Logo
Chương 87: Đạo Lý Người Nói Ta Hiểu Chứ

“Bớt lôi kéo làm quen đi.”

Diêu lão đầu không đáp lại câu nói này của hắn:

“Không có ai phát hiện ra ngươi là người truyền tin đấy chứ?”

“Không.”

ob gươni phu nhà thương hco nhân “Con .ón rgtn mèo nBà nhnâ ca ta Bhc phu đến ta qau ,ir li b gi ámkh Nhưc
“Ngươi htcíh ìht gì óc không đến trên ơiư,gn gnưi làm liên gnươi ta nđg ,lmà cânh ly mọc !at nuq được, nhưng
ip.h mi hTnĩ õR gàrn nhất, igưn điều về àl gnăn Lưu hk nâV hpía óc mọi ca lớn hip hc nhưng aig manh
ngiư oèm tức nTi tm ac h!kp gkônh mt
râu gdn :tm rtng Diêu đầu olã
tmr âmng ám một c:h ãlo đu tl,á ir Diêu
:câu cui hắn, nói uDêi hmtê đu vn gncù tm lão ìnnh
Tích: Tnr
angy hdàn .nit hccá bạc không il được btiế ,c gà Tí,ch Trn nhặt aum này, nghôk ếht để gnưn sgn ngươi biết
tt nbg itôh à!m nh nhắc “Ta
ábo ngg hnư sc cđư at thế luâ Sư c li cũng ,hc ưngi h,p khiêm ta nt nưnhg óni rồi, đi hết at hiểu lý ođ thù ônkhg
cô áhđn nhBí ànB t?ếh hNcư H ưngn,ơ ai Bạch b
mò tò híTc :ih Trần
uđ lắc loã tiếc êuiD i:un đầu
:ícTh bmá àv ógn ig ri y ngtro Trn ovà nàNg u,náq cửa yta yv àvo
yth chí gàoin mình chết ìth mới cười c nigư ngũc .iđ ora, hin, hê, hnnì cúht cửa gnđ h măh áhtp k ithn quá là ch óc lâu Mun iug đắc gươni s óc nhiên nhưng ika iơưng những im gnưi àyn mình nsg luâ nhìn aus huyết từng chỉ con ignư gì người đủ ươgin ìth ruê biết mt xem sng gùnc. tm Sau thể thù ngươi h ca àlm cần
âunQ oTà yT Tình Tích nếđ đã ac iDuê uđ: nrT Nghĩ yT cnhyu ,dn nhìn mà ãol
Thị kích il och vệ thu h đi. bọn
nkôgh nL itu m mnó ăn ưđc này. ,ir my dầu
hp ngươi không à, trọng !bi tếib hết tôn trngư óNi
ùgnd thể tt đời yv, nưig ág.i àm uđ mt phần đánh ux trên nưh nl này, hay là để ch không hNưgn
êhgimn v Diêu inó môi, với ct:ú bĩu uđ lão
y hnà mi đ.nế đại phu “Phu unáq at ânhn
gihn :gn tràn Không trnog yđ h!pi ,evo Ô Áhn Vân mt
sgn cm ,àno ph lắm, cs iàg hnáđ cLú đi. chút người uam bn nv nàhc nă tcúr ta đy nhgôk
sua paíh thức hỏi quay chm v nhnì Ô dấu chTí đầu: rnt ơưigN vô yuq, đầu nVâ màl đầy Tnr à?
íh,cT Tnr cThí! “Trần
cười nBhí Hỷ inó:
vi Bính đi ta p,h H chuyến.” “Sư nơgưn tm
tm cáhc ênmhgi rnT túc: chíT ión
ra uy!nhc mình íTch náhy nió ìtm phi mắt, nnh nâV nTr Trong một điều,
òcn ìnhn ưnghn óni cđ này ph không thú người Khúc ođ iutê hn sư li mt của cnhu Trần bảo v uLư hn Tích nuhhy hòi. t,t hn,iu ,v ưnig oac, Tinh, àl
lão àg ơgi il nh gm, ưđa lngò Ô đùi ùđi híTc ôm uich đu: móng agi ícTh ênl Vân bẻ b trngo iuêD ,cgn ươvn hoc Tnrâ ar, ùđi yl trước ayt rTn àg vuốt t hai ùgdn
ùđi nTr tay àg ovà éhnt ng:ô Tích
,ngnư gì H nhíB t?ếh chuyện có cô
nă igưn ăn lắm at ca Vy ,an ngđ gà mà còn nió giơnư hế!t thì
Hỷ ínBh ó:in
msâ nc Có k,ngôh dgùn lỡ ngam s?oa othe nhân nc thì hnư
iĐ i.đ
b người với tiệc thế àl tử ca chun và bận ơngVư .ti ,li ogrnT ph cgôn hoc có icv biu unq t ì,hnm rn nô ganđ l trở àv p,h ib yến vì gnơVư chúa uh
cho âsm bc thuốc Nếu sẽ phi h.tếc âVn ionàg b êthm lôi ar s nnhâ mèo, hắn ònc nmhì náđh
lại aHi ac uh Phi rồi ngc crtư iv người trạch, họ vmò cánh qua Vân dgn Un.y ni đi ếnđ gvàn
va nhy nói: nbóg va Lưu Đột mg nhiên, mgni iThn úKch
trn lua quầy, uas óđn Tíhc mgni hếg chào: Ô têrn cếihc nrT nVâ ra
Đi cúL nhân áđo:n cấu ìnmh vật Cảnh luôn .ia suy vẫn ếkt tr triều với ctrư cuộc
tốt êhuny gưn,n nghĩ, oá,n óc áqun nhau đgôn thể y như an bốn quán Tnr này biết onc iach máđ àg oinàg trò mt ikh Bên hết rnogt ao.b ãmi hưn thì thầy y nhàn Tích người nếu
ti inó ãhn hannh thy nhge “Hôm nôrgt t na nên ta Lc ità hco Phi ta ácc at hồ nhiều hkám lát nhân xem thế nmu .ml nnâh đến t hup iđ hanhn có ,ón gnưi hacư bo hcB iĐ đi cho Thành, iv ayn chc văn iđ ta bhn ih nhân nhé, còn thôi. ănv yna t mìt ngươi ,na
“Vâng!”
iđ ngoài váy, nếđ cô hin tgăn hc à,ny ,yêu ínhB tung óct artng àic y nương t oah phủ mtrâ cưrt này đáng tni lúc úĐng hp.i trong dgnù hntí, ác ca nođa htì nương vạt hácx ,nquá ar cl lắc nal thể nơVưg iárt H cô
lâu hChín nhgôk ,hp tm ưcđ naggn theo ếđn níhB hơn. inMh nìhn hắn t qua Trần àm ibn đi lcú H aQnug ch Vương đi .iĐ íhcT
“Không biết.”
,ux hơn hạn ac nòC tế iig hyã ưngi t còn ưngi xấu nh ếnu bo nhiều. óc mnì,h nh là
giơ ar lệnh Bính :mxe bài thị lên cho cô ngưnơ vệ Hỷ
Xa năgĐ Khoa mỉa: mcó
chắc kôhgn nc ynà Lần đ.âu
mà cnhyu ế.nđ nh s Nhưng ìg i,tbế phải ms đến, muộn ũcgn
lão uđ Diuê vuốt ruâ:
cđư. ìht hTế