giưn sai mt t,chế nên hắn. hcaư vi tyah òah Vương luật người chỉ đui nTgor cho tụng, atr Trn h,mìn và gp tố ogLn Long ưVgnơ để từng ihp ra igi hắn đi
miũ đâm rognt tr gcnũ Vương một phải .snư óNi ếntig ohc nt nnê,i mgă Trần ênin tay eo thiếu hn vào cg,nù hutếi yl ogLn i,nhu âđm ir ado qutá ca ir rất hke hơn vào ícT,h xưnơg doa aty cưp
không?” àLm uđếi
ta giúp ?nghkô “Cần
iCu cũgn .guxn dao ra, cán Long cùng, ngôbu ca hip Vương ayt
n?kôgh na gynun óc àon òCn tâm
hip ưgni hết ,ng Bào ếtihu này ncò chết từng ikh nh báo cưrt ac ôghkn niên m..t. thù
Điểu nhaTh đến nói ac iđ t lnê Trn khẽ: bnà ir bnê tm hắn, ,íhTc nch hai phủ tay từ
iv àvgn ión: Hắn
oac ngẩng kônhg s hay không yr m,uá dnhí đy ln,ê c ícTh uđ Bào haíp ,ca àm di nggn. onàt nrT tăng tâhn gcnh Mặt do adrenaline hn run ếbti về nình hu
Đngư xong, hik nh bên ngi iưng giường, àov ưbc hnògp gchhn iNó ac phục Trần Bào ng cho đp iđ angrt hikô rồi lnê xoay Tíh,c vẻ tấm tối: ,nhb ly bóng ar
giơưn đi.” được ht câhn gtn tựa “Than ati âcu gi ,gnc nêl lửa ơni Bốn aig áđ ưmơi chín eló ,ngơưi a,c grn hke imêhc hngôk âthn àny ếnđ đi ênn .oba cgi nbgó đi itr đi, tnorg qua
ênn yth Trần Tcíh âđ,y xuất Tích tbếi ơgưnV hếT mlà khi nhìn nil ìg. nhđ hin Long nTr
“Nhả a.r..
gi sao. hcaư bè ac. Trần Tuy ps giờ iôt âyb i,r nueq rgn àl lmà của nôKhg oàB là ênT han gnơiư ôti hay me ưghnn tchế ung,X vẫn u.mn bn
vừa tb iãgn ươngV bẩm: ognL uycnh t lẩm Đgn yoxa ra, uđ av oda, ac ưli
Ri chết ri. vẫn phải
nhìn cho nđ tiền íhpa ưnigơ chết i!tn Ta iph th tR ngươi uinh cách uinh hc Cha v có rct!ư ơgniư m ,ri hơn!
m đôi Lnog chắc, yta m ig h:ky hct Tnr ưic ca c nh ,hícT bừng rắn nơgVư vnơư hắn tay mt, mạnh
Xni lỗi.”
ó.c “Không
này sao...” Đnế mc cm nyà sao? Đến
m, àBo ca.
iđ ar giơ đâm nLo,g rnT cs lên bên xuống. đến nlg dao ícTh l Vnơgư ggưin
mnu “Đến rồi.”