Logo
Chương 72: Mua Nhân Sâm Thay Thế

Leng keng, nhân sâm hóa thành mười hạt châu trong suốt, rơi xuống đất và nảy lên, Ô Vân chạy thoăn thoắt đuổi theo hạt châu, ngậm chúng vào trong miệng.

Luồng khí nóng bỏng quay trở lại, tức khắc châm lửa huyệt Thái Ất bên trái và bên phải ngoài đan điền!

Trần Tích mệt mỏi tựa vào bên cạnh quầy, sờ đầu Ô Vân và nói:

“Cảm ơn ngươi.”

hâcm đi vẻ chắp lão snh ca y quán, nhìn uđ Duiê vào hn chính mt lnưg asu tay với ch:c
Ti sao?”
yđ va t ìth ngăn như cũ v hn mới hNnưg
gvan cáhn xuống! nở n đu cười, bu vi ,tnrug ông quạ oãl bay trên không cno vỗ ,ênl vẫy tya óc tiếng rti Diêu bgn mt nl
đu gngn lên: Ô Vân
lời: uDiê oax lão ,Vnâ uđ đầu Ô tr
điểm li, yat ògnl ăn nữa, ngÔ nôghk nàb cụ. dứt gnô tâm n đu va nâV Ô
ra Vnâ il c ônghk Không ynag cũgn hícT nôg Trn àm nhận ãol hc Ô ng!
Trần ón:i Tích
đ.y đâu iác c ưđc iđ đấy? sách, s uam òCn giấu t a,t ìg utếhi không onà ima hco bù áci đi một iv rễ lại v iếhuc mt Ngày
lhn lưng êiDu ngĐú ingg :hn nht này, uas clú lên đầu loã ac agvn nói
phụ, àhhn uqna ?gì Sư là
ngươi.” ba ac h.ck.. ihns Gi Sửu àL giờ
hícT hknôg usa vn hn pkéh nhích, nrT hcưa l!i úchn éok mád t ngăn ưlgn cuth bởi
lùgn uđ nlh nói. lão Diêu
iđ aty t khép qauy lại. Tích ăngn đầu av Diêu ãlo Trần pl tức nh
thì pbế t “Muốn năl àvo ăn l.mà
Sư đâu ạ?” sư phụ, ahi yuhhn
tâm, yl là năng t ngtro ngăn nhất cm òhgpn quả. hoa là ban ra g th th hộp gÔn hai đim mứt sáng,
hờ ggin lão inó hững: uDêi đầu với
ra thi đim kch hn lạnh gc,n Tchí uS hkin òdng vì ư? gi óđ vào ar ba nuôl khí iđ bởi tràn Trần
ión tni cho tiền, gnhnư muốn aso phải Ti ta Ngươi nói nmi ct dngù ngươi bt?iế li đ htnì ta óc báo à? phí thể bán
hcíT :khcá asng uđ nh âsn Trần sau, h loã nói ux ovà êDiu đi toeh yhnuc
.nmgi yđ Vân ihan mhô gnyà Ô nă caưh ,ìg là Cả nhm nhoàm thế nay
nể: kính cảm íhcT hty rnT
kiến yah! Ý
người ưgnđ hnhà hôi,t biết của đo nl ut pnh nm,ìh ànhh auqn igu ađ đgn png ngb che s s noc khnôg không b éghn. gưin Ch đều
đu n:h êuDi gnýut olã
quỷ l.m ngnưh tìh nhà nhnì ingơư nãon,g Tiu lươn noang lẹo
bnà ayt rồi chớp đ grnot Ô mắt ông mm gơi nvàg e,mo lòng lão ar b yl glnô đu uêk ìhm,n ânV êiDu bn oeth con mèo kim vi aty iđô moe màu git im phc. ngđ nă,ng
từng cùng, tm lên thể Nưc í.t iđ àM rất ìht hìt átb thông ‘đạo’ mhìn bát chỉ ngươi hênti như th haci y được truy được.” óc tựa knôhg cũng gun người cho cho chỉ im ìv một ortgn Bi tìm ncư tu ohc người bát một con hôti, hc nước. mt mà na nmu onc ,y ngđư hành chia im người uống inhu gưnđ
chưa nV Xa ms t dni dn iđ Tinh aohK hcúK uq ac ĩd cả nd ohaK mãi uLư bui nigơư nhà v. hck xme l.i hào, kết mia amT Đngă úhp nđh gnĐă bui ngươi aquy oh,te ac chc nágs rồi, Xa etoh
mà ithô từ tchu ưđa ươgni ađư đi i.t đến sáng “Bảo
đặc ,hp có không?” gahnĩ nào ba Sửu khắc gi bti ý “Sư
Th:íc Tnr Hả?
nhiều... Nó tâm.” ongan đmi iĐ gia hti,ô mang nă Ô đi ưinơg nơưig Vân, nhơ gai
Ô đu àlm nũng htnhì khiến êuiD vci dy nlôu nâV mình nhlì r.i quên răn lão
rTn ohc: gnih Tchí
Tíhc mt n,gc úcl, đầu tgnor ovà ,am ngô nrT uđ lông ac icá xù Ô cuối đó ôm ó:ni ưic nhìn Diuê ãol nâV mi lặng n,ó uas sờ ngcù
ư:t Ô nâV uys
hyn nâV nlê ếk sách lão bỗng ngô n,gxu ri pg tm nh h,óp chy đến đu Diêu nghĩ rtưc người hny uys .c ứng Ô Đang t gáp lòng lúc nh trnog
bo gti mình, rnT toàn Tích đhn tul ưgnl? gđn
sao hncúg ếđn sự il ndâ không ưhtgn iT ?h ca tn bnhì tại btếi
ông iR mhc ãri n:ió
ihp mới l hnkg chiến gi lẽ nmhì nc sinh tìh chờ ontgr ý đto ưđ?c đúng ấy ưgnrt gchn ếđn htt, nmu thức xác L
êtrn tủ thku htuc đógn il a:su vô kéo cth lại cahư íTch rTn pk oayx ngưi che gnđ gnăn
ngcũ dạng, tnê ưhpnơg người áic .có nqua gncù nhhà ut ca vô àl pháp cnhug ìg tu Hhnà gọi đa àn,hh
H?
il làm g,ì đó ngĐ itếb à? ơigưN y!đâ còn tr v
hkó Tnr ícTh :x mc yth
đi ưS àon ưnđg ít ?ếht gniư ?ph thanh aSo mâ hngc
nnâh aưch hpát clú hânn im ayht uam iPh htế ưs hiện hp thôi.” sâm óhngc amu
l,uâ hỏi Thcí do g:htn nv hồi d cùng nrT uci
nco vào?” đi một đ y li mp tnr bù tgnr “Hay oèm at ginươ àl đnhá
tu hàhn nói hpáp bây sao ar trên hgưpnơ snhi Vân it mt hưn tir đạo là cnùg nhận nhhà của Dương tu k nh sgn onc im ch cđh ,hếct nếĐ li rit giờ, gđưn ưgin thế, un.ha
nhân sư mc vi ibến tìh óni mất msâ ta “Về sau ?gi hápt yâb cn làm inh sao uNế ơnưig phụ gnkôh ơn
vừa Trần Tích icá ngô àvo ly va một :inó pbế ra, nă bánh bột
nói: mình, Diêu bực thì thấy ct thế, lão đu
đút n,ă suy Ô àov ãol âtm vừa đu hco tay cau mày nhgĩ: av điểm đặt Vân iêuD
ìnhn im rnT đã uiDê tủ hTíc ănng uđ áci loã tm b hc .lưm
Vy unqa óc ..hnôk.g phi hnhà phụ là
“Dạ.”