Logo
Chương 2366: Đại công hưng thịnh, danh tiếng lẫy lừng (Hai chương gộp một) (4)

“Bốn trăm vạn…”

Lương Cừ thở dài một hơi.

Cũng tạm, sổ sách không có vấn đề lớn, không xuất hiện khoản thâm hụt nào.

Hắn còn không ít nợ chưa trả.

dy Nag rtó đi đứng .hcnàg khỏi hco Anh giường. aT gnLo àtr
àN,y hưn cnhíh t.ôih đu s huan cả,
êyn .htnĩ b Bốn
lc số “Đúng lao àl mà kiếp
án, ,xgnu li nửa oLgn lên gNa nbà người, Anh đẩy tếh ngồi xoay gơLnư đổ na àrt. unth b C làm ìnbh c èđ đẩy
tỉnh ri “Có s?ao oLgn hnA n,xug đặt kh?ông iđó Nga hàgnC áhsc
n, li r.i Cương sắp uđ Trgnù mi địa Nma Vci tếiT bắt Cc tạm av lãnh
Lương nngg C đ.u
gaN oLg:n nhiệm sầu ca đ yta Long mi nAh Tam tm vy ngón ưnvơg tr nêl tmhê àinog oiag miệng ta cho uTi .v n ve ghn,pò ig Thận ca giếtn ào aưđ uhi ưnLg t lặng, àvo sổ, nàng tỷ nghe tử, ar
mắt àgmn ra m na. ln
ngd as sạn cấp iHoà uiC ãđ cao hkách mà uđ nVơgư bắt .óin cùng nhng đgưn xyâ àv
trông có any chàgn cvi uđ rồi…” at ?vy Hai oci “Sao úigp ,ln không nàgy
qua nh hnath Lơgưn có h ngoài êunq tchú ãđ âm gn gn Cừ chút cửa nhmì ghnkô nôgh.k nghi ngẩn hpi tár,n ,ơgn mùa thấy v nghe sổ, c v mùa rồi
ôiuđ hcc r,c lon oLng Tiu tiến ,lên nXi hp!ó vy mt tro hàoc: tổ sừng pnhâ ton sngá gnlo hcng hTn
mươi nl nh ,nrgò mt yngà nb tm. phc ưcah Stu
ovà bóng chìm Tm ti. nhìn
ưnig iư,ngg aqu dnưg h lnê pém .óđ gni ganđ s,ơ ri bên ynuêx ngn ôunl ,s xem hcui gNa nv Ánh hAn Lgno ưhn àgnn trực ac útc
nh dán àtro ly thu óngn trong tnr vo.à ògln ,àgnn chạm ngđ, ôm Cm cáig dân,g kíh c,t oe chân ngb li sau t ơgnưL kh C đất, thc òvgn haíp
Thứ vi ĩngh lấy n,árt bạch đưa suy ơin g.nnâ cáhs ưgnl mô đi ar V tiêu rtăm vã êln sổ nv bốn tm gno,ià tro về
nl!h nTâu
để ồn, ng ve chiên gnđ us úgchn su trên nay at ăn.” sẽ làm ve hco l,i cây tB đây ti htế inưgơ
cứ hápt nhân yhu! nph uqy đường tgrun âtm nùgD còn ás lại ưnhgtơ để đ ,hoch
utS ~”
Tht .đp
.đ ung ôngkh rtà trà hxna, “Uống
nửa nvgò Theo trăm ,măn hnk đ qáu Ch otrgn óđ, émn àl tni, thể tn,i t!c t th óc ngnâ Tni m!ếki vn onkh ohch iếTp là nằm t!in thể trước àti tm uyq áuq áh!ntg trong ném kiếp, nợ, vn hgnkô ba đừng ném
khánh ri rt lại gưnDơ an ign C ygàn nđơ b ,nđi hco ,Ha ngả gươnL toh Bính đng bốn Hoàn bài iơưm trí thành mt v nlưg àygn úcth p,h guxn n.g
nhàCg là cl này sao?” iác nói chính lao
đâu Ve rồi? su
ìnnh thy mìhn iav im, A ínht ct một tan Cừ day thy gnLơư trở Uy n,ếđ ortgn syu yd, ,li gi hết ngồi tm ic,á vòng, uđ lại xau hắn tl nti mt ơvnư rntá. ayd ri nm
cgnù Ha ir nghỉ cũng ơing đưc “Cuối
áim b àgr,n iđu li rõ r trà đnế tht uy n,á Anh yl Nga buông thêm tóc ípha n nàb uayq inh cong nưlg mt nàgc ngưđ pha gnLo m che anxh nước, ch ukth, .o v
óc Cũng t,m ư? iĐó .kthá hútc
đêm. gn tM giờ, iah ahnc aih kéo mưiơ yngà ahi hơn icg dài
“Nga giúp nhTí ra ~ tỷ hAn ũcgn đ! at
sầu ungv tng tm phun lưi inh iút grotn nagđ đan vgnõ ,vy ênl, ve bộ nco âmr ătrm ngọc ra, Bạch v vào anr nghà tmó êuk ùgtrn exn bạch
h!nl êchin? limế Ve ngm,i su Tui tTyu nTh Lgon liếm qá!u “Tuân heók