Logo
Chương 2326: Tiểu Phụng Tiên, Oa Công phân ngư, thanh danh vang dội (1)

“Khò khò.”

Bọt khí lững lờ nổi lên.

Hơi thở nặng nề, khuấy động sóng nước, ép thấp đám thủy tảo trước người, Lương Cừ gần như cho rằng tai mình nghe lầm, không khỏi xác nhận lại: “Oa Công, người nói, có phải là Phụng Tiên, một trong Giang Hoài Bát Mỹ kia không?”

“Đương nhiên, không phải Bát Mỹ thì còn có thể là gì?” Lão Cáp Mô lắc lắc cái bụng trắng xệ xuống, đắc ý dương dương, “Khắp thiên hạ chỉ có một loại bảo ngư tên Phụng Tiên, là mỹ ngư đệ nhất.”

hoàng Ra kim ar đ ,ir đ s hnogà kmi !ir tth
l nên ig Vơngư mi il coh áĐgn phải. Oa
áQu hnha.n
Gniag hKông iĐ phải sao? Hoài Trạch
ìv trễ cười đ?uâ mà Tiên Oa hi ngcu C kghôn đi inh Mô ob iĐ mDá nơLgư ongx, cph ln gPnh th tt! lão tuyT bỏ hỏi yat: ápC hmc ngư đnag nôC,g lỡ kính ơc
nghi. Lương C h
Tniê êt,ui bi t.ìm hn nưg cnh ht. Mẫu óc hBc ia ar nhgôk C b,t rộng”, àl Ha il htc Vêin là sức, đcư ếinb lão àl cũng uanqh biết bt cho còn nữa, “sát hBc hóa gnơưht iđ rtgon thnâ Mgn diện àbn ôM àhthn ơHn Thủy Còn nuq đu àl ùd cp ob cm ot mồi óhk ,nh ,ioGá phần. Ha Ngyà iph Qu hPgn ást h igi àlm gơnLư Cáp li yv cn ơnVgư ưhntơg Mộng tcrư yêu địa iđ đơn
nngg l.p Đu táoht o,ac đc ếch lại isuê v
nưhơpg tnưgr t,c àno điều.” áhpt olã trn,i nB cghnú oa thịnh, óc không ngày hcp, chức ad tâm ghưn chỉ lão ht áphp k,ách vào đm đều rgtưn inhm tm tc cnàg Oa at
grtn ưcn âsu bay iah ìtm đã ónng hiểu Lươgn hgKôn tvú g,lnò mt bọt sua ,od C đi đ ếch ,iđ xóa. tm giưn nynêgu glun hípa li
aus ca ,intếg nũgc thực t Đã ht vùng Sư, hcu phải ht đạo hnkgô uih chân Đại du Cpá đã hai nhiên àoiH igi gươLn tình, àiHo hgônk gotnr ho gnaGi hc àl tìm mt khụ…” nước hn h, Thủy oãL khanh tás àngm cs bổn “Khụ hhìn hkan óc uQc ar aGign ácc ít.” cph Trch. ând iah ôngc hkp lưng, giúp tế, tình
àm Cáp chân ola cogn coà Lương ib nươ,gd àg giới ib, nôcg ir oLã âm nôb vì ln. qua đt gni tm tư tác “Biết đó, nutg đất hoit cong, a,yb agsn ba nb bụng ta :nhơ hai mt knhah lnê duỗi ôM áim li thế vun ưnh to iđ âhnc lên đất nr, dùng
ếch: ápC tt uđ Mô nngg phạt!” ãoL h,ngtư ti óc tt Có cao ôncg
s thật! ntàhh ngm Giấc
cn Cghn chẳng mt quý. nc tm nă,m
uCâ n?oà
hnhak ibu đây khôgn áCp mc v:iu Lão gì?” “Lương
nh âyC n st Gà ngtr gl!nô hao!
i!ơ tđ Trời
Oa ưnh s mình i,ngư aO koe phải từng “Than iGnga trời có kiệt t nmă ,ôM vn ìv aqu, nkghô Lương rt nCôg iac hi th ,h gbn loã nh ngcũ ikến ô!i êln vy. ngm với ynà ai mt thàhn không ưng hiênt !gCôn dài, ếNu Cừ gan Cáp ob ưcđ Hoài násh
lp knhg tư nahd mục, biên son thú nv ônghK d olài có được mt á,n nokh uth lồ? hoék oa đầu cn léo ánh
hiơc ,htt àL lại ln đến vậy.
ùil chân ãhi Lương tnrê du ba lòng nhik iah lại Cừ sông. đ li bước,
gũN iĐ ,gnc ơưgLn Qyu kinh nguyên, phát Thống. lc Đạo tọa Vương H nhớ inơ C ênTih Thiên gnĐ inơ vẫn Đng yâT của là thuộc hn cũng áhPi
ưing Cừ ươgLn inX thỉnh Oa ch cúi ig.áo :áiog gôCn
cĐư !h mắt cái, oãL gn,hu A.i ica hintê lếic trị nnưgg một Cáp
xcá không Tch 《Nhĩ người. nhn phPá lừa
Nhanh.
hptú Thhna ym ca nhập yngáo hnư C ait h,t nàH ơưHgn n rnu qu n,yà nâht Giờ Cc áig nôđg Văn hki rit Lê Lgơưn gai không iá.c hháTn t,ér thc tonà ,ry
Oa ưnig óc thời sao Công agin đi gĐn Thiên?” nòc
ếhc th sao? Đây ra t có là htt lời mnig
hiTnê “Động !H
cung… hia nôThg iaH Long Giao àl Hoa a,H Huyền Xác và nl hânN lượt ihnêT Mộng N. ungC êTni kui cBhí Lên,i một Ha Bhc và ognL Quy Nâgn aih mt Lệ, bảo, và Thụ àv Phụng ,gnư thực,
hán.gt aN
âm gani êuy gunx ãol ngnag Lưngơ được gưn từng đi pgiú tn danh k ,hntăg với Bảo ákch bo tìm có Bạch mt C ihk Đa đã ưcTr nuyrt cp Mgn aH o ôM Cáp ưntg, chăng. ilu
itb iolà lti hcn.gú gn,êri của cđ cá thấy óc cưđ Hai đ th s
utrny mât rngêi ghi công đời lĩnh ânqu. Truyện, s nhpâ vi ta bảo Lát lão Tyh tể, bảo aO gGina mc Gnaig mht thần ,úhC của Công ơưngg ô!gCn đi Trung ơnưgL ioHà nư,g tm một nhiên ht! lmà Oa ã,X aTm ,ícth iđ ch C :hi iđn lp S ơĐgnư àvo nQuâ tập Khởi Thanh hânp ngư na trưởng ưC
Bát Giang Mỹ. àoiH
với aO ibtế? khác C Phụng sao ohc hoặc: Bạch ta Mộng Lương người Têin obá Ha nghi lại à?m Công,
iđ at t,T việc ca chúng inaGg phúc v Động dân, nđế nhchí ái sư êThin. ,tr chậm Hoài. ênn nkgôh ãhy ytâ S cần píha quả Quốc
ìv s yan uđi lúc diệu tuqá péhp bao htế xưa mthâ pl yagn úcht của tr ih cuâ ht inghn uđ sót Oa iv hC lời Ta gCnô tức inx không ckh. h ttyu im lời nhỏ, tM il lên ngắn âunl, àm tm tc ngủi ngũ nói iúc suâ, dui ghnôk đã y.na uđ đ!a lẽ thức, uih ln Lương lĩhn nghi, thưởng ngm tm gì!” tinh hkó C htin udi ly,
íHt
xoạt. oXt
,tm lão này cnhâ ápC cr, che óc ngás ếch tás: th giơ géh an n,qhau đầu ac ãlo ghi ìhnn không?” Mt có ếhc gànm lại “Câu Mô
nNghư
qcu Quc u!qc quc
Đây hhcní pc Đa Bo iđ sao? àl uêy Thừ iTmh
puh ếtngi kgh?ôn Lgno nay óc v Nag ânuq ct i.h hAn cơm ăn “Tối