Logo
Chương 73: Cách duy nhất để giải sầu chỉ có phát tài! (1)

Dương Đông Hùng không sống ở Võ quán mà sống trong môt trạch viện có điều kiện tốt hơn ở trên trấn, cách Võ quán khoảng chừng một dặm đường.

Trên đường đi Lương Cừ cũng không nhàn rỗi, hắn hỏi mượn Hướng Trường Tùng 3 lượng bạc, chuẩn đị lúc đi qua cửa hàng mua ít lễ vật bái sư trước, đạo lý đối nhân xử thế cơ bản hắn vẫn hiểu được.

Kết quả đi dạo một vòng cũng vẫn chưa chọn được thứ gì tốt.

3 lượng bạc nếu dùng trong sinh hoạt tuyệt đối có thể dùng được rất lâu, nhưng nếu dùng để chọn lễ vật bái sư thì đúng là có hơi giật gấu bá vai.

đâu” nyà gươDn vậy, sư phải những ơLngư đ gnb thứ không ưS ôhnkg cần đ
i.r quên nưh mt Hình
thịt nh đ hc Cuối ùcgn tmâ. óc mau điểm ht tí ,ngcù miếng
hoc “Con pl il nghe” ta mt ln
hhuy,n ht ưs ôhgkn ôngkh này” không “Hướng chân ph t gưnhn ý, ht hpn đ đệ tình
ngb gnhkô ếnu ĩnhl ãđ õr cưrt, ,cđư óc hắn pikế chc ca văn thể có urnTy sự hnkgô hưn chaư bản mgni bn nhớ phi nh d nh được. htt th
nHưg đ:u ùnTg gãi nTrưg
,h tr v ca ikh gnig dáng Lương ònc ungH hn trẻ. C iv
hưn nTêr nmg C lập tc lp núgđ vậy ihp m ihơ đ òiđ átnr .hn il ưngơL hôi, mnu
tnr vậy, ưngDơ ngt hcc nó,i ti ,đi mđ nưDgơ trước không inmh ikh vậy từng nếu là ginư tth ìBnh thấp. Dơưgn rontg q,uyn yd C đhn nh pL kngh quân khi it Sư hnư àm đã vị Ba ưrct Lươgn
óc hiơ sư òt b kẹt hyhun ìht hô?gkn đến tám ưs ò,m ia nH bcư t v này
mt uq cb,ư hai intế gia gLưnơ t.đ d, do h xung gnưđ hsn tm lên C ig không đệm, vài
àtr “Tốt! âgDn
ngađ htế gnsá nig trí bnê đu gnDơư hink không gin ưign nhưng ln ũgnc tm dáng đu hns yđ ótc v c,b đường. có hai ngHù oac khí átir tiên hn,t ,ignư ôĐgn
tu mi l iĐ( ưxa hc tiền úhtc là mnó làm ìV tu”.) “thúc ibếu ct ig uqà . htt ôkh gọi ,hết gdùn yht
hai mới đồ. úlc tnhàh triệt đ ếĐn sư rt này, ưnơgi
Ngnh od Trường đổi óni thật, ùgnT gưnH lời cho hn nôhkg để gì ý. ênn đều
Nha lên dâng .ưs đã ênb đợi một àrt gbưn hoàn ms khay kính ê,nl
ht cvi tối t ênn ưing không auq Bình thuyết, hìnn đ gnưDơ. C hy,t ôknhg gũcn mt n,a có Lương trấn là eToh còn hưgnn nđag
rchT phái kíh vin áuq
ưgntơ at, cn xằng àml by, huynh êuy làm iGa yếu, ưđc làm đo, hnp ac ng ocn tb nhkí ônt h,c môn gưrt,n ưđc h nghịch trọng acư?h mhkêi ôhkgn hnm tn nhớ tàn, phiế iếh,u đồng k hiếu ưs không ônm
thấy thể nì,hđ giữa một trồng iác hxni uaqhn yâc trhc h xung mt cối, iut .pđ bên ph niv itb có bờ nhìn kín hồ usa àl đài ,nh ípah cùng Đc ,nes h đầy
nơ,h rất nhưng nưc sgón ,h gôns ilên hẳn hồ đnế óg,i gn thấy iHào óc êtrn ng lớn. tm phía nnìh cũng hk với còn uNế là hnôtg hôm nvgù ôgsn ayn ht dưới Giang không ngầm, ăgnn
đầu ihơ uống nhn sạch. ly, Dương cạn ang Hai đưa tm tay ra ôĐng ngùH
nêy lòng Giờ Lương C dâng mãnh trào cuối cũgn ,nglò ày,n cùng úpth ntrgo tli.
“Lương có rồi” đ glnò ưs
“Đệ nugny t ý”
mt tp àl nên nh êht l ôĐng nhìn auq nưgDơ nbê úcth cho vi so ơhn cnò T,h .nHgù gnt tiu ưnDgơ ưS võ mht của do hpi nl tử Hứa chí giN hưac
.
dạ là đệ, cno obá, làm định nhgô?k ý đ hơn ươLng óc onc gưin, con êkni at ngưi cần tuh gan htt àt,h ân unm Cừ, tt ygnnu nnh
ưgơnD l hià nôĐg rõ Khuôn mặt Hùng g:ònl vẻ
chú đi tb rgtn Tth là thứ nyà ‘thúc cũng bc,u t.u ti
môn ,by đồng ưcđ uêy màl ngỗ khiêm tb nxg tôn ,uhiế đ,o ưcđ uếy t,àn mnh pếhi ,ưtrng tốn ơnưtg huynh hiếu íhkn không không ,ch chghn “Cần rgtn mlà
agin gnHù cũng ihu khứ. Đông C giọng đmê btiế rtm ìg nàrg nơưgD i,ón tir từng áuq ontrg nh aqu một những thời gLnươ đ đ
là htà,nh coi nay ràt ưs êln Dâgn onc đ đã đ ươngD hnư về gônĐ ta!” từ ,sư chín th lễ níhk của tử nùHg chén một sau, chính
tử nh hig Đ
.dy ayNg C nùgH đỡ Dnươg aus đứng đó, Lương êl,n ôĐng
thấy gngn cnug hnn ơih inl s, trà ưs. cúi lên Cừ chén vy iah ếtip íkhn iưng aty hkní ,êln gLưnơ ângn l,nê uđ nghe gdnâ
h,tn vị gùnc phải. rt By gđn bên ngTrư t tír khác của là hắn ưign bên, hai đệ tuổi nl đứng ùTgn tlư oàgin ưgnH ưign
tnâh l ưctr hôngk hn Bn n?h vt đưa gnt khi
tmăr iu.h múa nhnì ưnDgơ lớn, cc yab phượng óđ cửa aih trên oac rồng nib Phủ hp rg,n ,tyh viết nhà áhcc Dương mté đã ưhn hc t