Logo
Chương 1: Thật khó sống (1)

Đại Thuận, khu vực sông Giang Hoài, thị trấn Nghĩa Hưng.

Con đường đầy gạch đá xanh bóng loáng phản chiếu dưới ánh trăng như một tấm gương sáng, lá khô rụng xuống, cũng không chồng chất thành đống mà khẽ xoay chuyển trên mặt đất.

Gió từ bên sông thổi tới, xuyên qua những chỗ trống của mái nhà, thổi vào khe hở ở trên cửa.

Cỏ dại tựa như bị gió thổi cho vặn vẹo, bên trong ngôi nhà làm bằng gạch nung , thiếu niên đã chết lại đột nhiên sống lại.

yT,h ?ơc A at ia aso?
chú?t nTr
mt àny? àm đầu ếth hn thân gì ânht hc noc ,cếht àm óc hkó iàt vì hnà hp uhnc sao? tên cũng Toàn gLnơư hogpn b C, mở gian tm ihsn Mu mc Cừ gnơLư utêi sn pngòh nhtág nuyth ,chết trước
nhng trong â,nd mà uniô ưng s h. tognr rt thành tiểu Ho,ài mt ôngs aGnig gànn vậy gưn ngs vạn nCo âdn li hìmn
cC Cộc c.C
ra đi. t,n nd trở hnư nuốt ónng nLưgơ gndư mt miệng hln đưng hp b nên nnê thân đnế Lời Cừ hcun ,v ôv vừa thấy it ătm hc ãđ rt máu nùgc ưcgn lhn cũng li lẽo yđá nògl, inó ơni dn bị nàot cảm cơn tr
,đi uđ đồ at mượn aso ếnđ num con gnôkh ch,i yva Mau ăn còn ađ og đủ no cút kìa” sáu nữa, nhà
unxg iđ nrT đây thúc tm a?os ignơ nig aT thì úcl. gnh tm ri,
uáq cũng thật thôi” iđ kém ơC th ynà
ac tih ncư Nước imđ sáng chiếu còi sgná nên hngk nóng cm àhhnt những mặt i,ta báo mniê inp lồ. tênr uđa átr imũ à,gvn đèn ,đn to rt đng icóh ênl tiếng hán
một xuất káh sức s mt trở bn ivt giúp ca,o hisn, C nh ihk một phía, đ xóa chữa áCi nhìn ht ãđ píha ynêux ,tm nc một cầu iđ àrng, gnòl nh chiếc nhgùt tầng hyt kếnih như đói cưn chỉ trcư ơưLng ếht i,gngư tứ rỗng. vic nhi hco lếic vi at nên iơh àv chiếc bếp cái
onrtg ayl ht nàgv, não, được ưnngg ácc hcvá vn nơC hik nếchh gxnu đau gưtn nh âyd ognrt p,nghò hơi không không ãđ đi th ra ym nvá hn, iđ cbư gngn giường, glun hc đất ,gimn ac bước ckíh mới nnhưg thích thần hng Lương kinh ngơi. đi không bằng ing để gnb ingoà uxgn lực C voà n
tnr rTnê s?oa
iđ nãy iác nói: nh cgnũ hnkiế mnà th ihp tm ,ìg hákc lười trầm nhõm, ưnig cho hn phoà cầu ươgLn C va mc hắn
v t.h và thế nx c tuêi đói nl ký Sau Lương cơn otgrn nmh mt inl lại rt ức C đ,u nên nhng nné kih onhg hóa sắc
it. ưnig
,yâđ đi. ý đói túhc àl thật i,r là ĩanhg qáu cưĐ bgn vn
cũng tìh áthp chưa học, xuất có ncò con t ngc nào, iđ không nĐág vạch ếtci điểm ađ được gì ít iht thắng nihu
thật ào.n sự Ccu ý cúth kôhgn óc ĩhgan nsg
h A là có đi hc gưni ngrot nên gọi ch nhau, Thy. ,Tyh trong giống Tên ‘Cừ’ nil vì aih ch thnô đều hn ohc
êtn ghK,ôn hn unthy iác tinh nco ưign rồi, dgn ãđ M iđ đu còn nnô dấp uti này Trương htnàh chứ?” cũng b ócc nub gnád ta ghnôk cáhk đy hip pcư tth mn ,àm il pk,ếi
đợt nũcg ơNgưi rồi…” uht àyn biết, tếuh sắp nđế mùa
c.đư ncư mới hcút ,ưđc ưtrc tiên tìm hôKng hpi
Thuỷ. A gúĐn là hn hhcní r,i
ar hn tim như c ngdư nhảy ikh hn.g Triá
gnhc đã có na đầy hln nh il yàn, Lúc nti vậy, ynuêx bàn lại C mt knôhg ht l nyà óc suy hôi đ ra để ơc aos? hkó ti nòc ht yếu mở cgũn ni ơngLư iph ht ,na ln chết av tay hn ,uđ nếđ m như cs
àl hnân hn mxó hắn. mặt rưct nói của mna hoc là ýK Trần yàn Knháh ,iếtb tên c àngh Giang,
gnmi một mt nôgkh nh ếngig, in cs đ iđ tmì đi đã bước còn nhgưn n.a Hắn muốn
gơnLư C t vốn dâng hai tm it gront im, hc vt áigc hc xuống nkgôh tếv, ưgng,i bnếi năm mc hn hưn hơn mn ud thu lnê tưcr ưhn rơi h áđy ir ơưim sâu cuc dường đi nh ca nògl xgnu mệt hgnkô ưđc s nt
qu,y qu htân đ đói “Thật đừng xúi quấn bị
Lơưng đau c, ngưig. gnotr ra, mắt ,mâđ không nm đôi C ntrê mt thấy chỉ tròn bị iutê ưnh cm ncu bụng m hty dao
l bàn Cm tay hngk sợ ly lnh tm giống hắn. như mit trái ãhi iágc lo ópb
khc orgtn gi ihã noc ln người ếhtc sợ đưc uaq ac thôi, gen hgkôn rồi. cếth s vi đã ri âsu s đã àov h,c là ni nói toàn tm Ai na ctếh cái
đu Tất mơ. cả không phải
hy,a ũcng không ưđc hnàht thu óc hoạch gì. iđu ìg Kôghn có kgnhô ut gì,
Cừ gđn nươLg tm ubt n,ìhm hnìn da mắt chn nmig nhá đang ăgnm :ar tth t ênb neđ Hắn ênl, đaư
nữa óc công ãđ il Ký mt đu ếhtc nl c nh. đi tn
il A đyâ Thủy, ếth ngồi y?nà soa ngươi
Đói!
lại Soa ếht này?
gn xíhc nnhì ádgn c iln kinh. hắn ếhiu ac Giang gônhk vẻ sau nh cúh,t Trần thấy k li tiu Khánh tm khi ty hki
q!uá Đói
nĐg vòng ,nh ta đi…” unq đnế iđ uqa hcúng
hegn xe th trên nigtế xa với ađng ncyhu hngkô nghe mấy bánh lăn rõ ìg ,hnua phu ch gđ.ưn thấy ión Hn
vì Mnìh ugnx ưing bị htt tếh.c cưn s nyh cu
tihn gănt xung toh àl, đã hìt bn gì đ ôgkhn hnm tus nữa ynh êunyx nhoà như còn l. htT để mđê ca y,v cứu nưc ànhht mi ,ch làm là m qua ưing cl àm
hgc átl đường áđ xe . ghnn tpáh icếch Những nxha, mt năl gnav trên ntgiế ar nbáh
Ùng .c
về” “Ta bán im nrt rêtn
ehto ra cha bản trong Cừ mt là s v òngl hn unkôh ih,ã trong đã tới nh ,an l ãđ knhi hkgôn trên còn n,gc og ,m ms nhà nogrT tch do Lương dự. năng nhưng sợ còn hgknô hn il
béo nhiều ac ,h cá ihp ưđc unm nếu ,ir ym ?aos bn gì, ntr “Đúng coh lỗ bắt cá náb nhiễm lành mhô không sẽ àml náb ta đang êyn hàn tt ,iưngơ trên thì poghn rit nên không hnđ t,o hnêni thuyền sợ nòc vậy, êuth thôi, cho ábn ac ign och il khẳng ai đgan ra nya lnê bán