Logo
Chương 107: Tai hoạ ập đến? (1)

Một câu xảy ra chuyện vang lên trên bến tàu hấp dẫn ánh mắt của không ít người, gã sai vặt của quán trà đứng bên cạnh vắt khăn lên vai, nghiêng tai lắng nghe.

Lương Cừ cau mày hỏi:

“Trần Nghĩa thúc, xảy ra chuyện lớn sao? Là chuyện lớn gì?”

“Ta không biết, trông doạ người lắm, một lão gia mặc y phục màu xanh lam tự mình tìm tới cửa, quần áo kia đều là tơ lụa! Còn có một người quỳ trước cửa nhà ngươi nữa! A Thuỷ, ngươi có phải gây hoạ gì rồi không?”

tđ :ot th hinnê Cno m hai mt
tin li u.nôl đ cá mái đó ôtrng C Giang Trần bôugn ơưLgn xgu,n ochè gáhnK oci bán tunhy,
nrg chuyện ac r.i ti mà, àl đồ ar tới s s soa, bảo ta tin tử tận “Tiểu tìm htt ưngt ìth óc quả ta kia, nhìn rồi, õV ònc náuq ãđ yâg kết i,đ
ãđ at nuxg, nlih lỗi nói ccá ai gì ciá người A tbiế Tuh cđ it tinh ưahc ơgưi,n ưngi là My Nếu vy qu đy! ìht ncgh đư?c nếđ ?yđ inx
gnm yn tđ đt im gaGin hmkâ ênnih ùvgn lên C àl asi nmu ngcũ ơnưgL onhpg đi ănng ônsg xung lnê phi ti iig nào ưcn Hoài àyn Tr đi thn ,cơn nHgù úcl óc ếyqut thế đó ,nơc đúng phương, kh iv được. hcn, gưnDơ nhsi hnkgô gnôĐ
gì, t nếhki iđ à,hn htmă trong ãđ eghn .nigư nàgc người hi ra gàny uyhcn ít càng hyt iđ gôđn Không gnđ ĩ,tnh ar gnũ xảy ohc
hn nơi?gư hmtă ôhnkg ao?s ònc Vy mnư gnũc tới chẳng gạo cưtr ta ohc th ihp đây gúnch nH
gNư naho uđ dân c aol nl.ê haqun óđ
hn mt đ dnùg cno nhsi nhưng ca đ áhđn sau ưign rTn vẫn khi xyoa tt Trần h lẫy Trình cm lng nuq vẻ mâ đi cgũn t ác hhatn hĩagN nTr ưghnn tay ếnđ bị uêmi unih, cho tm gùcn im Nghĩa áo ngc Nghĩa áhKnh hơn, dgn ca Giang nrT mgn hơn iha iha iđ cnùg người xme, cnò ,tria t lên, yuế ngón nògv nmhì im c mni,g của một người ca tì.m người nv đều được
õr iáQu ngđa hìt nào cm có grnà rtnê bc ưngi đy, mc phi àl óc angđ phc, tth y
ngươi tiểu ưgin x tốt i,r th,ôi đi ,ir cứ lio thcú hn ânhn xem.” nhìn chuyện h,tế đã bảo được là ìg auq nói sao? ygâ cả ưiơgn hiểu đến gônhk mà tng nh lý thúc thăm, Ta tử ms ta ghCn đạo aik ar ônkgh đp thể s cgũn õ,r ếmik tiền uihn i,r ếht có
gkhnô Lgơưn íhap aco v ot ưc,đ Cừ uếhtyt cá: đu gnig hô chp Trại xoya lại
sua liền yth .kai hay, hoạ ca với sợ cúth tia gnđ nhgo ikh Bảo ig nheg nghc xme kịch Tùng mLâ ứng, vậy cái àvo áđp dựa
Trần Hnưg rõ th uy ngưDơ iếhp Kháng nòc àv ưS có Tùng hiu ưnh nơi của Cừ? ia gái gàcn htế th trị óc t iv ưnh hnx Bhìn đệ nào, trn ếnđ Lâm so Nĩahg Giang nơLưg Bo iha trấn hơn ơngDư
một kô?hgn nTr b aH, ươign lão xin uđ hỏng ấy ri h? Giang, iag phải hhnáK il, óc
“A tội vật óc Thu iph đi nào cđ rồi ghkô?n nhân
Lnươg ignaG hn tiên hcaư ignư àl ưnc Cừ tb, có nph uđ tiếng m Khánh gì, ònc êln ngm rnT một đã Tnr mgn gaĩ:hN gn
iác t.ếib ãCi ào đó ig ồn g,ì mxe aqu htt hay là c
nhiệt, đi ngay xme sau náo h,o nhảy khác vui aĩghN Trần an đu, ol không nlê gmn iđ cũng hhánK Ginag, người ngòl rTn iđ nưgơL ưngl iưgn có usa đó tgnro hki gặp b tí theo, âu. gncũ ignư có hônt ndâ àl C
.
nĐi Quảng bt nãm: Lương
?yđ đi đâu gia, ưgơnĐ
y!đ hcưt bạc lưng phục biết y tí thường kai yht trời, tm va cả hnìn ơntr biết tm !bc một ,tth at được, cnò ôngkh gưnl cs màu phải nào htn hnxa aSo nùgc thể aT hơn bóng, thấy rẻ, nổi? hìnn bnìh đã cm gưni muà Một vi óc ta
phải, “Không ngươi úlc nói li nyà àno? những
cnò ht gì! chó ihu áci cho nhau tr có nmư Gạo osa lại tìh so,a giống đ?cư oS,a th ngươi
vy Khánh agnGi mắng: lin thy rnT aoc nggi
,Azi vy c,htú hc i.đ at gncũ
Tnr có il ngdũ này íhk ếgi:tn úcl ênl hgNĩa
nheo ăcn tm thấy h, m tm, con coa nào con :li gai hở hp một vài óđ khe khe gnđô trên l ra đám Mt iơh qua, mtr nhất đi nhòpg ra
tâm !ưcĐ !đi Yên
cha mt noxg qua int cùng trong cái hn g.ì ab rõ ãlo đ uhi Đmê cgnũ cui c,mơ inmg mình óc ăn
Tôhi .đcư
gì, un iđ gkhnô làm đi “Ngươi à? it cơm
pih 4-5 bộ chẳng sao?” “Một một ưgln pch vy bạc, y lgnư tới nt
chết nigươ nuM gì.’ cũgn được, óđi vi cái tí không
nói gây nTr ra hinl hagĩN, thì iác “A gì huT yđ? tinh oh ì?g ignơư thể
at nôrtg “Tùng coi Bảo, ?éhn úpgi yhutn
gtnh liên ếnđ t tir Ta xme, rồi ul này ht không để qau hcc c đó at. itu xem
“Không ũgcn được, th.ế hmtê xảy sự thì íkh phi tth một gì gưin ycnhu đi ar hmtê ta nếu xem cgnù mx,e một phn
b hoá iĐn li đi il ca àni.go tm thế, gni, xong iln gônhk chẳng gì áqu il sau, đạp hnt vi ơưgni mẹ ar câu, nuQg crưt ón khớp ihu Lương ocn