Logo
Chương 41: Giác ngộ

“A Thủy, lần này thật sự…thật sự cảm ơn ngươi, nếu không có ngươi, ta vừa rồi thật không biết phải làm thế nào nữa”

Một đại hán 30 tuổi vậy mà phải rơi lệ, hai mắt đỏ hoe.

Nếu không phải Lương Cừ đứng ra, thay hắn bổ sung phần thuế cần nộp, hắn thật sự sẽ bị bắt đi đào kênh ở Lan Châu, khẳng định là cửu tử nhất sinh, dù cho may mắn không chết thì cũng không biết phải mất bao lâu mới có thể trở về nhà được.

Đến lúc ấy trong nhà chỉ còn lại cha già và thê tử hai người nuôi dưỡng hai đứa trẻ nhỏ, làm sao có thể không tan tác, làm sao có thể không gục ngã?

àov C loi Lương bảo: notrg hk uhtc ,ngxo mấy àm mày, il yl óđ Ch ch hnăn
,tm alu ếtbi gì. gknhô nước hàng nháhK glún Trần nió iGgan đi nên hai gtnú
gtn vnă 807 cng là má,hk ác hTín phí
,tt tr óđ igác ,út ưrcT tđ ưu ấy ênhni ch ônhkg ng. là lại nên hníhc hành
av.í ych đm hcká nnìh khiếp ếvt ìađ oá hik nkhiế hơưtng gnkôh a,r gmni người ámu khi hyt ci Sua hùng ãhi
nưLơg khi Sau quán, Khánh ach :C hi ar cõng inGag khỏi im Tnr y
h Lgơnư icư cười. hc C biết xấu
có gnđú ưcđ A ánhKh uqne vận khí tốt, rnT th Giang hTy àl
at tchú Tử uiT dập at hc,út chê màl trước ta Trn cu kghô?n nnê với đu thúc nrT hn uThn Trần hpi úgnđ uđ với ưcah “Ta cgnh ta, chn đ, ln uc ta, hcút dp num ?osa Trn ngđa phải ũncg vậy phải
A tgánh một yTh l,ên thành lại ln khác. aưhc giống ưhn nưgi tr nhưng ng kiến đi ,hc âđy gnhc Hn gtn hai
tt, tnêi ‘nhân ơnLưg chn y mà hn mc C tht vt t,yh Lp kôhgn ncuhy ar, yàn nưgnh aB hya k shin th người ĩhgn nế.đ
óC ivtế g?knhô thể đưc giấy n
góc àl như đương hàng đã ri tốn sinh còn loại mà tiền ta tưcr usa lại, ithô hc tm auq cái unh,i lm vạn gnhn uq kém hiê,nn hco chc agn là bị gcnũ đều hôkng ciá d uthc àl ar gnu hco ghpnò là hpi ca t,t óđ chắn ôkghn i,l vậy àohn không dùng bnh, cm có nói toàn, túhc, hiệu hn phơi dùng cThu sua ome cnùg sch khô ũ,c ,nơh n,ch s bị tnh góc điều chn
,ưcđ nchyu íthn đấy ncgũ hcká hk mgn pt Nhưng ngcũ để dùng gknhô cđư ar mất, cd nói cũng àl gì il .mt ágio úhp một iđ có đi lấy t och năng gayN gnm àml nmhì b đnế găcn?h tìh hàn ýuq l c htì púh lấy càgn hài ignư s uânq quý, õv, đu iđ vci nnh
đi hutc “A ưgơin ob sao li hắn vy? Thủy, av ir
giới trùng nmhi ikáh có niệm ,ra này cách ihnm về nhưng tếh emX ko ytu vn gi n.trùg
như ithết koé nhTu tyh phi nói: vậy Trần gkôhn thúc, nc gLơnư chạy kinh “Ôi, vy ếtit,h thật T khổ âuđ. sự nhanh nc gôkhn it lin C lên, ,iãh cười
,og sức ta ao,s htúc ly ra nhưng nkhgô tìh nv nổi được” lực 1 chth “Không
qu mình. lên đưa Giang đu, hắn thích, nTr nirgê tự gii gii đã ra tkế giã Káhhn hco lý Cừ tiếng chưa ncò chờ gưLnơ
hgne êuk có dân đường np tt mt c iến,k yuaq mt tn k, thị cho Ven tắc là uđ nxgo àl về, chứng huết .l cho
uxng: rnT Tiểu nđg n yl Káhnh Tử đu nch, uhTn anđg bên éok Gaign
Nhaĩg Tnr đi Hai ưngi nh ngnâ y x hgt.ơưn igno it phu Nhân đi qánu trấn th g,ưnH Hành, hhnan đ gcóhn gtron
yhT xuống, qu ca đu pd ,T !iđ vi igơưn huTn ,hannh ac
igác i.r ênn giải ch Hoa dhnà ignư ãđ nco àny ng ih, uáhc một ,H iêrng yv ch tr lợi cho chính êhnin cn đt người
phiền làm Cgnũ Thủy rồi” A
cũng nv vn ưs icgá ng. lại rt ngư ndâ cá tb boa là cá, iđ cưđ thành ngh nhiên nêuhi Một gnhôk đột
th nyà biết đâu ưiNgơ ngnh vậy?” t đưc
bị là ócs ãđ nưgiơ tếv ưhơtgn mnêihg cămh đó mt ta ,oca ugn yàng nặng kôghn cho kê gntr, mi hp bốc tuổi li ,thuc ơiưng ohc c igmn đơn Tôn đúng eoth mà ig cũng yma gơhnưt ,tcuh t,t cần ưcđ àm v,y ưnh
yv gncúh at hnnah đi thôi” ,
yl Lương liền theo óđ, àv nrT auS C Gngai đi hhKán .tcuh
thương tĐ ngi, là ng knih lượng q,áu ngạc, tm yv đơn àm ếvt da nt Lgưnơ cb. ch gonài Cừ
Trn gcnũ Lương ca iđ nghiêm li túc ,rt ión định eh:ot cần Cừ không áhnKh hty hnkôg vn pgưhnơ óc gndá inó ngẫm enhg Giang, nhưng v ùd
uê,y tình giác thành già tM .gn thành nhêin tr là người thật một cth trong tđ yta áhcp cũng đời
gntrư tếh b đâu d õv, tht n,ĩahg trên ?hn iln học cũng A dc gniư âđy coh Sợ không Thủy óin ovà 1 àl rồi” tchh iđ cho, ìg àl og ãđ ntào hn
sp rt trả iđ, không vội, ếnu hti đ unih đưc tiết ióđ hctú tm Tiểu cho tiền och ht r,i knhôg gncũ sinh nlh nbh,ê uáqn vì ũgcn ta êKuh đ,ưc T ơnh àv ncưg ,na đấy” b “Ta il y Thuận trước Tiểu n hơn ơhn
ac àmL rồi” nhip itu
og nợ lại” nnhah kia, ta 1 sẽ ngươi thạch chóng rt
ràng s,ư góc ym đổi hhàtn loi v ht giúp tiểu huct útch àny, nhc được ta nrơgTư óc y nh?ôgk
rnT ìh:nm ianGg giật hnáKh
không rất nhanh có ohc đt bao”. đcư yht một gaiGn yv cảm ìht t,ahy gi clú ,cm usa kihá biết ý ca i:ón nhinê li ión mới như nên tiền nên Lương hháKn đ câu, thể htc mt liền Trần hmìn âlu lời ơginư ếun ngưnh trầm tt này, Tciế
rtn một kcíh như g.n chkó lm đã gi ,tui uTnh auq im rồi, thế, một xong 6 mơ tm mỏi trận hhctí ubn ngmà Tử lớn irt
Trần Khánh iGgan u.đ tg
ianGg nrT áhKnh i:h
A cági hi lắm!” iươgn àl gn ,Tyh lợi đây ,ir
theo im Hia at vị
i.l nơg,thư đ t đp bố ntgr ty tưl ùgnc dnùg usa ac nguội tcuh đại ób uđ nigm phu. ncư Cừ ăgbn ar mxe tm lp àl ưđc sôi đó vải rùgnt pháp ếtv cuối ãđ đnế bt, nưgơL ùgnd nlê unđ uđ tm êitn ht uic csh
iph có rtc ,hàHn av qánu ti ưađ nNhâ ếtip tên hctu ăgnb nl tm rồi, gnt vừa hcu nổi, kai rio htnhà Một Li Nâhn mạnh Trần bó. iưgn cái ếvt áum ca tàn y iut trên Trần ht tạo hn,n hnhna ànhH aygn chỗ, tqu đi b biô êiVn một sao
“Vâng, đại ơn puh cm
aiH tương mượn nên nm khi hcíhn hit bị uưr là agni tht rt qaun quen càgn giống ngkhô ngươi ínht h là cũng ,t at nưTgơr giưnơ h ưil quan nă uđ .ác at chỉ gkonh hơn, mi ơ,nh bè tốt, nigư sau bn nhgưn cũng đu ,cmơ nba hđ,ná hoc thuộc im đánh
àyn áCi
đc.ư vy tth vùng hết óni gì biết này s ht géh,t C óc ođ ghnôk Lương thấy cgnũ hèong ênn ch hco áuq không ngiư lnê thể phải, ágđn htrác
tgrnù àl ìg? “Nhiễm
cưĐ
h hn ahty i.ul sốt, inó sửng v Trương hnu,g gì tiếp ôngkh Tui mêht ctr cưd ncgũ mà iđ mặt ngượng
lúc hiểu hại hnôkg mxe nhà, ncò ưtrc ra về nũgc ,õv nTr hc li A lợi nữa. ehng ch My bt ckhá rit gi Ggnia còn nôg hắn kể hct Khánh àgyn cá rt c nrg, ig h,i Thủy hniu
ub ế,uht ,ngu nuih ùvng ln ch mạng. phi mt ưur bt ũcng cũng Ngư lắm được, bệnh ư,nHg coh nă sống mắc iđ np lgn oB hNư thn bn trấn êln ahi cưđ căn tmhê nghkô thị cù hàn cả ch uôin cũng đ m,à d b ành dù giản gnũc có ung gài tt thể cần ưng làm nđơ dân nhỏ, khí ch agNĩh th phong hmăc nv rt
uTi ađư hai lấy uhtc ,Tnơrgư đi v đây
miệng cứ nbg ếvt ùrgnt “Trần gcnhú it hkông inó nv y il ta ơưtgnh quná oitá đi, lâu thúc nhiễm nnhha hnip đ đừng vậy, nên
trước, .na ìg cm mêth ôh Tử nCgõ uđ Lp óni Đi lưng, ,yâđ nêl lên hkôgn iln aB một iđ inếtg xong Tnuh
phức páđ pL mắt nagm hắn, tạp. sc bóng theo ýL C htn nádg Ba idõ Lương theo ứng hán
v nnâh nàh. rt mrt aHi cm anm
cĐư
nng đi, khốn ihk rt,n ,hn nhTu Tnr inếkh hco có uđ Tử chân nv nyã giàu thúc cho gia uến nó ưnLơg tm gơin gnch nđhì vào không nya khó. cc C lần hng nd sẽ Tiểu không nuih hêmt bệnh ìg càng kgôhn ión đã li t,t
C vốn ầm ôgnkh thì ànoi.g uếih àny cần hn tih gLnươ gkhnô ì,g chính, không ưgni ihp oh,t htm đ mun phát th àti hknôg ĩ ngcũ uib nói mêli óin âm cao ếthit áuq nổi ra bt,
hutytế y như C tui nh trong
Tiểu gàrn, viết gyi hiển nl iêhnn màl rồi. rõ ãđ tng hot iuhn ct hhntà tvếi hn ,n ũcgn vay il ngày rất gtươn đối hàng
đã, cõng đaư y ca, húct ôhgtn một d oàn ngcũ Trần đi thúc uôln kia ta hco hnà iưgơn crưt báo ,niếgt int qnuá thím àv hnkgô roi đ,i hcu gia tm ýL Thuận Tnr v T gia
cmơ ra og gnưl kia làm vy Nhưng li yl gưLnơ any này? vậy 1 uih hnư heto C 1 ra hiện Chỉ cm ng chíđ hn nLgơư 1 lngư piết ăn nhìm có s võ, hngôk là âuđ àl ,na đyâ ?gì nưh iđ iv Lp đấy, C, hgcn phát Ba c,b ch hhtc
giác ,ri g!n núĐg là chính
àl miệng để d thưgnơ máu hníhC s mủ” bị uâl vtế nưgm cyh b bh,n ếnu
áic đỡ c Đúng khác. phải gì lúc, tìm
aignG ygan ih ngcũ nhưng khó phần rTn mặt. i,uh ưtrc óc ghônk Khánh